Nguyễn Xuân Chính

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Xuân Chính
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, tôi vẫn còn nhớ mãi.

Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ 7. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua thàng Hiếu khỉ - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:

- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé?

Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì ba sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:

- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!

Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên:

- Vinh, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?

Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:

- Bố… bố… đi tìm con ạ?

- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.

- Con… con…

- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!

Câu 1. (0,5 điểm)
→ Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Giải thích: Người kể chuyện không xuất hiện trực tiếp mà kể lại câu chuyện của nhân vật “Hà” và “bà”.


Câu 2. (0,5 điểm)
Không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
Dẫn chứng: Trong truyện, khi Hà hỏi, bà trả lời: “Hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết.”


Câu 3. (1,0 điểm)
Biện pháp tu từ nhân hoá: “Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”
Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người đang thay áo mới; qua đó thể hiện vẻ đẹp tươi trẻ, sức sống tràn đầy của mùa xuân và gợi tình cảm yêu quý, trân trọng của con người đối với thiên nhiên.


Câu 4. (1,0 điểm)
→ Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động và cảm nhận được tình yêu sâu nặng, thiêng liêng của bà dành cho ông. Hà hiểu rằng cây hoàng lan không chỉ là một cây hoa bình thường mà còn là kỷ vật chứa đựng kỷ niệm, tình yêu và nỗi nhớ của bà dành cho ông – người đã hi sinh.


Câu 5. (1,0 điểm)
Đoạn văn mẫu (3–5 câu):
Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta sinh ra, được yêu thương, che chở và dạy dỗ nên người. Gia đình là điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ hạnh phúc gia đình, bởi đó chính là cội nguồn của tình yêu thương và sức mạnh.