Đỗ Hà Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Hình tượng Đất nước trong văn bản mang ý nghĩa sâu sắc, không chỉ là một khái niệm địa lý mà còn là một thực thể sống động, kết tinh từ văn hóa và lịch sử. Trước hết, Đất nước hiện lên thật bình dị, gần gũi qua những hình ảnh thân thuộc của đời sống thường nhật như miếng trầu, cái kèo, cái cột hay hạt gạo nắng hai sương. Điều này khẳng định tư tưởng: Đất nước bắt đầu từ những gì nhỏ bé nhất trong mỗi gia đình. Ý nghĩa lớn lao hơn, Đất nước chính là sự hội tụ của vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh nhân dân. Đó là nơi chứng kiến những cuộc trường chinh không nghỉ, nơi lưu giữ truyền thống đánh giặc cứu nước và lòng thủy chung son sắt. Qua việc khai thác chất liệu văn hóa dân gian, tác giả đã nâng tầm hình tượng Đất nước thành một biểu tượng thiêng liêng nhưng không xa rời thực tế. Hình tượng này khơi dậy trong lòng người đọc niềm tự hào dân tộc, ý thức về cội nguồn và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong việc bảo vệ, xây dựng quê hương. Tóm lại, Đất nước trong văn bản không chỉ là của các triều đại mà là "Đất Nước của Nhân dân", một khám phá mang tính nhân văn sâu sắc.
Câu 2:
Bài làm
Lịch sử là dòng chảy vĩnh hằng của dân tộc, là kho tàng tri thức, bài học quý giá mà cha ông để lại. Tuy nhiên, cách tiếp cận lịch sử của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, có thể rất khác nhau. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, phản ánh đúng tâm lý, cách cảm nhận lịch sử của con người, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhìn nhận lịch sử qua lăng kính của những con người, những nhân vật lịch sử cụ thể, chứ không chỉ qua những sự kiện, con số khô khan. Trước hết, cần hiểu rõ nội dung của ý kiến này. “Bài giảng lịch sử” ở đây có thể hiểu là những kiến thức lịch sử được truyền đạt một cách máy móc, sách vở, chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ các mốc thời gian, sự kiện, nhân vật mà thiếu đi chiều sâu cảm xúc, thiếu sự liên kết với đời sống hiện tại. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” là những cá nhân kiệt xuất, những anh hùng dân tộc, những nhân vật bình dị nhưng có đóng góp lớn lao, họ sống, chiến đấu, hy sinh, tạo nên những trang sử hào hùng. Sức lay động đến từ họ là sức mạnh của tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường, sự hy sinh cao cả, lòng dũng cảm phi thường. Lịch sử không chỉ là những trang sách mà là máu thịt, là xương máu của bao thế hệ. Khi học về cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, chúng ta có thể thuộc lòng ngày tháng, chiến dịch. Nhưng chính câu chuyện về anh Kim Đồng hi sinh khi còn tuổi thiếu niên, chị Võ Thị Sáu hiên ngang ra pháp trường, hay những người lính Tây Tiến dãi dầu nơi núi rừng, mới thực sự chạm đến trái tim, khơi dậy lòng tự hào, niềm xúc động mãnh liệt. Đó là cảm nhận về lý tưởng sống, về tình yêu Tổ quốc, về sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao. Những câu chuyện ấy, những con người ấy, đã biến lịch sử từ khái niệm trừu tượng thành những giá trị sống động, truyền cảm hứng. Ý kiến này cũng chỉ ra một thực trạng trong cách giáo dục và tiếp nhận lịch sử hiện nay. Nhiều bài giảng lịch sử còn thiếu tính thực tiễn, thiếu sự kết nối cảm xúc, khiến người học dễ trở nên nhàm chán. Khi đó, lịch sử trở thành một môn học phụ, một gánh nặng kiến thức, thay vì một nguồn cảm hứng và bài học quý giá. Chúng ta cần một sự thay đổi: biến những bài giảng khô khan thành những câu chuyện, những thước phim, những cuộc hành hương về cội