Nguyễn Minh Huyền
Giới thiệu về bản thân
- Người anh hùng dũng mãnh: Héc-to là chủ soái của quân Tơ-roa, luôn ở tuyến đầu xả thân vì cộng đồng, chiến đấu chống kẻ thù, không sợ thất bại. Chàng mang vẻ đẹp cường tráng của thể chất và là hiện thân của ý chí, sức mạnh cộng đồng.
- Người chồng, người cha giàu tình cảm: Khi trở về nhà, đối diện với gia đình, Héc-to là một người cha yêu thương vợ con tha thiết. Chi tiết chàng cởi mũ trụ, bồng con, cầu xin thần Dớt cho con trai dũng cảm hơn cha thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc.
- Sự hài hòa giữa bổn phận và tình cảm: Dù yêu thương gia đình, ý thức về danh dự và bổn phận của người anh hùng, người bảo vệ thành Tơ-roa đã buộc Héc-to quyết định mở cổng thành nghênh chiến với quân Hy Lạp. Hành động này thể hiện tính cách quả cảm, cương trực, quyết đoán và sự "hài hoà sử thi" giữa tình cảm cá nhân và trách nhiệm cộng đồng.
- Người vợ hiền hậu, dịu dàng: Nàng là một công chúa cao quý, xinh đẹp, nhưng cũng rất dịu dàng, hiền hậu. Nàng dùng những lời lẽ mềm mỏng, tha thiết để khuyên nhủ chồng đừng ra trận, thể hiện tình yêu và sự lo lắng tột cùng cho Héc-to.
- Người phụ nữ giàu đức hi sinh, thấu hiểu: Nàng thấu hiểu nỗi đau khổ và gánh nặng của chồng. Dù đau đớn khi phải chia tay, nàng vẫn tôn trọng quyết định của Héc-to, thể hiện sự thấu hiểu và đức hi sinh cao cả của người vợ.
- Biểu tượng của người phụ nữ trong chiến tranh: Qua hành động và tâm trạng của Ăng-đrô-mác, ta thấy được số phận đầy bi kịch của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong chiến tranh, luôn phải đối mặt với sự chia li và mất mát.
- Khi mới gặp:
- Ăng-đrô-mác: Lo lắng, van xin chồng ở lại vì sợ mất chồng và con trai sẽ mồ côi. Nàng thể hiện tình yêu sâu sắc, sự hy sinh và trách nhiệm của người vợ, người mẹ.
- Héc-to: Quyết tâm ra trận vì trách nhiệm với thành Tơ-roa và danh dự của người anh hùng. Chàng an ủi vợ, thể hiện tình cảm gia đình nhưng đặt nghĩa vụ với quê hương lên trên hết.
- Lúc chia tay:
- Ăng-đrô-mác: Nén nỗi đau, tuân theo ý chồng, thể hiện sự hiểu chuyện và chấp nhận số phận.
- Héc-to: Cầu nguyện cho con trai được trở thành người anh hùng vĩ đại hơn cha, thể hiện tình phụ tử thiêng liêng và niềm tin vào tương lai của dòng tộc.
- Nhận xét:
- Héc-to: Là người anh hùng dũng cảm, yêu nước, thương nhà nhưng đặt nghĩa vụ công dân lên hàng đầu.
- Ăng-đrô-mác: Là người phụ nữ tiêu biểu cho vẻ đẹp truyền thống: hiền thục, đảm đang, yêu chồng thương con, thấu hiểu và ủng hộ chồng.
Nhân vật sử thi được khắc họa với những đặc điểm cố định (tính ngữ cố định) vì đây là đặc điểm của lời văn sử thi, nhằm mục đích ngợi ca, tôn vinh những phẩm chất cao quý của người anh hùng và cộng đồng.
Việc khắc họa nhân vật bằng các tính ngữ cố định có tác dụng làm nổi bật vẻ đẹp phi thường, lí tưởng của người anh hùng, đồng thời tạo nên giọng văn trang trọng, hào hùng phù hợp với thể loại sử thi và bối cảnh diễn xướng dân gian
- Thành Troy: Nơi diễn ra cuộc chiến và cảnh tiễn biệt.
- Cửa ô Xki-ê: Cổng thành nơi Héc-to và Ăng-đrô-mác gặp nhau lần cuối.
- Phòng the: Nơi Ăng-đrô-mác trước đó đang dệt vải, thể hiện sự đối lập giữa không gian gia đình và chiến trường.
- Chiến trường: Không gian rộng lớn, khốc liệt mà Héc-to sắp quay trở lại
- Nhân vật sử thi đại diện cho sức mạnh, trí tuệ và khát vọng chung của cả cộng đồng, dân tộc trong buổi bình minh lịch sử.
- Việc xây dựng hình tượng nhân vật lý tưởng nhằm tôn vinh những người anh hùng có công lớn trong việc dựng nước và giữ nước, thể hiện niềm tự hào của cộng đồng.
- Những đặc điểm này phù hợp với tính chất trang trọng, hào hùng của thể loại sử thi, giúp câu chuyện trở nên hấp dẫn và có sức lan tỏa mạnh mẽ.
a ) Sự mâu thuẫn về nội dung giữa các câu trong đoạn văn
b )Sử dụng sai các từ ngữ liên kết và thiếu sự nhất quán trong việc sử dụng đại từ.
c)
Sửa lại cấu trúc câu và sử dụng từ ngữ liên kết chính xác hơn.a ) Đoạn văn vẫn rời rạc do phép lặp từ "hiền tài" được sử dụng một cách cơ giới, không tạo ra sự liên kết chặt chẽ về ý nghĩa giữa các câu, khiến nội dung thiếu mạch lạc
b )Đoạn văn mắc lỗi không mạch lạc vì các câu thiếu sự kết nối logic về nội dung, mỗi câu nói về một khía cạnh khác nhau (sự coi trọng hiền tài của Nhà nước, năng lực của hiền tài, hiền tài trong lịch sử, tên tuổi của hiền tài) mà không có sự chuyển ý hoặc giải thích hợp lý để tạo thành một thể thống nhất.
a ) Nó được coi là một đoạn văn vì nó là một đơn vị tổ chức của văn bản, bao gồm nhiều câu được viết liên tiếp, bắt đầu bằng chữ cái viết hoa lùi đầu dòng và kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng
b )Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn được thể hiện qua sự liên kết chặt chẽ về nội dung và hình thức.
c)Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn.
d)Trong đoạn văn, các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là "lòng đồng cảm", "nghệ sĩ", "con người", "người đời".
- Tác dụng: Việc lặp lại các từ ngữ này nhằm nhấn mạnh, khắc sâu chủ đề chính của đoạn văn là khẳng định giá trị của lòng đồng cảm trong mỗi con người và vai trò của người nghệ sĩ trong việc gìn giữ nó. Nó cũng góp phần tạo nên sự mạch lạc, gắn kết chặt chẽ cho các câu và đoạn văn.
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có tính mạch lạc và liên kết rất chặt chẽ và nhất quán.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai thông qua sự khác biệt cơ bản giữa thơ và văn xuôi, tập trung vào việc nhà thơ sử dụng chữ không chỉ ở nghĩa thông thường mà còn ở các giá trị thẩm mỹ khác.
Tác giả đã đưa ra hai lí lẽ chính để tranh luận trong phần 2: thứ nhất, thơ gắn liền với cảm xúc bộc phát, bốc đồng, làm thơ không cần cố gắng; thứ hai, thơ là vấn đề của những năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động lầm lũi và nỗ lực trau dồi học vấn.