Lê Hùng Cường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật trữ tình là San Diego, Trong không gian xa lạ đó, nhân vật đứng trước cảnh thiên nhiên nắng, mây, núi và phố phường để rồi nảy sinh nỗi nhớ quê hương da diết.
Câu 2 : Những hình ảnh ở khổ thơ đầu khiến nhân vật có cảm giác gần gũi như đang ở nhà bao gồm:
Nắng: Nắng trên cao. Mây: Màu mây trắng bay phía xa. Đồi: Đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
Câu 3: Cảm hứng chủ đạo là nỗi lòng hoài hương nhớ quê hương và sự lạc lõng của thân phận lữ thứ. Bài thơ thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng, luôn thường trực trong tâm trí, khiến người thi sĩ nhìn đâu cũng tìm kiếm bóng dáng quê nhà nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với thực tại xa lạ.
Câu 4: Khổ 1: Tâm trạng ngỡ ngàng, hy vọng. Nhân vật tự trấn an hoặc đánh lừa cảm giác của mình rằng cảnh vật nơi đây cũng giống quê mình :"Tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà"
Khổ 3: Tâm trạng thức tỉnh, xót xa. Nhân vật không còn "ngỡ" nữa mà chấp nhận thực tại "đành vậy". Cái nhìn từ "trên cao" chuyển xuống "mũi giày" biểu tượng cho sự trở về với thực tại đơn độc, bụi bặm của kẻ lữ hành trên đất khách.
Câu 5: Hình ảnh: "Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ"
Vì hình ảnh này tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ. Khi ngước lên cao, tâm hồn có thể bay bổng về quê nhà qua mây, qua nắng. Nhưng khi nhìn xuống dưới chân, nhìn vào "mũi giày" và "bụi đường", nhân vật buộc phải đối diện với sự thật phũ phàng: mình chỉ là một người khách lạ, một kẻ đi đường cô độc trên một vùng đất không thuộc về mình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm
Câu 2 : Nhân vật trữ tình: "Anh"
Câu 3 : Thể thơ: Thơ tự do không gò bó về số chữ trong mỗi câu, giúp mạch cảm xúc được tuôn trào tự nhiên
Bố cục chia làm hai phần rõ rệt
Ngôn ngữ: Giàu hình ảnh, mang tính biểu tượng cao dây thép gai, con cò, nhịp cầu gãy, dòng sông
Nhịp điệu: Có sự thay đổi linh hoạt, lúc trầm lắng xót xa, lúc dồn dập, mạnh mẽ đoạn "Xung phong".
Câu 4: Mạch cảm xúc đi từ nỗi đau chia cắt đến hành động quyết liệt và cuối cùng là niềm tin vào sự đoàn tụ.Kết thúc Cảm xúc vỡ òa trong niềm vui chiến thắng và hy vọng. Khi hàng rào cuối cùng bị triệt hạ cũng là lúc "sông núi mình bao năm cắt chia đang liền lại"
Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất đối với em là sức mạnh của hành động để nối liền những đổ vỡ. Trong bài thơ, nhân vật "anh" không chỉ ngồi nhìn dây thép gai hay than thở về nỗi đau chia cắt, mà anh đã trực tiếp cầm kềm để "cắt". Từ đó, em rút ra bài học.Trong cuộc sống, trước những mâu thuẫn hay rạn nứt trong tình cảm, gia đình hay xã hội, thay vì buông xuôi, mỗi cá nhân cần có lòng dũng cảm và hành động thực tế để hàn gắn và kết nối lại những giá trị đã mất.