Phạm Thị Vi
Giới thiệu về bản thân
Hành động Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: đó là khát vọng chinh phục thiên nhiên và thần linh để mang lại cuộc sống sung túc, ấm no cho cộng đồng. Nó cũng thể hiện phẩm chất anh hùng phi thường, dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần tự do của Đăm Săn. Hành động này đồng thời cũng là biểu hiện bi kịch khi khát vọng của con người vượt quá giới hạn của cuộc sống trần thế, dẫn đến cái chết bi tráng.
Trong nhiều nền văn hóa, mặt trời có ý nghĩa biểu tượng đa dạng, bao gồm nguồn gốc của sự sống, sức mạnh, ánh sáng chân lý, và là biểu tượng của sự khởi đầu, lạc quan, năng lượng. Nó cũng đại diện cho niềm tin, tình yêu, khát vọng, sự vĩnh hằng và tri thức. Ví dụ, người Ê-đê tôn thờ nữ thần mặt trời trong sử thi "Đăm Săn", trong khi Nhật Bản có nữ thần Amaterasu là tổ tiên của dòng dõi hoàng gia.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách khẳng định vai trò quyết định của ngôn ngữ nghệ thuật trong việc tạo nên một nhà thơ chân chính, chứ không phải là danh xưng hay những yếu tố bên ngoài. Tác giả nhấn mạnh nhà thơ phải lao động chữ nghiêm túc, biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản" để thể hiện phong cách độc đáo của riêng mình và làm giàu thêm cho tiếng Việt.
Trong phần 2 của "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả phản bác hai quan niệm sai lầm về thơ bằng cách dùng lí lẽ và dẫn chứng như sau: quan niệm "cảm xúc bột phát" bị bác bỏ bằng cách dẫn chứng những nhà thơ lớn, như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, và Picasso, những người đã lao động kiên trì trong nhiều năm để đạt đến sự trưởng thành trong thơ ca; quan niệm "năng khiếu đặc biệt" bị bác bỏ bằng cách khẳng định rằng nhà thơ cần có sự nỗ lực trau dồi học vấn và lao động lầm lũi để đổi lấy từng hạt chữ.
Trong phần 2 của "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả phản bác hai quan niệm sai lầm về thơ bằng cách dùng lí lẽ và dẫn chứng như sau: quan niệm "cảm xúc bột phát" bị bác bỏ bằng cách dẫn chứng những nhà thơ lớn, như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, và Picasso, những người đã lao động kiên trì trong nhiều năm để đạt đến sự trưởng thành trong thơ ca; quan niệm "năng khiếu đặc biệt" bị bác bỏ bằng cách khẳng định rằng nhà thơ cần có sự nỗ lực trau dồi học vấn và lao động lầm lũi để đổi lấy từng hạt chữ.
Tác giả "rất ghét" định kiến nhà thơ Việt Nam thường "chín sớm, tàn lụi sớm", và "không mê" những nhà thơ thần đồng. Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ chăm chỉ, lầm lũi và lao động miệt mài, đổi mồ hôi để có được từng câu chữ.