Nguyễn Tuấn Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuấn Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quê hương em là một vùng quê yên bình và tươi đẹp. Mỗi khi nhắc đến quê hương, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc thân thương, trìu mến. Ở đó có cánh đồng lúa vàng, có dòng sông hiền hòa và những con người giản dị, chất phác.

Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa thức dậy, ánh nắng vàng chiếu khắp cánh đồng. Những giọt sương long lanh còn đọng trên lá như những hạt ngọc nhỏ. Trên con đường làng, từng tốp người đi chợ, đi làm đồng, tiếng nói cười rộn ràng. Xa xa, những chú trâu đang thong thả gặm cỏ, thỉnh thoảng lại kêu “nghé… ọ” nghe thật vui tai.

Buổi trưa, mặt trời lên cao, những hàng tre trước ngõ đung đưa trong gió, bóng tre in xuống mặt đất mát rượi. Tiếng chim hót vang trên những tán cây như bản nhạc của đồng quê. Dòng sông quê em lấp lánh ánh nắng, nước trong veo, phản chiếu bầu trời xanh thẳm.

Khi chiều xuống, bầu trời nhuộm màu vàng cam rực rỡ. Từng đàn cò trắng bay về tổ, tạo thành những chấm nhỏ trên nền trời. Người dân sau một ngày làm việc trở về nhà, khói bếp bay lên từ mái ngói đỏ, mùi cơm chiều thơm phức lan tỏa khắp nơi. Cảnh vật thật yên bình và ấm áp biết bao!

Em yêu quê hương em lắm! Nơi ấy đã gắn bó với em từ khi còn thơ bé, là nơi em được vui chơi, học tập và lớn lên từng ngày. Dù sau này có đi xa, em vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh quê hương thân yêu này.

Câu 7: Chao liệng trong câu trên nghĩa là: bay lượn một cách tự do, uyển chuyển, mạnh mẽ và vòng vèo trên cao

Câu 8: Đại từ " Mình" có tác dụng thay thế

Câu 9: Tôi nhìn theo hai người họ mà thấy lòng buồn buồn. Chiều hôm sau, tôi mang theo một chiếc diều nhỏ ra bãi đất. Thấy cậu bé hôm trước, tôi bước lại nói nhỏ:

– Cho chị thả chung với em nhé?

Cậu bé cười gật đầu. Cánh diều bay vút lên trời xanh, lòng tôi thấy nhẹ nhõm. Tôi hiểu rằng, biết xin lỗi và tha thứ mới khiến mùa hè thật đẹp.