Vi Thị Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vi Thị Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật bé Gái trong truyện ngắn "Nhà nghèo" của tác giả Nguyễn Công Hoan là hình ảnh tiêu biểu cho số phận của những đứa trẻ nghèo khổ trong xã hội Việt Nam xưa. Bé Gái xuất hiện với hoàn cảnh sống đầy khó khăn, thiếu thốn. Em sinh ra trong một gia đình nghèo, phải chịu cảnh sống khổ cực khi thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Tuy nhiên, điều đáng trân trọng ở bé Gái là sự hồn nhiên và lòng yêu thương gia đình. Mặc dù phải đối mặt với nhiều khó khăn, em vẫn không than phiền, chấp nhận số phận và luôn sẵn lòng giúp đỡ mẹ trong mọi việc. Tình thương yêu và sự chăm chỉ của bé Gái thể hiện qua việc em phụ mẹ gánh vác cuộc sống, vượt qua mọi khó khăn để giúp gia đình. Qua hình ảnh này, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về số phận bi thương của những đứa trẻ nghèo trong xã hội phong kiến, đồng thời cũng thể hiện niềm hy vọng về sự vươn lên từ tình thương và nghị lực. Nhân vật bé Gái không chỉ là đại diện cho sự khổ cực mà còn là biểu tượng của tình yêu thương và lòng hy sinh cao cả.

Câu 2 :

Bạo lực gia đình là một vấn nạn xã hội nghiêm trọng, gây ra những hậu quả nặng nề đối với sự phát triển của trẻ em. Trẻ em sống trong môi trường bạo lực thường phải chịu đựng những tổn thương về thể chất, tinh thần và tâm lý.

Bạo lực gia đình có thể gây ra những vết thương, chấn thương, thậm chí là tử vong cho trẻ em. Những đứa trẻ này có thể bị bỏ đói, đánh đập, ngược đãi, dẫn đến suy dinh dưỡng, còi cọc và các vấn đề sức khỏe khác. 

Trẻ em chứng kiến hoặc là nạn nhân của bạo lực gia đình thường xuyên sống trong sự sợ hãi, lo lắng và bất an. Điều này có thể dẫn đến các rối loạn tâm lý như trầm cảm, lo âu, rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD). Trẻ có thể trở nên hung hăng, bạo lực hoặc ngược lại, rụt rè, tự ti, cô lập.

Môi trường bạo lực gia đình ảnh hưởng tiêu cực đến khả năng giao tiếp và hình thành các mối quan hệ xã hội của trẻ. Trẻ em có thể gặp khó khăn trong việc tin tưởng người khác, thiếu kỹ năng giải quyết xung đột và dễ bị tổn thương trong các mối quan hệ sau này.

Trẻ em bị ảnh hưởng bởi bạo lực gia đình thường khó tập trung vào việc học, kết quả học tập sa sút. Sự thiếu hụt tình yêu thương và sự quan tâm từ gia đình cũng khiến trẻ mất đi động lực học tập. 


Bạo lực gia đình là một rào cản lớn đối với sự phát triển toàn diện của trẻ em. Để bảo vệ trẻ em, cần có sự chung tay của gia đình, nhà trường và toàn xã hội trong việc tuyên truyền, giáo dục và xử lý nghiêm các hành vi bạo lực gia đình. 



câu 1: thể loại của văn là truyện ngắn

câu 2 : phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự

câu 3 : biện pháp tu từ so sánh

tác dụng: so sánh cuộc gặp gỡ và hôn nhân của 2 nhân vật với “ cảnh xế muộn chợ chiều ” giúp làm nổi bật sự muộn màng , lỡ dở , không chọn vẹn trong tình yêu và hạnh phúc của họ.

Cụm từ “ dư dãi lấy nhau tự nhiên ” cho thấy sự chấp nhận , cam chịu , không còn nhiều lựa chọn hay hi vọng và mối quan hệ của họ không phải là kết quả của 1 tình yêu nồng cháy mà chỉ là sự sắp đặt của hoàn cảnh.

câu 4 : Nội dung của văn bản này là : đoạn văn bản kể về việc một người đàn ông đau đớn khi tìm thấy xác của con gái mình , thể hiện nỗi đau mất con và sự xót xa trước số phận bi thương của đứa trẻ

Câu 5 : em ấn tượng với chi tiết : "Hai tay nó còn mềm hơi nóng. Nhưng hai chân đã cứng nhẵng. Anh cõng xác con, chạy về." là chi tiết ấn tượng nhất. 

Vì chi tiết này khắc họa một cách chân thực và bi thương sự đối lập giữa sự sống và cái chết. "Hơi nóng" ở tay còn sót lại của đứa trẻ cho thấy sự sống vừa mới tắt, trong khi "hai chân đã cứng nhẵng" lại thể hiện sự lạnh lẽo, vô hồn của cái chết. Sự đối lập này làm nổi bật nỗi đau tột cùng của người cha, khi phải cõng "xác con" về trong sự tuyệt vọng.