Nguyễn Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

- những con sò và các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra luồng ánh sáng yếu ớt dưới đáy biển tối tăm.

- Những đống đá dưới đáy đại dương được sắp xếp theo một trật tự nhất định mà nhân vật tôi không thể giải thích nổi.

- Dưới đế giày bằng chì của nhân vật tôi lạo xạo những mẩu xương khô, gợi lên cảm giác về một vùng đất chết hoặc một bí mật rùng rợn.

- Một nguồn sáng kỳ lạ soi đường ngày càng rực đỏ, giống như ánh lửa của một đám cháy phía chân trời hay một "lò lửa ngầm" dưới biển.

-Một khu rừng đã chết, trụi hết lá và hóa thành đá do tác động lâu ngày của muối biển.

- Những khe núi sâu mà ở trên cạn con người không dám vượt qua thì dưới nước, nhờ lực đẩy và các thiết bị hỗ trợ, họ có thể nhảy qua dễ dàng.

Câu 2 : Số từ trong câu văn là : " một ".

Câu 3 : Theo em, thuyển trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiêm này vì "ông ta rất thông thạo con đường này ". Sự tự tin đó giúp đoàn thám hiểm có thể dễ dàng và an toàn thám hiểm hơn.

Câu 4 : Hai phẩm chất là :

- Hiểu biết nhiều: '' Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này." Thể hiện sự hiểu biết rộng, sự tự tin của ông, điều đó giúp đoàn thám hieemrr dễ dàng khám phá,...

- Bản lĩnh : "Đối với tôi, Nê-mô giống như một vị thần biển!" Thể hiện bản lĩnh, sự can đảm và phong thái của ông toát lên sự quyền năng khiến người khác phải nguongx mộ.

Câu 5 : Việc thám hiểm những miền đất lạ không nhất thiết là yếu tố quan trọng đối với mỗi người vì giá trị của sự trưởng thành không chỉ nằm ở những bước chân đi xa. Trước hết, mỗi cá nhân có những mục đích sống và ưu tiên khác nhau; nhiều người tìm thấy sự thông thái và hạnh phúc ngay trong việc đào sâu kiến thức tại chỗ hoặc cống hiến cho gia đình, cộng đồng quen thuộc. Thay vì tiêu tốn nguồn lực vào những hành trình mạo hiểm đầy rủi ro, họ chọn cách tích lũy trải nghiệm qua sách vở, nghệ thuật hoặc những chiêm nghiệm nội tâm sâu sắc. Hơn nữa, việc thám hiểm đòi hỏi điều kiện sức khỏe và tài chính mà không phải ai cũng sở hữu, nên việc coi đó là yếu tố bắt buộc sẽ tạo ra những áp lực không đáng có. Suy cho cùng, sự giàu có của tâm hồn đến từ chiều sâu của tư duy hơn là khoảng cách địa lý mà một người đã đi qua.

Câu 1 :

- những con sò và các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra luồng ánh sáng yếu ớt dưới đáy biển tối tăm.

- Những đống đá dưới đáy đại dương được sắp xếp theo một trật tự nhất định mà nhân vật tôi không thể giải thích nổi.

- Dưới đế giày bằng chì của nhân vật tôi lạo xạo những mẩu xương khô, gợi lên cảm giác về một vùng đất chết hoặc một bí mật rùng rợn.

- Một nguồn sáng kỳ lạ soi đường ngày càng rực đỏ, giống như ánh lửa của một đám cháy phía chân trời hay một "lò lửa ngầm" dưới biển.

-Một khu rừng đã chết, trụi hết lá và hóa thành đá do tác động lâu ngày của muối biển.

- Những khe núi sâu mà ở trên cạn con người không dám vượt qua thì dưới nước, nhờ lực đẩy và các thiết bị hỗ trợ, họ có thể nhảy qua dễ dàng.

Câu 2 : Số từ trong câu văn là : " một ".

Câu 3 : Theo em, thuyển trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiêm này vì "ông ta rất thông thạo con đường này ". Sự tự tin đó giúp đoàn thám hiểm có thể dễ dàng và an toàn thám hiểm hơn.

Câu 4 : Hai phẩm chất là :

- Hiểu biết nhiều: '' Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này." Thể hiện sự hiểu biết rộng, sự tự tin của ông, điều đó giúp đoàn thám hieemrr dễ dàng khám phá,...

