Nguyễn Thị Thanh Ngoan
Giới thiệu về bản thân
Thế giới hiện đại thường tôn sùng sức mạnh của vật chất, dẫn đến quan niệm sai lầm rằng "Có tiền là có tất cả." Tuy nhiên, việc coi tiền là thước đo tuyệt đối của mọi giá trị là một sự phủ nhận phiến diện đối với bản chất phức tạp của đời sống. Tiền là công cụ cần thiết để duy trì cuộc sống, nhưng nó không thể mua được những tài sản vô giá và mang tính nền tảng nhất của con người. Ta không thể dùng tiền để mua lại thời gian đã mất, không thể mua được sức khỏe đã tiêu hao sau những năm tháng lao lực, cũng không thể mua được tình yêu chân thật, tình bạn vô vụ lợi, hay danh dự, sự kính trọng từ người khác. Hạnh phúc thực sự không phải là số dư trong tài khoản, mà là sự bình yên trong tâm hồn, sự gắn kết trong gia đình và ý nghĩa trong công việc.
Câu 1. Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nào? Văn bản trên thuộc kiểu văn bản Nghị luận
Các phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: Nghị luận (chủ yếu) Tự sự
Câu 3. Mục đích của tác giả qua văn bản trên là gì? Mục đích chính của tác giả qua văn bản là: Làm rõ bản chất đích thực của đồng tiền: Tác giả muốn đính chính lại quan niệm truyền thống (tiền tài như phấn thổ) và khẳng định rằng tiền bạc chỉ là một công cụ để trao đổi giá trị tương xứng
Câu 4. Nhận xét về cách lập luận, dẫn dắt của tác giả trong văn bản. Cách lập luận và dẫn dắt của tác giả trong văn bản rất linh hoạt, thuyết phục, sâu sắc và gần gũi
Câu 5. Em có suy nghĩ như thế nào về đoạn văn sau:Đoạn văn nhắc nhở chúng ta phải sống có trách nhiệm với khả năng và công sức của mình. Việc muốn "sở hữu những thứ vượt quá công sức" hay "danh tiếng mà mình không xứng đáng" là biểu hiện của sự thiếu chính trực, không liên quan đến uy lực của đồng tiền mà liên quan đến sự yếu kém về đạo đức cá nhân.