nguồn, nơi những nhân vật lịch sử hiện lên sống động, gần gũi. Từ đó, ta thấy trách nhiệm của thế hệ trẻ: không chỉ dừng lại ở việc học thuộc lòng, mà phải tìm hiểu sâu sắc hơn về cuộc đời, tư tưởng, hành động của những con người làm nên lịch sử. Phải biết đặt mình vào vị trí của họ, cảm nhận những hy sinh, nỗ lực của họ. Chính sự đồng cảm, thấu hiểu ấy sẽ nuôi dưỡng lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, và biến những bài học lịch sử thành hành trang, động lực để chúng ta cống hiến cho đất nước hôm nay. Hãy biến sự xúc động trước những con người làm nên lịch sử thành hành động cụ thể, sống có ích, bảo vệ Tổ quốc, phát huy giá trị văn hóa dân tộc. Tóm lại, ý kiến đã chỉ ra một cách sâu sắc rằng giá trị cốt lõi của lịch sử nằm ở những con người đã tạo ra nó. Chúng ta cần hướng tới việc học lịch sử một cách nhân văn, cảm động, để những người làm nên lịch sử mãi là ngọn-Thể thơ tự do: Các câu thơ không bị gò bó bởi số chữ, vần luật cố định; nhịp điệu linh hoạt, biến đổi; có sự kết hợp giữa câu dài, câu ngắn, tạo cảm giác như lời kể, tâm tình tự nhiên.
Câu 2: Cảm xúc của nhân vật trữ tình-Ngợi ca, tự hào: Về sự kiên cường, bất khuất, dám hy sinh của đất nước ("Đất nước dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến").
-Xúc động: Trước những hình ảnh mộc mạc, bình dị mà đầy sức sống mới, sự hồi sinh của đất nước ("Cây nham nhở tàn tro vừa kịp nhú nhành hoa").
-Tin tưởng, lạc quan: Vào tương lai tươi sáng, sức mạnh của thế hệ mới, sức sống vươn lên mãnh liệt ("sẽ đủ sức làm bù", "Truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ").
Câu 3: Phân tích biện pháp tu từ-Biện pháp: Đối lập, nhân hóa (trong câu: Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một / Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi, / Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới / Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi!)
-Ý nghĩa:
Đối lập: Hình ảnh "em bé tung tăng vào lớp Một", "cô gái may áo cưới" (biểu tượng cho hòa bình, hạnh phúc, tương lai) đối lập với "triệu tấn bom rơi", "công sự bom vùi" (biểu tượng cho chiến tranh, khói lửa, gian khổ).
Nhân hóa: "Công sự bom vùi" như một nơi chốn, một "cái nôi" sinh ra thế hệ mới
Tác dụng: Nhấn mạnh sự phi thường, kì diệu của sự hồi sinh, phát triển trong bối cảnh chiến tranh tàn khốc; khẳng định sức sống mãnh liệt, ý chí kiên cường, vượt lên trên gian khổ của con người Việt Nam.
Câu 4: "Vị ngọt" trong câu thơ cuốiVị ngọt: Vị của lòng yêu nước nồng nàn, bất diệt, vị của sự hy sinh, kiên cường, vị của hạnh phúc (hòa bình), vị của niềm tin và hy vọng vào tương lai
Nguyền gốc: Từ "Tháng Tám ban đầu" - khởi nguồn cách mạng, độc lập, tự do; từ những gian khổ, mất mát, hy sinh của cha ông; từ ý chí, sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam trong chiến tranh và xây dựng đất nước.
Câu 5: Suy nghĩ về ý nghĩa của lòng yêu nước-Lòng yêu nước là sức mạnh nội tại, cội nguồn tinh thần giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách, biến đau thương thành sức mạnh, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.Nó là tình yêu tha thiết với đất nước, con người, là ý thức trách nhiệm (học tập, lao động, sáng tạo, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc), là sự kế thừa và phát huy truyền thống dân tộc, nối tiếp thế hệ đi trước để đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.
Câu 1:
Văn bản tập trung vào vấn đề nghị luận bàn về niềm tin vào bản thân, nỗ lực phấn đấu không bỏ cuộc để vượt qua những khó khăn, thác ghềnh bằng tự lực để chinh phục thành công.
