Đào Anh Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Anh Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bạn đang nhắc đến quan điểm nổi tiếng của nhà thơ Hữu Thỉnh: "Chữ bầu lên nhà thơ". Quan điểm này đã được ông và những người ủng hộ triển khai, làm rõ trong nhiều bài viết, bài phát biểu, đặc biệt là trong các cuộc thảo luận về nghề văn, về tiêu chí đánh giá một nhà thơ đích thực. Quan điểm này được triển khai chủ yếu dựa trên các lí lẽ và dẫn chứng sau: 1. Lí lẽ: Đề cao vai trò tuyệt đối của ngôn từ (chữ nghĩa) Quan điểm này nhấn mạnh rằng yếu tố cốt lõi và quan trọng nhất để tạo nên một nhà thơ không phải là bằng cấp, danh hiệu, thẻ hội viên, hay sự nổi tiếng (được "bầu" theo nghĩa hành chính), mà chính là khả năng sử dụng, sáng tạo ngôn từ một cách xuất chúng.
  • Chữ nghĩa là thước đo tài năng: Khả năng làm chủ ngôn ngữ, biến những con chữ khô khan thành hình ảnh, cảm xúc, tư tưởng lay động lòng người là tiêu chí duy nhất để công nhận một nhà thơ.
  • Chữ nghĩa tạo ra sự khác biệt: Một nhà thơ đích thực phải có "giọng điệu" riêng, "tiếng nói" riêng, mà sự khác biệt đó được thể hiện qua cách dùng chữ độc đáo, không lẫn vào ai được.
2. Lí lẽ: Phê phán danh hiệu và sự can thiệp hành chính Quan điểm này được đưa ra trong bối cảnh có nhiều tranh cãi về việc ai được coi là nhà thơ, ai có quyền công nhận danh xưng đó. "Chữ bầu" đối lập với "người bầu", "tổ chức bầu".
  • Danh xưng không quan trọng bằng thực chất: Hữu Thỉnh muốn khẳng định một người có thể không có bất kỳ danh hiệu chính thức nào, nhưng nếu thơ của họ hay, được độc giả tâm phục khẩu phục qua từng câu chữ, thì họ xứng đáng là nhà thơ. Ngược lại, một người có chức vụ cao nhưng viết thơ dở thì cũng không thể gọi là nhà thơ đích thực.
3. Dẫn chứng: Thực tế sáng tác và sự thẩm định của độc giả
  • Sự sống còn của tác phẩm: Tác giả thường dẫn chứng bằng thực tế lịch sử văn học: nhiều nhà thơ tài năng dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, thậm chí không được công nhận chính thức khi còn sống, nhưng tác phẩm của họ (những hạt chữ của họ) vẫn sống mãi trong lòng độc giả qua nhiều thế hệ.
  • Sự đào thải của thời gian: Ngược lại, nhiều tác giả được tung hô một thời, nhưng thơ của họ yếu về chữ nghĩa, cuối cùng bị thời gian đào thải.
Tóm lại, quan điểm "Chữ bầu lên nhà thơ" được triển khai nhằm mục đích đề cao tính chuyên nghiệp, sự lao động miệt mài với ngôn từ và sự công nhận của công chúng đối với tài năng thực sự, thay vì dựa vào các yếu tố bên ngoài mang tính hành chính hay xã giao.
kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" là một cách ví von rất hình ảnh, sâu sắc và đầy chất thơ, nhằm khẳng định lao động sáng tạo nghệ thuật (làm thơ) là một quá trình vô cùng gian khổ, vất vả, đòi hỏi sự kiên nhẫn, bền bỉ và sự hy sinh không kém gì công việc lao động chân tay của người nông dân. Dưới đây là phân tích chi tiết ý nghĩa của ý kiến này: 1. Phép ẩn dụ "Cánh đồng giấy" và "Hạt chữ"
  • "Cánh đồng giấy": Tờ giấy trắng (hoặc màn hình máy tính) không phải là nơi làm việc nhàn nhã mà là một "cánh đồng" rộng lớn, khô cằn, đòi hỏi người nghệ sĩ phải khai phá, gieo trồng.
  • "Hạt chữ": Chữ nghĩa, câu thơ không tự nhiên có sẵn. Chúng là thành quả lao động, là những hạt giống quý giá được ươm mầm, chăm sóc kỹ lưỡng mới có thể thu hoạch.