- Bản lĩnh : "Đối với tôi, Nê-mô giống như một vị thần biển!" Thể hiện bản lĩnh, sự can đảm và phong thái của ông toát lên sự quyền năng khiến người khác phải nguongx mộ.

Câu 5 : Việc thám hiểm những miền đất lạ không nhất thiết là yếu tố quan trọng đối với mỗi người vì giá trị của sự trưởng thành không chỉ nằm ở những bước chân đi xa. Trước hết, mỗi cá nhân có những mục đích sống và ưu tiên khác nhau; nhiều người tìm thấy sự thông thái và hạnh phúc ngay trong việc đào sâu kiến thức tại chỗ hoặc cống hiến cho gia đình, cộng đồng quen thuộc. Thay vì tiêu tốn nguồn lực vào những hành trình mạo hiểm đầy rủi ro, họ chọn cách tích lũy trải nghiệm qua sách vở, nghệ thuật hoặc những chiêm nghiệm nội tâm sâu sắc. Hơn nữa, việc thám hiểm đòi hỏi điều kiện sức khỏe và tài chính mà không phải ai cũng sở hữu, nên việc coi đó là yếu tố bắt buộc sẽ tạo ra những áp lực không đáng có. Suy cho cùng, sự giàu có của tâm hồn đến từ chiều sâu của tư duy hơn là khoảng cách địa lý mà một người đã đi qua.

Câu 1 :

- những con sò và các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra luồng ánh sáng yếu ớt dưới đáy biển tối tăm.

- Những đống đá dưới đáy đại dương được sắp xếp theo một trật tự nhất định mà nhân vật tôi không thể giải thích nổi.

- Dưới đế giày bằng chì của nhân vật tôi lạo xạo những mẩu xương khô, gợi lên cảm giác về một vùng đất chết hoặc một bí mật rùng rợn.

- Một nguồn sáng kỳ lạ soi đường ngày càng rực đỏ, giống như ánh lửa của một đám cháy phía chân trời hay một "lò lửa ngầm" dưới biển.

-Một khu rừng đã chết, trụi hết lá và hóa thành đá do tác động lâu ngày của muối biển.

- Những khe núi sâu mà ở trên cạn con người không dám vượt qua thì dưới nước, nhờ lực đẩy và các thiết bị hỗ trợ, họ có thể nhảy qua dễ dàng.

Câu 2 : Số từ trong câu văn là : " một ".

Câu 3 : Theo em, thuyển trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiêm này vì "ông ta rất thông thạo con đường này ". Sự tự tin đó giúp đoàn thám hiểm có thể dễ dàng và an toàn thám hiểm hơn.

Câu 4 : Hai phẩm chất là :

- Hiểu biết nhiều: '' Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này." Thể hiện sự hiểu biết rộng, sự tự tin của ông, điều đó giúp đoàn thám hieemrr dễ dàng khám phá,...

- Bản lĩnh : "Đối với tôi, Nê-mô giống như một vị thần biển!" Thể hiện bản lĩnh, sự can đảm và phong thái của ông toát lên sự quyền năng khiến người khác phải nguongx mộ.

Câu 5 : Việc thám hiểm những miền đất lạ không nhất thiết là yếu tố quan trọng đối với mỗi người vì giá trị của sự trưởng thành không chỉ nằm ở những bước chân đi xa. Trước hết, mỗi cá nhân có những mục đích sống và ưu tiên khác nhau; nhiều người tìm thấy sự thông thái và hạnh phúc ngay trong việc đào sâu kiến thức tại chỗ hoặc cống hiến cho gia đình, cộng đồng quen thuộc. Thay vì tiêu tốn nguồn lực vào những hành trình mạo hiểm đầy rủi ro, họ chọn cách tích lũy trải nghiệm qua sách vở, nghệ thuật hoặc những chiêm nghiệm nội tâm sâu sắc. Hơn nữa, việc thám hiểm đòi hỏi điều kiện sức khỏe và tài chính mà không phải ai cũng sở hữu, nên việc coi đó là yếu tố bắt buộc sẽ tạo ra những áp lực không đáng có. Suy cho cùng, sự giàu có của tâm hồn đến từ chiều sâu của tư duy hơn là khoảng cách địa lý mà một người đã đi qua.

Câu 1 :

- những con sò và các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra luồng ánh sáng yếu ớt dưới đáy biển tối tăm.

