Vương Huệ Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: ngôi kể thứ 3 Câu2:quê hương của Lê và Sơn gắn với sông lam và sông hồng 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ so sánh Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh: Hình ảnh so sánh: "Đại đội pháo của họ như một gốc cây đã lớn, nhựa cây ứ đầy tỏa ra thành hai nhánh". Tác dụng: Giúp người đọc hình dung một cách cụ thể, sinh động về sự lớn mạnh, phát triển nhanh chóng của đại đội pháo, từ một lực lượng nhỏ bé ban đầu đã phát triển thành hai nhánh lớn mạnh. Nhấn mạnh sức sống mãnh liệt, tiềm tàng và sự đoàn kết chặt chẽ của các chiến sĩ trong đại đội, giống như nhựa sống căng đầy trong thân cây. Gợi liên tưởng đến sự vững chắc, bám rễ sâu, thể hiện tinh thần sẵn sàng chiến đấu và cống hiến vì Tổ quốc của những người lính. 4. Nêu vai trò của chi tiết Vai trò của chi tiết "Họ chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu": Thể hiện tình đồng đội: Chi tiết làm nổi bật tình cảm gắn bó, sẻ chia sâu sắc giữa các chiến sĩ nơi chiến trường ác liệt. Họ không chỉ chia sẻ những thiếu thốn vật chất mà còn chia sẻ cả những điều thiêng liêng như "bầu trời Tổ quốc". Nhấn mạnh hiện thực chiến tranh: Gợi lên sự gian khổ, thiếu thốn, hiểm nguy mà những người lính phải đối mặt hàng ngày. Khẳng định lý tưởng cao đẹp: Thông qua việc chia sẻ "bầu trời Tổ quốc", chi tiết đề cao tinh thần yêu nước, lý tưởng chiến đấu chung vì độc lập, tự do của dân tộc, vượt lên trên mọi khó khăn cá nhân.5. So sánh sự tương đồng về ý nghĩa của hai ngữ liệu Sự tương đồng về ý nghĩa của hai ngữ liệu: Hai ngữ liệu đều thể hiện sự tương đồng sâu sắc về ý nghĩa: Tình yêu quê hương, đất nước gắn liền với sự gắn bó về mặt tinh thần, tư tưởng và lý tưởng sống cao đẹp. Ngữ liệu 1 (Nguyễn Minh Châu): Nhấn mạnh việc những người lính đi qua nhiều vùng đất khác nhau, để lại một phần tâm hồn ở đó, cho thấy sự gắn bó máu thịt của con người với từng tấc đất của Tổ quốc. Ngữ liệu 2 (Chế Lan Viên): Khái quát một triết lý sâu sắc rằng quê hương không chỉ là nơi chốn vật lý, mà khi con người có sự gắn bó, cống hiến, địa lý đó sẽ hóa thành tâm hồn, trở thành một phần không thể tách rời của mỗi cá nhân. Kết luận: Cả hai đều khẳng định: Dù ở đâu, làm gì, con người Việt Nam vẫn luôn hướng về Tổ quốc với tình yêu thiêng liêng, sâu đậm. "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc". 5. So sánh sự tương đồng về ý nghĩa của hai ngữ liệu Answer: Sự tương đồng về ý nghĩa của hai ngữ liệu: Hai ngữ liệu đều thể hiện sự tương đồng sâu sắc về ý nghĩa: Tình yêu quê hương, đất nước gắn liền với sự gắn bó về mặt tinh thần, tư tưởng và lý tưởng sống cao đẹp. Ngữ liệu 1 (Nguyễn Minh Châu): Nhấn mạnh việc những người lính đi qua nhiều vùng đất khác nhau, để lại một phần tâm hồn ở đó, cho thấy sự gắn bó máu thịt của con người với từng tấc đất của Tổ quốc. Ngữ liệu 2 (Chế Lan Viên): Khái quát một triết lý sâu sắc rằng quê hương không chỉ là nơi chốn vật lý, mà khi con người có sự gắn bó, cống hiến, địa lý đó sẽ hóa thành tâm hồn, trở thành một phần không thể tách rời của mỗi cá nhân. Kết luận: Cả hai đều khẳng định: Dù ở đâu, làm gì, con người Việt Nam vẫn luôn hướng về Tổ quốc với tình yêu thiêng liêng, sâu đậm. "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc
Phần hai
Câu1:Trong văn bản ở phần Đọc hiểu, tình cảm của Lê dành cho Sơn được thể hiện một cách chân thành, sâu sắc và giàu tính nhân văn. Đó trước hết là sự gắn bó thân thiết của tình bạn, được hình thành và bền chặt qua những chặng đường đời mà hai người đã cùng trải qua. Lê không chỉ quan tâm đến Sơn như một người bạn đồng hành, mà còn thấu hiểu và trân trọng những miền đất, những “vùng trời” mà Sơn đã đi qua. Bởi lẽ, với Lê, mỗi nơi Sơn từng sống và gắn bó đều mang theo một phần tâm hồn của bạn. Tình cảm ấy vượt lên trên khoảng cách không gian, không bị giới hạn bởi sự khác biệt về quê hương hay xuất thân, mà trở thành sự đồng điệu sâu xa trong tâm hồn. Qua cách nhìn của Lê dành cho Sơn, tác giả đã khẳng định vẻ đẹp của tình người: con người có thể khác nhau về nơi sinh ra, nhưng vẫn có thể gặp nhau ở sự yêu thương, sẻ chia và trân trọng lẫn nhau. Đây chính là giá trị nhân văn bền vững mà văn bản muốn gửi gắm.