2. So sánh "Nhà thơ" với "Người nông dân" (lực điền) Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc của người nông dân để nói về công việc của nhà thơ:
  • "Một nắng hai sương": Nhấn mạnh sự vất vả, dãi dầu mưa nắng, làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến chiều tối.
  • "Lầm lũi": Thể hiện sự cô đơn, thầm lặng, miệt mài làm việc một mình, không phô trương, không ồn ào.
  • "Lực điền": Khẳng định sự khỏe khoắn, dẻo dai, sức bền bỉ phi thường trong công việc.
Nhà thơ cũng vậy, họ phải làm việc cật lực, kiên trì, có khi hàng tháng trời chỉ để tìm ra một từ đắt giá, một câu thơ ưng ý. 3. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" Đây là hình ảnh đắt giá nhất, chốt lại toàn bộ ý nghĩa:
  • "Bát mồ hôi": Là công sức, sự lao tâm khổ tứ, là trăn trở, suy tư, thậm chí là sự đánh đổi sức khỏe, thời gian và cả tuổi trẻ của người nghệ sĩ.
  • "Từng hạt chữ": Nhấn mạnh sự chắt chiu, quý giá của từng con chữ.
Ý kiến này bác bỏ quan niệm sai lầm cho rằng làm thơ là công việc bay bổng, ngẫu hứng, dễ dàng, chỉ cần ngồi mơ mộng là có tác phẩm hay. Ngược lại, nó khẳng định:
  • Làm thơ là một lao động sáng tạo nghiêm túc, nhọc nhằn.
  • Giá trị của thơ ca được tạo nên từ chính mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của người cầm bút.
Tóm lại, ý kiến trên đề cao sự lao động thầm lặng, bền bỉ và gian khổ của nhà thơ, đồng thời tôn vinh giá trị đích thực của những tác phẩm nghệ thuật chân chính—những tác phẩm được tạo ra bằng sự nỗ lực phi thường, không khác gì công việc "lực điền" trên cánh đồng, đổi lấy sự sống qua từng "hạt chữ".
kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" là một cách ví von rất hình ảnh, sâu sắc và đầy chất thơ, nhằm khẳng định lao động sáng tạo nghệ thuật (làm thơ) là một quá trình vô cùng gian khổ, vất vả, đòi hỏi sự kiên nhẫn, bền bỉ và sự hy sinh không kém gì công việc lao động chân tay của người nông dân. Dưới đây là phân tích chi tiết ý nghĩa của ý kiến này: 1. Phép ẩn dụ "Cánh đồng giấy" và "Hạt chữ"
  • "Cánh đồng giấy": Tờ giấy trắng (hoặc màn hình máy tính) không phải là nơi làm việc nhàn nhã mà là một "cánh đồng" rộng lớn, khô cằn, đòi hỏi người nghệ sĩ phải khai phá, gieo trồng.
  • "Hạt chữ": Chữ nghĩa, câu thơ không tự nhiên có sẵn. Chúng là thành quả lao động, là những hạt giống quý giá được ươm mầm, chăm sóc kỹ lưỡng mới có thể thu hoạch.
2. So sánh "Nhà thơ" với "Người nông dân" (lực điền) Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc của người nông dân để nói về công việc của nhà thơ:
  • "Một nắng hai sương": Nhấn mạnh sự vất vả, dãi dầu mưa nắng, làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến chiều tối.
  • "Lầm lũi": Thể hiện sự cô đơn, thầm lặng, miệt mài làm việc một mình, không phô trương, không ồn ào.
  • "Lực điền": Khẳng định sự khỏe khoắn, dẻo dai, sức bền bỉ phi thường trong công việc.
Nhà thơ cũng vậy, họ phải làm việc cật lực, kiên trì, có khi hàng tháng trời chỉ để tìm ra một từ đắt giá, một câu thơ ưng ý. 3. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" Đây là hình ảnh đắt giá nhất, chốt lại toàn bộ ý nghĩa:
  • "Bát mồ hôi": Là công sức, sự lao tâm khổ tứ, là trăn trở, suy tư, thậm chí là sự đánh đổi sức khỏe, thời gian và cả tuổi trẻ của người nghệ sĩ.
  • "Từng hạt chữ": Nhấn mạnh sự chắt chiu, quý giá của từng con chữ.