- Những đống đá dưới đáy đại dương được sắp xếp theo một trật tự nhất định mà nhân vật tôi không thể giải thích nổi.

- Dưới đế giày bằng chì của nhân vật tôi lạo xạo những mẩu xương khô, gợi lên cảm giác về một vùng đất chết hoặc một bí mật rùng rợn.

- Một nguồn sáng kỳ lạ soi đường ngày càng rực đỏ, giống như ánh lửa của một đám cháy phía chân trời hay một "lò lửa ngầm" dưới biển.

-Một khu rừng đã chết, trụi hết lá và hóa thành đá do tác động lâu ngày của muối biển.

- Những khe núi sâu mà ở trên cạn con người không dám vượt qua thì dưới nước, nhờ lực đẩy và các thiết bị hỗ trợ, họ có thể nhảy qua dễ dàng.

Câu 2 : Số từ trong câu văn là : " một ".

Câu 3 : Theo em, thuyển trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiêm này vì "ông ta rất thông thạo con đường này ". Sự tự tin đó giúp đoàn thám hiểm có thể dễ dàng và an toàn thám hiểm hơn.

Câu 4 : Hai phẩm chất là :

- Hiểu biết nhiều: '' Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này." Thể hiện sự hiểu biết rộng, sự tự tin của ông, điều đó giúp đoàn thám hieemrr dễ dàng khám phá,...

- Bản lĩnh : "Đối với tôi, Nê-mô giống như một vị thần biển!" Thể hiện bản lĩnh, sự can đảm và phong thái của ông toát lên sự quyền năng khiến người khác phải nguongx mộ.

Câu 5 : Việc thám hiểm những miền đất lạ không nhất thiết là yếu tố quan trọng đối với mỗi người vì giá trị của sự trưởng thành không chỉ nằm ở những bước chân đi xa. Trước hết, mỗi cá nhân có những mục đích sống và ưu tiên khác nhau; nhiều người tìm thấy sự thông thái và hạnh phúc ngay trong việc đào sâu kiến thức tại chỗ hoặc cống hiến cho gia đình, cộng đồng quen thuộc. Thay vì tiêu tốn nguồn lực vào những hành trình mạo hiểm đầy rủi ro, họ chọn cách tích lũy trải nghiệm qua sách vở, nghệ thuật hoặc những chiêm nghiệm nội tâm sâu sắc. Hơn nữa, việc thám hiểm đòi hỏi điều kiện sức khỏe và tài chính mà không phải ai cũng sở hữu, nên việc coi đó là yếu tố bắt buộc sẽ tạo ra những áp lực không đáng có. Suy cho cùng, sự giàu có của tâm hồn đến từ chiều sâu của tư duy hơn là khoảng cách địa lý mà một người đã đi qua.

Câu 1 :

Trong đoạn trích, thuyền trưởng Nê-mô hiện lên như một biểu tượng của trí tuệ, bản lĩnh và sự tự do giữa đại dương kỳ vĩ. Ông không chỉ là một nhà khoa học thiên tài làm chủ con tàu Nau-ti-lux hiện đại mà còn là một người dẫn đường đầy quyết đoán. Qua cái nhìn của nhân vật tôi, Nê-mô mang dáng dấp của một vị thần biển với vóc người cao lớn, vững vàng bước đi giữa những đống đá ngổn ngang và thông thạo đáy biển như lòng bàn tay. Sự điềm tĩnh, dũng cảm của ông khi đối mặt với địa hình hiểm trở, vực thẳm và những con đường hẹp trong rừng cây hóa đá đã tạo nên một sức hút đầy bí ẩn. Đặc biệt, Nê-mô còn đại diện cho khát vọng thoát ly khỏi những ràng buộc tầm thường trên mặt đất để tìm kiếm sự độc lập, tự do tuyệt đối dưới lòng đại dương. Nhân vật này chính là hiện thân cho ước mơ của con người về việc chinh phục thiên nhiên bằng sức mạnh tri thức và ý chí kiên cường.