Câu 2:
Biện pháp ẩn dụ:"thác ghềnh, chông gai trên đường" vì tác giả so sánh những chướng ngại vật trên đường đi hàng ngày của mỗi người cũng giống như những khó khăn, gian nan trên đường đời mỗi người phải trải qua để thành công.
Câu 3:
Tác giả đưa hai dẫn chứng về Walt Disney và Helen Keller là để làm dẫn chứng thuyết phục cho vấn đề cần nghị luận của mình đó là đã có những tấm gương gặp muôn vàn khó khăn trắc trở trong cuộc sống nhưng họ không buông xuôi hay dựa dẫm vào người khác mà biết cách đứng dậy sau vấp ngã và thành công.
Câu 4:
Em đồng ý với quan điểm:"Đôi khi niềm tin chúng ta có được cũng chỉ là học từ người khác". Những người đi trước và câu chuyện xoay quanh sự thành bại của họ chính là những bài học quý báu cho người sau. Những con người đi trước và thành công sau 1 quá trình gian nan đó chính là những bằng chứng sống để người đời sau tin tưởng vào mình dù có trải qua bao thác ghềnh, chông gai.
Phần II
Có một câu chuyện ngụ ngôn mà hồi bé chúng ta hay được nghe kể về cuộc đua của rùa và thỏ, con thỏ nhanh nhẹn nhưng lại tự phụ, xem thường đối thủ,tuy con rùa chậm chạp nhưng lại nỗ lực không ngừng, kết quả ai cũng biết, con rùa đã thắng con thỏ. Xuyên suốt câu truyện Rùa và Thỏ là ý chí của con rùa, nó không đầu hàng trước những thất bại. Rõ ràng, con thỏ có năng lực nhưng ý chí lại không tốt bằng con rùa, nó vẫn có thể về đến được vách đích nhưng con rùa vẫn chiến thắng nó,đó cũng là sự biểu trưng cho quyết tâm và ý chí của con rùa . Cũng có người từng nói “ Không phải đời người quá khó khăn, mà là do bạn nỗ lực chưa đủ”. Từ câu chuyện trên và câu nói trên, chúng ta có thể thấy được ý chí đóng 1 vai trò cực kì quan trọng trong mỗi bước tiến đến con đường thành công của mỗi con người.
Sức mạnh, trí tuệ hay thiên phú chỉ góp phần nào cho sự khác biệt giữa những người thành công và những người thất bại, nhưng hơn thế nữa quyết định chủ yếu là ở ý chí. Vậy ý chí hay sự quyết tâm là gì mà nó lại đóng góp không nhỏ vào chính cuộc đời chúng ta? Ý chí, nghị lực là ý thức, tính tự giác, mạnh mẽ, quyết tâm dồn nén sức lực, trí tuệ để đạt được tiêu chí, mục đích. Ý chí cũng là phẩm chất tâm lí đặc trưng của con người, thể hiện ở năng lực thực hiện những hành động có mục đích, đòi hỏi phải có nỗ lực khắc phục khó khăn.Ngay từ những điều đơn giản nhất trong cuộc sống, bạn được giao một công việc trong nhiều ngày, nhưng bạn đã cố gắng, tập trung để hoàn thành trước thời hạn và nhận thêm một việc làm mới, từ đó năng suất làm việc, hiệu quả công việc và sự tin tưởng từ người giao việc cũng từ đó tăng theo. Chỉ từ một sự quyết tâm nhỏ ấy thôi mà cũng kéo theo được vô cùng nhiều giá trị và lợi ích không chỉ đối với bản than mà còn đối với những người xung quanh chúng ta. Ý chí như thôi thúc bản thân mỗi chúng ta, như tiếp thêm cho ta phần nào sức mạnh để ngày càng tới gần hơn mục tiêu đã đề ra. Câu chuyện được minh chứng bởi Thomas Edison – nhà phát minh tài ba của thế kỉ XX, hơn 10.000 lần thất bại để đem được ánh sáng đến với nhân loại, nếu không có ông thì dường như việc bóng đèn xuất hiện với thế giới sẽ bị đẩy lùi đi mười mấy năm, rõ ràng, chính ý chí quyết tâm của Edison đã khiến con đường của nền văn minh hiện đại của con người trở nên ngắn lại.