Ý kiến này bác bỏ quan niệm sai lầm cho rằng làm thơ là công việc bay bổng, ngẫu hứng, dễ dàng, chỉ cần ngồi mơ mộng là có tác phẩm hay. Ngược lại, nó khẳng định:
  • Làm thơ là một lao động sáng tạo nghiêm túc, nhọc nhằn.
  • Giá trị của thơ ca được tạo nên từ chính mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của người cầm bút.
Tóm lại, ý kiến trên đề cao sự lao động thầm lặng, bền bỉ và gian khổ của nhà thơ, đồng thời tôn vinh giá trị đích thực của những tác phẩm nghệ thuật chân chính—những tác phẩm được tạo ra bằng sự nỗ lực phi thường, không khác gì công việc "lực điền" trên cánh đồng, đổi lấy sự sống qua từng "hạt chữ".
kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" là một cách ví von rất hình ảnh, sâu sắc và đầy chất thơ, nhằm khẳng định lao động sáng tạo nghệ thuật (làm thơ) là một quá trình vô cùng gian khổ, vất vả, đòi hỏi sự kiên nhẫn, bền bỉ và sự hy sinh không kém gì công việc lao động chân tay của người nông dân. Dưới đây là phân tích chi tiết ý nghĩa của ý kiến này: 1. Phép ẩn dụ "Cánh đồng giấy" và "Hạt chữ"
  • "Cánh đồng giấy": Tờ giấy trắng (hoặc màn hình máy tính) không phải là nơi làm việc nhàn nhã mà là một "cánh đồng" rộng lớn, khô cằn, đòi hỏi người nghệ sĩ phải khai phá, gieo trồng.
  • "Hạt chữ": Chữ nghĩa, câu thơ không tự nhiên có sẵn. Chúng là thành quả lao động, là những hạt giống quý giá được ươm mầm, chăm sóc kỹ lưỡng mới có thể thu hoạch.
2. So sánh "Nhà thơ" với "Người nông dân" (lực điền) Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc của người nông dân để nói về công việc của nhà thơ:
  • "Một nắng hai sương": Nhấn mạnh sự vất vả, dãi dầu mưa nắng, làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến chiều tối.
  • "Lầm lũi": Thể hiện sự cô đơn, thầm lặng, miệt mài làm việc một mình, không phô trương, không ồn ào.
  • "Lực điền": Khẳng định sự khỏe khoắn, dẻo dai, sức bền bỉ phi thường trong công việc.
Nhà thơ cũng vậy, họ phải làm việc cật lực, kiên trì, có khi hàng tháng trời chỉ để tìm ra một từ đắt giá, một câu thơ ưng ý. 3. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" Đây là hình ảnh đắt giá nhất, chốt lại toàn bộ ý nghĩa:
  • "Bát mồ hôi": Là công sức, sự lao tâm khổ tứ, là trăn trở, suy tư, thậm chí là sự đánh đổi sức khỏe, thời gian và cả tuổi trẻ của người nghệ sĩ.
  • "Từng hạt chữ": Nhấn mạnh sự chắt chiu, quý giá của từng con chữ.
Ý kiến này bác bỏ quan niệm sai lầm cho rằng làm thơ là công việc bay bổng, ngẫu hứng, dễ dàng, chỉ cần ngồi mơ mộng là có tác phẩm hay. Ngược lại, nó khẳng định:
  • Làm thơ là một lao động sáng tạo nghiêm túc, nhọc nhằn.
  • Giá trị của thơ ca được tạo nên từ chính mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của người cầm bút.
Tóm lại, ý kiến trên đề cao sự lao động thầm lặng, bền bỉ và gian khổ của nhà thơ, đồng thời tôn vinh giá trị đích thực của những tác phẩm nghệ thuật chân chính—những tác phẩm được tạo ra bằng sự nỗ lực phi thường, không khác gì công việc "lực điền" trên cánh đồng, đổi lấy sự sống qua từng "hạt chữ".
Bạn cần cung cấp đoạn văn hoặc văn bản mà bạn đang nhắc tới để tôi có thể xác định chính xác tác giả là ai và ông ấy "ghét" hay "không mê" những gì, cũng như "ưa" đối tượng nào. Vì câu hỏi của bạn trích dẫn trực tiếp các từ "rất ghét", "không mê", "ưa đối tượng nào", dường như bạn đang tham chiếu đến một văn bản cụ thể. Xin vui lòng gửi kèm đoạn văn đó để tôi có thể trả lời câu hỏi một cách chính xác nhất