Câu 2 :

Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao, thành công chưa bao giờ là kết quả của một yếu tố duy nhất. Có người tin vào sự xoay vần của vận may, nhưng tôi tin rằng nỗ lực của bản thân mới là yếu tố tiên quyết và quan trọng nhất quyết định thành công của con người. Trước hết, nỗ lực là sự cố gắng bền bỉ, là quá trình rèn luyện ý chí và kỹ năng để vượt qua mọi thử thách. Khác với may mắn là thứ từ bên ngoài ập đến một cách ngẫu nhiên và không thể kiểm soát, nỗ lực nằm hoàn toàn trong bàn tay của mỗi chúng ta. Khi ta nỗ lực, ta đang chủ động xây dựng nền móng vững chắc cho tương lai. Một học sinh đạt kết quả cao không thể chỉ dựa vào sự may mắn lúc làm bài mà phải trải qua hàng nghìn giờ miệt mài bên trang sách. Một vận động viên giành huy chương vàng phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả những chấn thương trên sân tập. Nỗ lực giúp ta tích lũy tri thức, rèn luyện bản lĩnh để đối mặt với những biến cố bất ngờ trong cuộc đời. Hơn thế nữa, nỗ lực chính là thỏi nam châm thu hút sự may mắn. Có một nhận định rất hay rằng: Càng chăm chỉ, tôi càng gặp nhiều may mắn. Thực tế, may mắn chỉ có giá trị khi nó gặp được những người đã chuẩn bị sẵn sàng năng lực để đón nhận. Nếu vận may gõ cửa nhưng bạn không có kiến thức hay kỹ năng để nắm bắt, cơ hội đó cũng sẽ trôi qua một cách lãng phí. Ngược lại, khi bạn nỗ lực không ngừng, bạn sẽ tự tạo ra những cơ hội cho riêng mình. Nỗ lực biến những điều không thể thành có thể và biến thất bại thành bài học để tiến xa hơn. Thành công dựa trên nỗ lực cũng mang lại giá trị bền vững và niềm tự hào tự thân. Những gì có được nhờ may mắn thường đến nhanh nhưng cũng dễ đi, nhưng thành quả từ mồ hôi công sức sẽ giúp con người đứng vững trước mọi sóng gió. Khi nhìn lại chặng đường đã qua, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là món quà từ trên trời rơi xuống, mà là việc nhìn thấy bản thân đã trưởng thành và mạnh mẽ như thế nào.

Do vậy, dù không thể phủ nhận vai trò của may mắn trong việc giúp con người thành công nhanh hơn, nhưng nỗ lực mới là cái gốc bền rễ chặt. Đừng ngồi chờ đợi một phép màu, hãy bắt đầu hành động và cố gắng ngay từ hôm nay. Chìa khóa để mở cánh cửa tương lai không nằm ở định mệnh, mà nằm trong chính sự kiên trì và khát vọng của mỗi chúng ta.

Câu 1:

Trong văn bản, nhân vật Heo là hình ảnh đại diện cho những giá trị thầm lặng và sự cống hiến khác biệt. Ban đầu, Heo hiện lên với vẻ ngoài có phần thụ động, chỉ biết ăn và giữ im lặng trước những lời khoe khoang của Gà và Chó. Tuy nhiên, sự im lặng ấy không phải là vô ích mà là sự tích lũy cho một giá trị lớn lao hơn ở tương lai. Khi bị Gà chỉ trích bằng thái độ kiêu ngạo, Heo đã phản kháng bằng một câu hỏi đầy sắc bén, buộc người khác phải nhìn nhận lại sự hy sinh của mình. Heo không đóng góp bằng sức lao động trực tiếp như gáy báo thức hay giữ nhà, mà đóng góp bằng chính giá trị của bản thân để phục vụ con người trong những dịp trọng đại. Qua nhân vật Heo, tác giả khẳng định một triết lý sâu sắc: mỗi sự vật đều có hữu ích theo cách riêng, và những cống hiến thầm lặng nhất thường mang ý nghĩa vô cùng thiết yếu.

Câu 2 :

Trong cuộc sống, lời khen chân thành không chỉ là món quà tinh thần cho người nhận mà còn là thước đo nhân cách của người trao. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi", bởi đây là biểu hiện của một tư duy văn minh và lòng tự tin bản lĩnh.

