Nguyễn Hoàng Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bạn đã nói: Đã tải lên ảnh Đã tải lên ảnh Đã tải lên ảnh Lm họ t m oi ChatGPT đã nói: Ok ok, bình tĩnh nè 😌 t làm trọn bộ Bài 1 – câu 1 đến câu 5 cho m, trả lời đúng kiểu đi thi, gọn – chuẩn – có chiều sâu nha. Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm, kết hợp với miêu tả. → Tác giả vừa miêu tả cảnh mùa gặt ở làng quê, vừa bộc lộ tình cảm yêu thương, trân trọng đối với người nông dân và lao động quê hương. Câu 2. Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngày mùa được nhắc đến trong văn bản là: Gặt lúa (“Tinh mơ liềm hái ra đồng”) Sàng rơm, sảy thóc Phơi thóc, chất đầy cót Câu 3. Hai dòng thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” gợi lên hình ảnh người nông dân vô cùng vất vả, lam lũ nhưng lớn lao. → Họ không chỉ lao động bằng sức lực mà còn gánh trên vai cả nắng mưa, bão tố, thiên nhiên khắc nghiệt để làm ra hạt lúa nuôi sống con người. Người nông dân hiện lên vừa nhỏ bé trước trời đất, vừa mạnh mẽ và bền bỉ đến đáng kính. Câu 4. Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ “Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng” là ẩn dụ. → “Vàng hạt lúa” ẩn dụ cho thành quả lao động, còn “xanh giấc nồng” ẩn dụ cho cuộc sống ấm no, yên bình. → Biện pháp này giúp câu thơ giàu hình ảnh, thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc của người nông dân khi mùa màng bội thu. Câu 5. (5–7 dòng) Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về” của người nông dân, em rút ra bài học về sự kiên trì và lòng yêu lao động. Trong cuộc sống, muốn đạt được kết quả tốt, con người cần bền bỉ cố gắng, không ngại khó khăn, vất vả. Thành quả không đến từ sự lười biếng mà được tạo nên từ mồ hôi và nỗ lực không ngừng. Bản thân em cần chăm chỉ học tập, rèn luyện mỗi ngày để xứng đáng với những hi sinh thầm lặng của người lao động.

Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am mang đến cho em những cảm xúc thật ấm áp và gần gũi. Qua từng câu thơ, bức tranh ngày mùa ở làng quê hiện lên vừa nhộn nhịp vừa yên bình. Đó là hình ảnh lúa chín vàng, tiếng sàng thóc rộn ràng, là mồ hôi thấm đẫm trên áo người nông dân giữa nắng mưa tháng năm. Em ấn tượng nhất với hình ảnh người nông dân “hai tay dưỡng đất, nuôi trời”, bởi đó là sự ví von đầy xúc động, thể hiện sự vất vả nhưng cao quý của con người lao động. Họ âm thầm gánh trên vai cả bão giông để đổi lấy hạt lúa vàng cho đời. Bài thơ không chỉ tả cảnh mùa gặt mà còn chan chứa tình yêu quê hương và sự trân trọng đối với lao động. Đọc “Mùa về”, em thêm yêu làng quê Việt Nam và hiểu rằng cuộc sống ấm no hôm nay được làm nên từ bao nhọc nhằn thầm lặng. Câu 2 (4,0 điểm) Viết bài văn tả cảnh sinh hoạt ngày Tết Trung thu ở quê em Tết Trung thu ở quê em luôn mang một vẻ đẹp rộn ràng và ấm áp. Ngay từ chiều, sân đình đã đông vui hẳn lên. Người lớn bày cỗ với bánh nướng, bánh dẻo, bưởi xanh và những chùm hồng chín. Trẻ con thì háo hức cầm trên tay những chiếc đèn ông sao đủ màu sắc, vừa đi vừa cười nói rộn ràng. Khi trăng lên cao, ánh trăng tròn vành vạnh soi sáng cả xóm làng, tiếng trống múa lân vang lên dồn dập làm không khí càng thêm náo nhiệt. Lân nhảy múa quanh sân, trẻ nhỏ vỗ tay reo hò không ngớt. Sau đó, mọi người quây quần bên mâm cỗ, cùng nhau phá cỗ, chia bánh, kể chuyện và cười nói vui vẻ. Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp để mọi người gần gũi, gắn bó và yêu thương nhau hơn. ​

Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông. Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì. Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.

Câu 1: Thể loại truyện đồng thoại

Câu 2: Những hạt dẻ gai lớn lên trong rừng già, trên sườn núi cao cheo leo

Câu 3: Hai từ láy là "chật chội", "cheo leo". Nghĩa của từ đầu là cao chót vót, lủng lẳng trên cao. Nghĩa của từ thứ hai là trong không gian vô cùng hẹp hòi, ko đủ chỗ để lm j đó.

Câu 4: Nhân vật “tôi” được nhân cách hóa với những suy nghĩ, đặc điểm, tính cách giống như con người.

Câu 5: Dũng cảm đối mặt với thử thách trong cuộc sống, chúng ta sẽ nhận về những điều tốt đẹp cho bản