Nguyễn Hoàng Gia Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Gia Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Vào hè năm lớp 5, mà ai cũng phải vựt qua một thử thách đó là thi đầu vào lớp 6, em thực sự rất lo lắng và sợ hãi , em cho rằng mình không thể làm được.

Khi đã vào giữa hè rồi, thì bọn em được biết phải thi đầu vào lớp 6. Ban đầu em cũng nghĩ nó cũng bình thường thôi nhưng khi thăm khảo qua đề của các anh chị năm trước, em cảm thấy nó không hề dễ như em nghĩ, thay vào đó là những bài toán nâng cao chưa không phải những bài toán bình thường và quen thuộc như em nghĩ. Vì vậy, ngày ngày, những khoá học thêm càn nhiều hơn. Em bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, em muốn bỏ cuộc. Và có một hôm em vô tình xem được một đoạn vi deo về một chị đang theo học tại Đại học Thanh Hoa. Lúc đó, em cảm thấy thật ngững mộ chị khi chị có thể đỗ vào một trường đại học đứng top 20 thế giới. Từ đó em khơi dậy lại quyết tâm và thêm sự khuyến khích từ bố, mẹ. Từng đó, đã đủ để em cố gắng vương lên vì chỉ có mỗi 35 xuất vào lớp trọn thôi. Hầu như, ngày nào, em cũng dành thời gia cho việc học là trên hết vì vậy em không có thời gian để đi chơi. Dù học nhiều cũng mệt thật nhưng em không còn ý định bỏ cuộc như trước nữa. vào ngày thi, em bước vào phòng thi với một khí thế tự tin nhưng bên trong của em vẫn hơi sợ một chút. Khi tiếng trống vang lên cũng là lúc bọn em đặt bút làm bài. Ba mươi phút trôi qua và lại ba mươi phút nữa lại tiếp tục trôi qua. hai lần thi đã trôi qua nhưng vẫn còn một lần thi nữa. Em từ trường cấp 2 về với một tâm trạng hời hợp và lo lắng cho lần thi cuối cùng vào chiều nay. Thật sự, đề thi lần này còn khó hơn cả đề thi năm trước của các anh chị. Lúc đấy em bắt đầu sợ rồi, em nghĩ "Chắc mình chỉ thi vào được A4 với A5 thôi".Rất nhanh, đã buổi chiều rồi, em rủ thêm hai bạn và cùng lên trường cấp 2. Khi tiếng trống vang lên, một lần nữa bọn em lại đặt bút làm bài nhưng đây là lần thi cuối cùng rồi. Lúc em làm bài, em cảm thấy căng thẳng và lo sợ. Khi thi xong thì vài ngày sau đã thông báo điểm rồi khi em tổng điểm em xong em đã lo sợ mà giờ còn sợ hơn. Ngày ngày, em chờ đợi nốt thông báo cuối cùng trong lo lắng và căng thẳng. Một ngày nọ, thời tiết không nắng không mưa, thời tiết mát mẻ lạ thường. Khi em vùa ngủ dậy, em gái em vội gọi em ra ngoài, và đúng khoảnh khắc đó, bố em thông báo cho em là em được vào lớp trọn rồi. Lúc đó, bao sự lo sợ và sự chờ đợi kết quả một cách áp lực thì cuối cùng mọi thứ cũng đã khép lại.

Từ đó em rút ra bài học cho bản thân. không có bất cứ gì là chúng ta không làm được cả, chỉ cần chúng ta kiên chì, không bỏ cuộc thì không có gì là chúng ta không làm được cả.

1, Câu truyện trên được kể theo ngôi thứ 3.

2, Theo câu truyện trên vì cây Hoàng Lan được trồng từ rất lâu, nên người bà trong truyện cũng không biết người trồng cây Hoàng Lan là ai.

3," Cây Hoàng Lan khoác trên mình ","màu xanh nõn nà"

4, Vì những cánh hoa Hoàng Lan là kỉ vật của ông nội hay món đò cuối cùng của ông nội, bởi vì ông nội không còn nữa!

5, Trong cuộc sống hàng ngày, của bất cứ ai, hầu như ai cũng có gia đình. Gia đình là nơi để về, là nơi để giải toả những gánh nặng và mệt mỏi. Ở ngoài kia, không ai có thể hiểu chúng ta hơn gia đình của chúng ta nên đó là nơi khiến bạn cản nhận được sự đồng cảm mà mọi người dành cho mình. Nếu không có gia đình liệu chúng ta có được như ngày hôm nay không hay cũng như có được sự yêu thương và quan tâm của mỗi người trong gia đình. Hãy nhìn xem, ở ngoài kia bao người thiếu thốn tình yêu trong gia đình, mà chúng ta không biết chân trọng thì tại sao chúng ta không nhường cho người khác đi. Họ thiếu Bố, họ thiếu Mẹ, nhìn lại chúng ta có đủ cả bố,mẹ mà chúng ta không biết chân trọng. Cứ thử thách bản thân sống một ngày tự lập không dựa vào bố mẹ xem có sống được không. Bản thân tôi, cũng đã từng nghĩ "Giá như, mình không có bố mẹ thì tốt biết mấy". Nhưng theo thời gian tôi nghĩ lại, những suy nghĩ mà trước đây tôi từng nghĩ, tôi lại cảm thấy mình thật nhảm nhí khi có những suy nghĩ đó. Bởi vì, qua những lần bố, mẹ nói truyện với tôi thì ngay từ lúc đó tôi học cách cảm thông cho người khác và cũng như vậy tôi hiểu rằn "Không phải vf bố mẹ không yêu thương mình mà là do bố, mẹ quá mệt mỏi sau những ca làm tám tiếng và chỉ muống nghỉ ngơi nhưng tôi lại làm bố, mẹ buồn. Vì nên không phải là bố , mẹ không yêu thương mình mà là chúng mình không thể hiểu được lỗi khổ của bố, mẹ.