Ý chí giúp chúng ta toàn sức tập trung vào mục tiêu bằng cách ngăn cản các suy nghĩ không liên quan khác xảy đến. Điều này đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ hoàn thành công việc một cách nhanh chóng và hiểu quả. Chủ tịch Hồ chí đã nói:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
Câu nói này càng như khẳng định vai trò quan trọng và to lớn của sức mạnh ý chỉ và quyết tâm, đáng sợ nhất không phải là những người có tài năng thiên bẩm mà là những người có nghị lực vươn lên. Ý chí rèn luyện bản thân sự quyết đoán và nhạy bén trong mọi vấn đề cuộc sống từ đó thúc đẩy hành trình của bản thân trở nên tinh gọn. Nghị lực là một yếu tố vô cùng quan trọng đối với bản thân mỗi người, tuy nhiên không phải ai cũng nhận ra được giá trị cốt lõi của nó. Trái ngược với những người có ý chí là những người thờ ơ, không đủ quyết tâm, nhụt trí trước những thử thách cuộc sống. Giới trẻ bây giờ không ít người chưa làm đã vội bỏ cuộc, thấy khó khăn đã nản chí, gặp thất bại thì hủy hoại và sống bất cần đời. Những người như thế thật đáng chê trách. Là học sinh, chúng ta cần khẳng định tư cách, ý chí, nghị lực vượt qua những khó khăn thử thách .Tài năng của con người được tạo bởi nhiều yếu tố. Trong đó yếu tố tự rèn là yếu tố quan trọng nhất để đi đến thành công. Để thấy mình không thấp hơn người khác, bản thân phải có sự lao động chăm chỉ, cần cù, không chùn bước trước gian nguy, phải biết tự tin vào chính bản thân trên bước đường đời.
Nhìn chung, một lần nữa cần phải khẳng định lại giá trị của câu nói “ Ý chí tốt làm con đường ngắn lại”. Ý chí mang đến thành công và giúp ta chinh phục mọi khó khăn trên con đường gập ghềnh phía trước. Những con người thành công và nổi tiếng nhất đều là những người có ý chí rất mạnh mẽ.Vậy nên việc rèn luyện và giữ vững một ý chí kiên cường luôn là điều tất yếu trên chặng đường của cuộc đời
Mỗi con người đều có một nhật kí riêng cho đời mình, từ khi sinh ra cho đến khi hóa vào cát bụi. Có người may mắn nhưng cũng có người bất hạnh, may mắn hay bất hạnh đôi khi do bạn nghĩ. Bởi vì bạn không được chọn nơi bạn sinh ra nhưng được chọn cách mình sống như thế nào. Chính cách sống của bạn mới đem lại may mắn hay bất hạnh cho chính bạn. Nơi mình sinh ra không có nghĩa là nơi mình sẽ chết đi. Vì thế chúng ta hãy sống đẹp, sống đúng với chính mình.
Chúng ta ắt hẳn ai cũng có một gia đình, chính gia đình là nơi mình sinh ra. Có gia đình tràn đầy hạnh phúc, tiếng cười, nhưng cũng có gia đình lạnh giá, thậm chí cuộc sống như địa ngục. Có gia đình nghèo hèn suốt đời lam lũ, nhưng cũng có gia đình giàu sang, khi sinh ra bạn đã sống trong nhung lụa. Có gia đình bé nhỏ, thiếu tình thương, bạn sinh ra đã nhận thức được sự đói nghèo và bất hạnh. Dù cho trong gia đình nào thì nơi ấy cũng ảnh hưởng không ít đến bạn, có thể giúp bạn sống tốt hơn nhưng cũng có thể dìm chết bạn. Thế nhưng bạn có quyền chọn “ cách mình sẽ sống”, đó là cách bạn vượt lên hoàn cảnh, thích nghi với cuộc sống. Chính cách sống quy định con người bạn, làm thay đổi hoàn cảnh của bạn. Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống.
