Lương Đức Thắng
Giới thiệu về bản thân
a. Vì sao dùng phép lặp mà đoạn văn vẫn rời rạc?
Tuy có lặp từ “hiền tài” nhưng các câu chưa được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, còn tách rời nội dung, thiếu câu nối và quan hệ ý nghĩa rõ ràng nên đoạn văn vẫn rời rạc.
b. Lỗi mạch lạc của đoạn văn
Đoạn văn thiếu mạch lạc về ý: các câu chưa gắn kết theo quan hệ lô-gíc (như giải thích, chứng minh, kết luận), nên luận điểm “Nhà nước coi trọng hiền tài” chưa được triển khai chặt chẽ.
a. Vì sao đây là một đoạn văn?
Đây là một đoạn văn vì các câu cùng xoay quanh một ý chính: khẳng định bản chất con người giàu lòng đồng cảm và nghệ sĩ là người giữ được điều đó; các câu liên kết chặt chẽ, thống nhất về nội dung.
b. Mạch lạc giữa các câu
Các câu triển khai theo quan hệ nguyên nhân – kết quả – khẳng định: bản chất con người → bị hoàn cảnh làm phai mòn → người thông minh không khuất phục → kết luận họ là nghệ sĩ.
c. Dấu hiệu liên kết với đoạn trước
Cụm từ “Nói cách khác” là phương tiện liên kết, cho thấy đoạn này diễn giải, phát triển ý từ đoạn trước.
d. Từ ngữ lặp và tác dụng
Các từ ngữ lặp: “lòng đồng cảm”, “nghệ sĩ”.
Hiền tài là nguyên khí của quốc gia có mạch lạc rõ ràng, lập luận chặt chẽ theo trình tự từ nêu vấn đề đến khẳng định vai trò hiền tài.
Giải thích bản chất thơ là nghệ thuật của chữ.
Phản bác ảo tưởng thiên tài bẩm sinh.
Đề cao lao động chữ khổ nhọc.
Phát biểu trực tiếp mệnh đề và chứng minh bằng dẫn chứng văn hóa – văn học.
Mở rộng thành tư tưởng nghề nghiệp: sống trọn với chữ.
-Lập luận chặt chẽ, sắc sảo, kết hợp lí lẽ với dẫn chứng tiêu biểu, có sức thuyết phục cao.
Giọng văn giàu hình ảnh, ẩn dụ độc đáo (“đánh quả”, “bầu cử của chữ”, “lực điền trên cánh đồng giấy”) tạo ấn tượng mạnh.
Quan điểm mang ý nghĩa định hướng thái độ sáng tạo đúng đắn: tôn vinh lao động nghệ thuật, chống ảo tưởng thiên phú.
Khơi gợi ý thức trách nhiệm của người viết thơ: muốn “được chữ bầu” phải lao động nghiêm túc suốt đời.
Nhà thơ đích thực không phải người viết trong khoảnh khắc xuất thần, mà là người bền bỉ cày xới ngôn ngữ, trả giá bằng mồ hôi trí tuệ để đổi lấy từng chữ đáng sống.