Bàn Như Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Tính số mol khí H_2: Ở điều kiện chuẩn
(1) Fe + H2SO4 \(\rarr\) FeSO4 + H2 (2) FeSO4 + 2NaOH \(\rarr\) Fe(OH)2 + Na2SO4 (3) Fe(OH)2 + 2HCl \(\rarr\) FeCl2 + 2H2O (4) FeCl2 + 2AgNO3 \(\rarr\) Fe(NO3)2 + 2AgCl
(1) Fe + H2SO4 \(\rarr\) FeSO4 + H2 (2) FeSO4 + 2NaOH \(\rarr\) Fe(OH)2 + Na2SO4 (3) Fe(OH)2 + 2HCl \(\rarr\) FeCl2 + 2H2O (4) FeCl2 + 2AgNO3 \(\rarr\) Fe(NO3)2 + 2AgCl
(1) Fe + H2SO4 \(\rarr\) FeSO4 + H2 (2) FeSO4 + 2NaOH \(\rarr\) Fe(OH)2 + Na2SO4 (3) Fe(OH)2 + 2HCl \(\rarr\) FeCl2 + 2H2O (4) FeCl2 + 2AgNO3 \(\rarr\) Fe(NO3)2 + 2AgCl
Biến đổi vật lí (Không tạo ra chất mới, chỉ thay đổi trạng thái, hình dạng):
a) Hòa tan bột sắn dây vào nước.
d) Đá viên tan chảy thành nước đá.
e) Nghiền gạo thành bột gạo.
Biến đổi hóa học (Có tạo ra chất mới, thay đổi bản chất chất):
b) Thức ăn bị ôi thiu (bị phân hủy bởi vi khuẩn).
c) Hòa tan vôi sống vào nước để tôi vôi (tạo thành Ca(OH)2 và tỏa nhiệt).
g) Đốt than để sưởi ấm (cacbon cháy tạo thành khí CO2).
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, truyện cười không chỉ mang lại tiếng cười giải trí mà còn ẩn chứa những bài học châm biếm sâu sắc về thói hư tật xấu. Truyện "Lợn cưới áo mới" là một tác phẩm tiêu biểu, dùng tiếng cười trào phúng để phê phán thói khoe khoang hợm hĩnh của con người trong xã hội.Câu chuyện bắt đầu bằng một tình huống nực cười khi hai nhân vật có cùng sở thích "khoe của" gặp nhau. Một anh chàng vừa may được chiếc áo mới, thay vì mặc để đi chơi thì lại đứng hóng ở cửa suốt cả buổi chỉ để đợi có ai đi qua mà khen ngợi. Anh còn lại thì đang trong hoàn cảnh cuống cuồng đi tìm con lợn bị sổng mất, nhưng tâm trí vẫn không quên việc phải khoe khoang gia cảnh.Tiếng cười bật ra từ những lời đối thoại thừa thãi và lố bịch của cả hai. Anh đi tìm lợn thay vì hỏi ngắn gọn để tìm vật mẫu, lại cố tình thêm từ "cưới" vào câu hỏi: "Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua đây không?". Từ "cưới" hoàn toàn vô nghĩa trong việc nhận dạng con lợn, nhưng lại giúp anh ta khoe được rằng nhà mình đang có đại sự, giàu sang.Đáp lại sự hợm hĩnh đó, anh đứng đợi khen áo còn cao tay hơn. Anh ta không trả lời thẳng vào câu hỏi mà lại giơ ngay vạt áo ra, nhấn mạnh đầy tự hào: "Từ lúc tôi mặc cái áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!". Câu trả lời vừa lạc đề, vừa cho thấy anh ta chẳng hề quan tâm đến khó khăn của người khác mà chỉ muốn khẳng định giá trị món đồ mình đang mặc. Tác giả dân gian đã rất khéo léo khi sử dụng thủ pháp phóng đại và lặp từ để đẩy sự lố lăng của nhân vật lên đến đỉnh điểm. Truyện "Lợn cưới áo mới" đã phê phán nhẹ nhàng nhưng sâu sắc thói khoe khoang, biến con người trở thành trò cười kệch cỡm. Qua đó, tác phẩm gửi gắm bài học quý giá về lối sống khiêm tốn, biết đặt giá trị bản thân vào đúng hoàn cảnh thay vì chạy theo những hình thức phù phiếm bên ngoài.