Mối người có một cảnh ngộ riêng, đó là điều không thể lựa chọn tùy ý, hay chê trách, hay bác bỏ. Nơi mình sinh ra dù là nông thôn nghèo hay đô thị phù hoa thì nơi ấy chỉ gắn bó với một phần đời của bạn. Bạn không có quyền lựa chọn bởi đơn giản bạn bất lực. Tất nhiên sinh ra trong một gia đình giàu sang, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn khi ra ra trong một gia đình nông dân nghèo. Khi lớn lên đôi khi mình sẽ ước rằng được sinh ra trong một gia đình khá giả hơn thế nhưng nào có được đâu. Bạn cần phải nhận ra điều đó và vứt bỏ những ham muốn viễn vong. Được sinh ra trong một gia đình nhà giáo ưu tú, giáo sư Ngô Bảo Châu cũng may mắn tiếp nhận những kiến thức từ gia đình. Hay con của những nhà tài phiệt thì suốt cuộc đời của họ giàu sang, phú quý. Thế nhưng chúng ta đừng vội đố kị, đừng thèm muốn hay suýt xoa. Nếu giáo sư Ngô Bảo Châu không cố gắng, không học hỏi hết mình thì cũng như bao người khác, không bao giờ chạm tới giải thưởng field danh giá. Nếu như con của Bill Gate không làm việc quần quật mà phá gia chi tử như bao quý tử khác thì dù có giàu nức đố đổ vách đến cuối đời vẫn đói trơ xương. Điển hình như người được mệnh danh là công tử Bạc Liêu, cậu cả Huy của Bá Hệ Trạch, giàu đến khinh người thế nhưng chàng công tử này lại sống một đời xa xỉ, buông thả, tiêu tốn hơn tám ngàn tấn vàng để rồi cuối đời phải kiếm sống chật vật bằng nghề xe ôm. Chúng ta thấy đấy, dù sinh ra trong hoàn cảnh nào nhưng cách mình sẽ sống là tùy chúng ta chọn.
Nếu bạn chọn được cách sống tốt bạn sẽ thành công hơn mong đợi. Nếu sinh ra trong gia đình nghèo hèn, vùng quê lam lũ khiến bạn luôn nuôi ý chí thoát nghèo, thoát cảnh đói, thoát khỏi cuộc sống tối tăm thì sớm muộn gì một ngày không xa bạn sẽ chớp lấy cơ hội và trở nên giàu có. Chính cái nghèo đã thúc đẩy bạn trở nên giàu có vì thế không phải mình sinh ra nghèo hèn, bất lợi thì luôn đẩy bạn đến bên vực thẳm. Chính bạn sẽ thay đổi hoàn cảnh của chính mình. Công ty điện tử Sam Sung trước khi vững mạnh thì chỉ là một tiệm bán cá khô. Đấy, chính hoàn cảnh đã thúc đẩy họ lớn mạnh, chính hoàn cảnh đã thúc đẩy bao người vươn lên trong cuộc sống. Giá như bạn sống trong cảnh phú quý, xa hoa, thế nào bạn cũng có suy nghĩ cần gì phải lao động nữa, đó là suy nghĩ cực kì sai lầm. Nếu chọn cách sống ấy thế nào bạn cũng tán gia bại sản. Một số người, một số quốc gia giàu có, sắn sàng chi tiền cho những sự kiện xa xỉ để cuối cùng nợ ngập đầu, điển hình như Hy Lạp. Thế đấy chúng ta cần chọn cho mình cách sống phù hợp để lấy cảnh ngộ mình làm điểm bắt đầu và tiến lên.
Chúng ta cần vượt lên cảnh ngộ của mình, dù nghèo hèn hay giàu sang, chúng ta cần vứt bỏ suy nghĩ cố hữu về cảnh ngộ của gia đình mình. Cảnh ngộ ấy không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta. Hãy bắt đầu và tiếp tục lập kế hoạch thoát khỏi cảnh ngộ, phải sống là chính mình. Bạn sống sao, bạn hưởng vậy, ai sống hay hưởng nhờ cho bạn. Hãy vượt lên nghịch cảnh, quẳng gánh lo đi và vui sống.
Chúng ta cần biết rằng: “ Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống”. Vì thế hãy sống cho chính bạn. Chính cách sống bạn chọn sẽ thay đổi cảnh ngộ của