Hà Thị Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Thị Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Biến đổi vật lí Bột sắn dây chỉ phân tán vào nước tạo thành huyền phù, không có chất mới được tạo thành. 



Biến đổi hóa học Thức ăn bị ôi thiu do vi khuẩn, nấm mốc phân hủy các chất hữu cơ trong thức ăn, tạo ra các chất mới gây mùi khó chịu, độc hại. 



Biến đổi hóa học

Vôi sống (canxi oxit) phản ứng với nước tạo thành vôi tôi (canxi hiđroxit), là một chất mới có tính chất khác biệt. Phản ứng này tỏa nhiệt mạnh. 


Biến đổi vật lí Đây là quá trình chuyển thể từ trạng thái rắn sang trạng thái lỏng của nước, không có sự tạo thành chất mới. 

Biến đổi vật lí Chỉ có sự thay đổi về kích thước và hình dạng của hạt gạo, chất tạo thành vẫn là gạo, không có chất mới.



Biến đổi hóa học Than (chủ yếu là cacbon) cháy trong không khí (phản ứng với oxi) tạo ra khí cacbon đioxit và các chất khác, có sự tạo thành chất mới. 

Trong nền văn học hiện đại Việt Nam, Nguyễn Thành Long là cây bút chuyên viết về truyện ngắn và ký. Tác phẩm của ông luôn trong trẻo, nhẹ nhàng và giàu chất thơ. "Lặng lẽ Sa Pa", kết quả của chuyến đi thực tế Lào Cai năm 1970, là một tác phẩm như thế. Truyện không chỉ khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng mà còn tôn vinh những con người lao động thầm lặng, cống hiến hết mình cho Tổ quốc giữa đại ngàn sương mù.

Trước hết, tác phẩm gây ấn tượng bởi tình huống truyện đơn giản nhưng sâu sắc. Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa bác lái xe, ông họa sĩ già, cô kỹ sư trẻ và anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng đủ để các nhân vật kịp nhận ra vẻ đẹp tâm hồn của nhau và để lại trong lòng người đọc những dư âm khó quên.

Nhân vật trung tâm của truyện là anh thanh niên. Qua lời kể của bác lái xe và cái nhìn của ông họa sĩ, anh hiện lên với vẻ đẹp của một người lao động đầy nhiệt huyết. Sống một mình trên đỉnh núi cao, mây mù bao phủ, anh thực hiện nhiệm vụ "đo gió, đo mưa, đo chấn động địa chất" để phục vụ sản xuất và chiến đấu. Dù công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác và phải đối mặt với nỗi cô đơn tột cùng, anh vẫn yêu nghề tha thiết. Với anh, khi ta làm việc, "ta với công việc là đôi", công việc chính là niềm vui, là lẽ sống.

Không chỉ có tinh thần trách nhiệm, anh thanh niên còn là một người có lối sống đẹp và tâm hồn cởi mở. Anh tự sắp xếp cuộc sống ngăn nắp, biết trồng hoa, nuôi gà và đặc biệt là rất ham đọc sách để trau dồi kiến thức. Sự hiếu khách, chân thành của anh thể hiện qua việc tặng củ tam thất cho vợ bác lái xe, tặng hoa cho cô kỹ sư và biếu trứng cho ông họa sĩ. Sự khiêm tốn của anh cũng thật đáng quý; khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn như ông kỹ sư vườn rau hay anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét.

Bên cạnh anh thanh niên, các nhân vật kháccũng góp phần làm nên giá trị tác phẩm. Ông họa sĩ với sự tinh tế của một nghệ sĩ lão thành đã nhận ra vẻ đẹp tâm hồn của anh thanh niên để khơi nguồn cảm hứng sáng tác. Cô kỹ sư trẻ mang theo sức sống của tuổi thanh xuân, qua cuộc gặp gỡ đã thêm vững tin vào quyết định lên vùng cao công tác. Tất cả họ đều gặp nhau ở một điểm chung: sự trân trọng cái đẹp và ý thức trách nhiệm với cuộc đời.

Về mặt nghệ thuật, Nguyễn Thành Long đã rất thành công khi kết hợp giữa tự sự, biểu cảm và nghị luận. Ngôn ngữ truyện giàu hình ảnh, nhịp điệu chậm rãi như hơi thở của Sa Pa. Việc chọn ngôi kể từ cái nhìn của ông họa sĩ giúp bức chân dung nhân vật chính trở nên khách quan và sâu sắc hơn, đồng thời gửi gắm được những suy ngẫm về nghệ thuật và cuộc sống.

Tóm lại, "Lặng lẽ Sa Pa" là một bài ca về vẻ đẹp của con người lao động mới. Qua tác phẩm, chúng ta hiểu rằng giữa cái vẻ lặng lẽ của núi rừng, vẫn có những con người đang ngày đêm miệt mài cống hiến cho đất nước một cách thầm lặng nhất. Truyện khơi dậy trong mỗi người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ, lòng yêu nghề và ý thức sống đẹp, sống có ích cho xã hội.

Bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình thể hiện một tình yêu thiên nhiên tha thiết và tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của tác giả trước sự thay đổi của đất trời. Cảm hứng chủ đạo xuyên suốt bài thơ là sự hân hoan, đón nhận mưa như một nguồn sống, mang lại sự tươi mới và hi vọng cho vạn vật cũng như con người. Nhà thơ không chỉ miêu tả cảnh mưa rơi qua các hình ảnh "lá chuối tơ", "triền đê" tươi tốt, mà còn cảm nhận mưa bằng mọi giác quan, từ âm thanh "trống gõ" đến mùi hương "đất bãi". Đặc biệt, qua những câu thơ như "Ròng ròng hi vọng những mùa no" hay "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ", tác giả gửi gắm tình yêu quê hương, đất nước sâu nặng, sự gắn bó máu thịt với mảnh đất bãi bồi nhân hậu và mong ước về những mùa màng bội thu. Đó là một cảm xúc trong sáng, bình yên nhưng cũng rất đỗi mãnh liệt. 


  • Hình ảnh "phù sa": Tượng trưng cho những gì tinh túy nhất, màu mỡ nhất mà dòng sông mang lại để bồi đắp cho bờ bãi, làm cho đất đai trở nên tươi tốt, màu mỡ. Nó đại diện cho tình yêu, công sức và sự cống hiến của con người. 
  • Hành động "hoá": Thể hiện sự hòa nhập hoàn toàn, tự nguyện biến mình thành một phần của quê hương, cống hiến hết mình không cần báo đáp. 
  • "Mỗi bến chờ": Tượng trưng cho những nơi cần sự giúp đỡ, những mảnh đất quê hương, những người thân yêu đang mong chờ sự chăm sóc, xây dựng. 
  • Ý nghĩa chung: Câu thơ khẳng định tình yêu quê hương sâu sắc, sẵn sàng cống hiến trọn vẹn cuộc đời, tâm sức mình để xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp, trù phú như phù sa bồi đắp cho bãi bờ.