Trước hết, khen ngợi là sự công nhận khách quan đối với nỗ lực và thành quả của người chung quanh. Việc ta tán dương một điểm mạnh của ai đó không hề khiến giá trị cá nhân của ta bị giảm sút, trái lại, nó cho thấy ta có một tâm hồn rộng mở và khả năng quan sát tinh tế. Chỉ những người thực sự tự tin vào bản thân mới đủ cao thượng để công nhận sự ưu tú của người khác mà không rơi vào thói đố kỵ hay mặc cảm. Ngược lại, sự hẹp hòi và luôn tìm cách phủ nhận công lao của người xung quanh mới chính là dấu hiệu của sự yếu kém. Bên cạnh đó, việc biết nhìn nhận cái hay từ người khác còn giúp chúng ta có thêm động lực để học hỏi và hoàn thiện mình. Thay vì lãng phí thời gian vào sự ghen ghét, lời khen giúp ta kết nối và tạo dựng những mối quan hệ tốt đẹp. Khi ta trao đi sự khích lệ, ta cũng đang tự bồi đắp cho mình một phong thái lịch thiệp và đáng trọng. Tóm lại, lời khen không phải là sự hạ mình, mà là cách chúng ta tôn vinh cái đẹp và sự tử tế. Hãy học cách khen ngợi bằng cả trái tim, vì điều đó chỉ làm cho tâm hồn chúng ta thêm giàu có và bản lĩnh hơn mà thôi.

Câu 1 : Nhân vật chính trong câu chuyện thuộc kiểu nhân vật truyện ngụ ngôn.

Câu 2 : biện pháp tu từ liệt kê : " Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà...", " giỗ chạp, tiệc tùng, cưới xin."

Câu 3 : Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

- Các nhân vật trong câu chuyện là các con vật được nhân hóa, có tính cách, lời nói, suy nghĩ giống con người, nhân vật bác nông dân trong truyện thể hiện cho một loại người rong xã hội, được gọi tên theo nghề nghiệp.

- Cốt truyện đơn giản, xoay quay một tình huống duy nhất.

- Truyện ngắn gọn, hàm ý, súc tích, rút ra cho người đọc về một ý nghĩa nào đó trong cuộc sống.

Câu 4 : Chủ đề của truyện là : khẳng định giá trị của mỗi cá nhân.

Dựa vào bài học rút ra trong câu chuyện và những lời thoại của các con vật trong truyện để rút ra chủ đề.

Câu 5 : Câu chuyện về ba con vật là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mỗi cá nhân đều mang một giá trị riêng biệt và không ai có quyền hạ thấp đóng góp của người khác. Lòng khiêm tốn giúp chúng ta thoát khỏi cái nhìn phiến diện, không vì chút sở trường của bản thân mà trở nên kiêu ngạo như nhân vật Gà. Trong cuộc sống, có những cống hiến rực rỡ như tiếng gáy báo thức, nhưng cũng có những sự hy sinh thầm lặng như chú heo kia. Việc biết trân trọng sự khác biệt không chỉ giúp ta hoàn thiện nhân cách mà còn là sợi dây kết nối sự đoàn kết trong tập thể. Khi mỗi người biết đặt cái tôi xuống để công nhận năng lực của đồng nghiệp, xã hội sẽ trở nên hài hòa và nhân văn hơn. Cuối cùng, hãy nhớ rằng một bức tranh đẹp cần nhiều màu sắc, và mỗi người chính là một gam màu không thể thay thế.

