Đàm Thị Hồng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đàm Thị Hồng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bằng cách lập luận rằng danh hiệu nhà thơ không tự nhiên mà có, mà được tạo nên qua quá trình lao động ngôn ngữ khổ công, biến chữ nghĩa công cộng thành ngôn ngữ đặc sản, độc đáo, mang phong cách riêng của thi sĩ, thể hiện qua sự trau chuốt, sáng tạo không ngừng nghỉ để làm giàu tâm hồn dân tộc, với sự đối thoại và kế thừa quan niệm của các bậc tiền bối .

Tác giả đã tranh luận với hai quan niệm làm thơ sai lầm :thơ là cảm xúc bộc phát, không cần lao động và thơ là năng khiếu bẩm sinh xa rời thực tế.

Em nhận xét tài năng không tự nhiên có nó đến từ sự dồi mày chữ nghĩa, sự nỗ lực không ngừng. Nhà thơ phải là người làm chủ con chữ, sáng tạo ra từ ngôn ngữ độc đáo, mang tính "hoá trị "riêng biệt.

Theo em hiểu là diễn tả quá trình lao động sáng tác thơ cực nhọc, thầm lặng, đòi hỏi sự kiên trì, dồn nén tâm huyết, trí tuệ, biến ngôn ngữ đời thường thành tinh hoa, tinh tế để tạo nên giá trị nghệ thuật, giống như người nông dân "dãi nắng dầm sương" đổ mồ hôi lấy hạt gạo.

Trong văn bản" chữ bầu lên nhà thơ"tác giả ghét định kiến nhà thơ Việt Nam chín sớm tàn lụi sớm, không ưa những nhà thơ "thần đồng" mà ngược lại ông ưa những nhà thơ lao động cần cù, lầm lũi, dốc sức miệt mài với con chữ biến chúng thành ngôn ngữ độc đáo ,đóng góp cho đến mẹ đẻ giống như người làm ruộng trên đồng giấy.