Trần Tường Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2,0 điểm)
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều xúc động sâu lắng và yêu thương. Qua những vần thơ mộc mạc, giản dị, tác giả đã vẽ nên bức tranh ngày mùa rộn ràng, ấm áp nơi làng quê Việt Nam. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh người nông dân hiện lên chân thực, cần cù và giàu đức hi sinh. Họ thức khuya, dậy sớm, làm việc quên mệt nhọc để đổi lấy những hạt lúa vàng và cuộc sống no đủ. Những câu thơ giàu hình ảnh, âm thanh như tiếng cối giã lúa, mùi rơm rạ, mưa nắng đồng quê khiến em cảm nhận rõ vẻ đẹp bình dị của lao động. Bài thơ không chỉ ca ngợi mùa màng bội thu mà còn bày tỏ lòng trân trọng đối với người nông dân – những con người âm thầm nuôi sống quê hương, đất nước. Đọc “Mùa về”, em thêm yêu làng quê Việt Nam và biết quý trọng hơn giá trị của lao động.
Câu 2. (4,0 điểm)
Tết Trung thu là một trong những ngày lễ em yêu thích nhất trong năm, bởi đó là dịp quê em trở nên rộn ràng, vui tươi hơn bao giờ hết. Ngay từ chiều, khắp các con đường làng đã ngập tràn không khí náo nức. Trẻ em háo hức cầm trên tay những chiếc lồng đèn đủ màu sắc: đèn ông sao, đèn cá chép, đèn kéo quân… Người lớn thì bận rộn chuẩn bị mâm cỗ Trung thu với bánh nướng, bánh dẻo, trái cây được bày biện khéo léo, đẹp mắt.
Khi trăng lên cao, sân đình làng sáng rực ánh đèn. Tiếng trống múa lân vang dội, rộn rã khắp xóm làng. Đoàn lân uyển chuyển nhảy múa trong tiếng reo hò, vỗ tay thích thú của mọi người. Trẻ em vừa rước đèn vừa hát vang những bài ca Trung thu quen thuộc, gương mặt ai cũng rạng rỡ niềm vui. Sau đó, mọi người quây quần bên nhau phá cỗ, thưởng trăng và trò chuyện thân mật.
Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp gắn kết tình làng nghĩa xóm, để lại trong em những kỉ niệm tuổi thơ thật đẹp và khó quên.
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm buồn nhưng mang lại bài học sâu sắc. Với em, đó là lần em làm vỡ chiếc cốc thủy tinh mà mẹ rất yêu quý.
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, mẹ đi làm về muộn và nhờ em rửa bát giúp. Trong lúc rửa, em vô ý làm rơi chiếc cốc có in hình cả gia đình chụp vào dịp Tết năm ngoái. Chiếc cốc rơi xuống nền nhà, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ. Em đứng chết lặng, tim đập nhanh, vừa lo sợ vừa hối hận. Khi mẹ về, thấy em đang cúi nhặt từng mảnh cốc, mẹ chỉ nhìn rồi khẽ nói: “Không sao đâu con, cốc vỡ rồi nhưng mẹ chỉ mong con không bị đứt tay.” Nghe mẹ nói vậy, em càng thấy nghẹn ngào. Đêm hôm ấy, em không ngủ được, cứ nghĩ mãi về đôi mắt hiền mà buồn của mẹ.
Từ sự việc nhỏ ấy, em nhận ra rằng đôi khi điều làm người khác buồn không chỉ là mất đi một món đồ, mà là sự thiếu cẩn thận và vô tâm của mình. Em học được rằng phải biết trân trọng những thứ tưởng chừng bình thường, vì đằng sau chúng có thể chứa đựng tình cảm, kỷ niệm quý giá.
Giờ đây, mỗi khi làm việc gì, em luôn cố gắng cẩn thận và suy nghĩ chu đáo hơn. Dù đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nhờ nó em trưởng thành hơn và biết yêu thương, trân trọng những gì mình đang có.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2: Những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mùa đông được mẹ Dẻ Gai che chở, phải chịu đựng nắng,gió, mưa nơi sườn núi cao cheo leo nhưng vẫn mạnh mẽ và cứng cáp.
Câu 3:
Cheo leo: diễn tả trạng thái cao và dốc, hiểm trở, dễ rơi xuống, thể hiện địa hình khó khăn của sườn núi nơi cây dẻ mọc.
Xù xì: diễn tả bề mặt gồ ghề, không nhẵn nhụi, nói về vỏ trái dẻ gai có nhiều gai nhọn.
Câu 4: Nhân vật “tôi” (bé hạt dẻ gai) thể hiện:
Được nhân hoá, có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói như con người.
Ngây thơ, hồn nhiên, ban đầu sợ hãi khi phải rời mẹ, nhưng sau đó biết dũng cảm, trưởng thành.
Qua đó, nhân vật mang đặc điểm vừa là sự vật trong tự nhiên vừa có tâm hồn trẻ thơ của con người.
Câu 5:
Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, em học được rằng ai cũng phải lớn lên và tự lập. Dù có khó khăn hay sợ hãi, chúng ta cần dũng cảm vượt qua để trưởng thành và sống có ý nghĩa.