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những chiến công đã trở thành huyền thoại, và có những vị anh hùng đã trở thành biểu tượng của ý chí tự cường. Một trong số đó là Ngô Quyền với trận thủy chiến kinh điển trên sông Bạch Đằng năm 938 – sự kiện đánh dấu bước ngoặt vĩ đại, chấm dứt đêm trường Bắc thuộc kéo dài hơn mười thế kỷ. Năm ấy, lấy cớ sang trả thù cho tên phản thần Kiều Công Tiễn, vua Nam Hán sai con trai là Hoằng Tháo chỉ huy một hạm đội thuyền chiến hùng hậu theo đường biển xâm lược nước ta. Trước thế giặc hung hãn, Ngô Quyền – một vị tướng tài ba, mưu lược – đã chọn vùng cửa sông Bạch Đằng làm trận địa quyết chiến. Sự việc thể hiện rõ nhất tài năng kiệt xuất của Ngô Quyền chính là kế sách " đóng cọc gỗ đầu bịt sắt'' xuống lòng sông. Ông đã lợi dụng quy luật thủy triều lên xuống của vùng cửa biển để bày ra một "thiên la địa võng". Vào lúc thủy triều lên, nước dâng cao che lấp các đầu cọc, Ngô Quyền cho thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy. Hoằng Tháo vốn tính kiêu ngạo, tưởng thật nên đã thúc quân hăng máu đuổi theo, lọt thỏm vào vùng cắm cọc mà không hề hay biết. Khi thủy triều bắt đầu rút mạnh, cũng là lúc lệnh tấn công của Ngô Quyền vang lên. Từ hai bên bờ, quân ta mai phục sẵn bỗng nhiên đổ ra đánh dữ dội. Quân Nam Hán hốt hoảng quay đầu chạy ra biển, nhưng lúc này nước đã cạn, những đầu cọc gỗ nhọn hoắt nhô lên như những mũi giáo khổng lồ đâm thủng và xé toạc mạn thuyền giặc. Khung cảnh bấy giờ vô cùng náo loạn: thuyền giặc vướng cọc tan tành, quân lính rơi xuống sông không kể xiết. Hoằng Tháo tử trận tại chỗ, quân Nam Hán hoàn toàn tan rã. Chiến thắng diễn ra nhanh chóng và triệt để đến mức vua Nam Hán đang đóng quân ở biên giới cũng không kịp trở tay cứu viện, đành ngậm ngùi rút quân, từ bỏ mộng xâm lược. Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không chỉ là một chiến công quân sự tài tình mà còn khẳng định sức mạnh và trí tuệ của người Việt. Sau trận đánh ấy, Ngô Quyền lên ngôi vua, đóng đô ở Cổ Loa, chính thức mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ cho dân tộc. Dù hơn một nghìn năm đã trôi qua, nhưng âm vang của trận chiến Bạch Đằng và tên tuổi của đức vua Ngô Quyền vẫn mãi là niềm tự hào khôn nguôi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Câu chuyện về lòng dũng cảm và mưu trí của ông nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em hôm nay phải luôn biết trân trọng và bảo vệ nền độc lập quý giá của Tổ quốc.