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, truyện cười không chỉ mang lại tiếng cười giải trí mà còn ẩn chứa những bài học châm biếm sâu sắc về thói hư tật xấu. Truyện "Lợn cưới áo mới" là một tác phẩm tiêu biểu, dùng tiếng cười trào phúng để phê phán thói khoe khoang hợm hĩnh của con người trong xã hội.Câu chuyện bắt đầu bằng một tình huống nực cười khi hai nhân vật có cùng sở thích "khoe của" gặp nhau. Một anh chàng vừa may được chiếc áo mới, thay vì mặc để đi chơi thì lại đứng hóng ở cửa suốt cả buổi chỉ để đợi có ai đi qua mà khen ngợi. Anh còn lại thì đang trong hoàn cảnh cuống cuồng đi tìm con lợn bị sổng mất, nhưng tâm trí vẫn không quên việc phải khoe khoang gia cảnh.Tiếng cười bật ra từ những lời đối thoại thừa thãi và lố bịch của cả hai. Anh đi tìm lợn thay vì hỏi ngắn gọn để tìm vật mẫu, lại cố tình thêm từ "cưới" vào câu hỏi: "Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua đây không?". Từ "cưới" hoàn toàn vô nghĩa trong việc nhận dạng con lợn, nhưng lại giúp anh ta khoe được rằng nhà mình đang có đại sự, giàu sang.Đáp lại sự hợm hĩnh đó, anh đứng đợi khen áo còn cao tay hơn. Anh ta không trả lời thẳng vào câu hỏi mà lại giơ ngay vạt áo ra, nhấn mạnh đầy tự hào: "Từ lúc tôi mặc cái áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!". Câu trả lời vừa lạc đề, vừa cho thấy anh ta chẳng hề quan tâm đến khó khăn của người khác mà chỉ muốn khẳng định giá trị món đồ mình đang mặc. Tác giả dân gian đã rất khéo léo khi sử dụng thủ pháp phóng đại và lặp từ để đẩy sự lố lăng của nhân vật lên đến đỉnh điểm. Truyện "Lợn cưới áo mới" đã phê phán nhẹ nhàng nhưng sâu sắc thói khoe khoang, biến con người trở thành trò cười kệch cỡm. Qua đó, tác phẩm gửi gắm bài học quý giá về lối sống khiêm tốn, biết đặt giá trị bản thân vào đúng hoàn cảnh thay vì chạy theo những hình thức phù phiếm bên ngoài.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, truyện cười không chỉ mang lại tiếng cười giải trí mà còn ẩn chứa những bài học châm biếm sâu sắc về thói hư tật xấu. Truyện "Lợn cưới áo mới" là một tác phẩm tiêu biểu, dùng tiếng cười trào phúng để phê phán thói khoe khoang hợm hĩnh của con người trong xã hội.Câu chuyện bắt đầu bằng một tình huống nực cười khi hai nhân vật có cùng sở thích "khoe của" gặp nhau. Một anh chàng vừa may được chiếc áo mới, thay vì mặc để đi chơi thì lại đứng hóng ở cửa suốt cả buổi chỉ để đợi có ai đi qua mà khen ngợi. Anh còn lại thì đang trong hoàn cảnh cuống cuồng đi tìm con lợn bị sổng mất, nhưng tâm trí vẫn không quên việc phải khoe khoang gia cảnh.Tiếng cười bật ra từ những lời đối thoại thừa thãi và lố bịch của cả hai. Anh đi tìm lợn thay vì hỏi ngắn gọn để tìm vật mẫu, lại cố tình thêm từ "cưới" vào câu hỏi: "Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua đây không?". Từ "cưới" hoàn toàn vô nghĩa trong việc nhận dạng con lợn, nhưng lại giúp anh ta khoe được rằng nhà mình đang có đại sự, giàu sang.Đáp lại sự hợm hĩnh đó, anh đứng đợi khen áo còn cao tay hơn. Anh ta không trả lời thẳng vào câu hỏi mà lại giơ ngay vạt áo ra, nhấn mạnh đầy tự hào: "Từ lúc tôi mặc cái áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!". Câu trả lời vừa lạc đề, vừa cho thấy anh ta chẳng hề quan tâm đến khó khăn của người khác mà chỉ muốn khẳng định giá trị món đồ mình đang mặc. Tác giả dân gian đã rất khéo léo khi sử dụng thủ pháp phóng đại và lặp từ để đẩy sự lố lăng của nhân vật lên đến đỉnh điểm. Truyện "Lợn cưới áo mới" đã phê phán nhẹ nhàng nhưng sâu sắc thói khoe khoang, biến con người trở thành trò cười kệch cỡm. Qua đó, tác phẩm gửi gắm bài học quý giá về lối sống khiêm tốn, biết đặt giá trị bản thân vào đúng hoàn cảnh thay vì chạy theo những hình thức phù phiếm bên ngoài.