Trong dòng chảy nghìn năm của lịch sử dân tộc, có biết bao vị anh hùng đã dùng máu đào để tô thắm giang sơn. Nhưng nhân vật để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất, người đại diện cho trí tuệ và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam, chính là Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn. Câu chuyện xảy ra vào năm 1285, khi quân Nguyên Mông – đế chế hùng mạnh nhất thế giới bấy giờ – đang lăm le xâm lược nước ta lần thứ hai. Trước thế giặc mạnh như chẻ tre, vận mệnh dân tộc như "ngàn cân treo sợi tóc". Chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tài năng và nhân cách của Trần Quốc Tuấn đã tỏa sáng rực rỡ. Sự việc khiến em xúc động nhất chính là lúc ông gạt bỏ hiềm khích cá nhân để lo việc nước. Chuyện kể rằng, cha của ông và vua Trần vốn có tư thù. Trước khi mất, cha ông có dặn phải lấy bằng được thiên hạ. Thế nhưng, khi Tổ quốc lâm nguy, Trần Quốc Tuấn đã đem lời cha dặn hỏi các con và các gia nô thân tín để thử lòng họ. Khi nghe Yết Kiêu và Dã Tượng nói: "Làm kế ấy tuy được phú quý một thời mà để lại tiếng xấu nghìn năm", ông đã vô cùng cảm động và khen ngợi. Ông hiểu rằng, sức mạnh của đất nước nằm ở sự đoàn kết chứ không phải ở ngai vàng của một dòng họ. Đặc biệt, hình ảnh Trần Quốc Tuấn soạn thảo "Hịch tướng sĩ" đã trở thành biểu tượng bất tử. Trong những ngày chuẩn bị kháng chiến, ông đã viết nên những lời tâm huyết: "Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa...". Những câu văn như có lửa ấy đã chạm đến trái tim của mỗi người lính. Kết quả là tại Hội nghị Diên Hồng, các bô lão đã đồng thanh hô vang "Đánh!", và hàng vạn chiến sĩ đã tự nguyện xăm lên tay hai chữ "Sát Thát" (Giết giặc Mông Cổ) để thể hiện ý chí quyết tâm sắt đá. Dưới sự chỉ huy tài tình của ông, quân dân nhà Trần đã dùng chiến thuật "vườn không nhà trống", khiến giặc rơi vào cảnh đói khát, mệt mỏi rồi tan rã ở các trận Chương Dương, Hàm Tử, Tây Kết. Đỉnh cao là chiến thắng trên sông Bạch Đằng, đánh tan mộng xâm lược của quân thù, giữ vững bờ cõi nước Nam. Trần Quốc Tuấn không chỉ là một thiên tài quân sự mà còn là tấm gương sáng về đức độ. Ông dạy chúng ta rằng: "Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước". Lời dạy ấy cho đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Dù thời gian có lùi xa, nhưng câu chuyện về Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn và tinh thần "Sát Thát" năm xưa sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước trong mỗi người con dân đất Việt. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập để xứng đáng với truyền thống hào hùng mà cha ông đã dày công vun đắp.
Bắc Ninh quê hương tôi không chỉ là cái nôi của những làn điệu Quan họ mượt mà, mà còn là vùng đất "địa linh nhân kiệt", nơi ghi dấu những trang sử vàng hào hùng của dân tộc. Trong những câu chuyện lịch sử được ông cha truyền lại, tôi ấn tượng nhất là sự kiện Thái úy Lý Thường Kiệt lãnh đạo quân dân nhà Lý đánh tan quân Tống bên dòng sông Như Nguyệt – nơi một bài thơ thần đã ra đời và trở thành bản Tuyên ngôn Độc lập đầu tiên của nước nhà. Vào những năm thế kỷ XI, quân Tống sang xâm lược nước ta với tham vọng bành trướng lãnh thổ. Trước thế giặc hung hãn, Thái úy Lý Thường Kiệt đã chọn dòng sông Như Nguyệt (nay là sông Cầu, thuộc địa phận huyện Yên Phong, Bắc Ninh) để xây dựng tuyến phòng thủ chiến lược. Dòng sông như một chiến hào tự nhiên hiểm trở, ngăn chặn bước chân xâm lược của kẻ thù tiến về kinh đô Thăng Long. Trận chiến diễn ra vô cùng cam go. Quân Tống với số lượng đông đảo đã nhiều lần tìm cách vượt sông nhưng đều bị quân ta đánh bật trở lại. Tuy nhiên, sau nhiều ngày giao tranh ác liệt, binh sĩ ta bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi, còn quân địch tuy nao núng nhưng vẫn rất ngoan cố. Để khích lệ tinh thần quân sĩ và dùng mưu kế "tâm lý chiến" đánh vào lòng địch, Lý Thường Kiệt đã nảy ra một ý tưởng vô cùng sắc sảo. Trong đêm tối tĩnh mịch của vùng quê Yên Phong, khi màn sương mù bao phủ khắp mặt sông Như Nguyệt, bỗng từ trong đền thờ hai vị thánh Trương Hống và Trương Hát vang lên một giọng đọc dõng dạc, uy nghiêm như sấm truyền:

" Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đằng hành khan thủ bại hư."

Giọng ngâm thơ vang vọng khắp mặt sông, len lỏi vào tận lán trại của quân thù. Quân Tống nghe thấy thì run rẩy, khiếp sợ vì cho rằng thần linh nước Nam đang gián tội, còn quân dân nhà Lý lại bừng bừng khí thế, niềm tin vào chính nghĩa dâng cao hơn bao giờ hết. Bài thơ ấy sau này đã đi vào sử sách, được coi là bản "Tuyên ngôn độc lập" đầu tiên của dân tộc. Ngay sau đó, nắm bắt thời cơ quân giặc đang rệu rã, Lý Thường Kiệt đã trực tiếp chỉ huy một trận tổng tấn công thần tốc. Dưới sự lãnh đạo tài ba của ông, quân ta vượt sông đánh thẳng vào đại bản doanh giặc. Tiếng trống trận, tiếng reo hò hòa cùng tiếng sóng vỗ tạo nên một bản hùng ca chiến thắng. Quân Tống đại bại, phải chấp nhận giảng hòa để được rút quân về nước. Trận chiến trên sông Như Nguyệt đã kết thúc, nhưng hình ảnh Thái úy Lý Thường Kiệt hiên ngang bên dòng sông quê hương vẫn còn mãi trong lòng người dân Bắc Ninh. Sự việc này không chỉ minh chứng cho tài quân sự kiệt xuất của ông mà còn thể hiện ý chí quật cường, không bao giờ khuất phục trước ngoại bang của cha ông ta. Mỗi khi đứng trước dòng sông Cầu lộng gió, tôi lại thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào. Là một học sinh trên quê hương văn hiến, tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của những bậc tiền nhân như Thái úy Lý Thường Kiệt.