NGUYỄN HÀ THANH BÌNH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN HÀ THANH BÌNH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tại một vùng đất xanh mướt và yên bình nằm ở chân núi Hoàng Liên Sơn, có một ngôi làng nhỏ tên là Sa Pa. Ngôi làng này nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ mà còn vì những con người chăm chỉ và tận tụy sống trong đó. Một trong những người đáng nể phục nhất ở Sa Pa là anh thanh niên làm công tác khí tượng thủy văn.

Anh sống một mình trên đỉnh núi cao, nơi quanh năm mây phủ trắng xóa. Công việc của anh là quan sát và ghi chép các hiện tượng thời tiết, gửi báo cáo về trung tâm khí tượng ở thủ đô. Mỗi ngày, anh làm việc không ngừng nghỉ, bất kể mưa nắng, gió bão, chỉ để đảm bảo rằng mọi thông tin về thời tiết đều chính xác và kịp thời.

Một ngày nọ, có một đoàn du khách từ thành phố lên thăm Sa Pa. Trong đoàn có một nhà văn nổi tiếng, một họa sĩ tài năng và một cô kỹ sư trẻ. Họ lên đường khám phá vẻ đẹp của núi rừng và tìm hiểu cuộc sống của những con người nơi đây. Khi nghe kể về anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh núi, họ quyết định ghé thăm anh.

Khi đoàn du khách đến nơi, anh thanh niên vui vẻ chào đón họ bằng một nụ cười chân thành. Anh dẫn họ vào căn nhà nhỏ của mình, nơi anh sống và làm việc. Căn nhà tuy đơn sơ nhưng gọn gàng, ấm cúng, phản ánh tính cách cẩn thận và tỉ mỉ của anh.

Nhà văn, họa sĩ và cô kỹ sư lắng nghe anh kể về công việc và cuộc sống của mình. Họ vô cùng ngạc nhiên và cảm phục trước sự tận tụy và lòng yêu nghề của anh. Anh kể về những đêm dài không ngủ để theo dõi những cơn bão, những lần mạo hiểm để lấy mẫu không khí và nước, và cả những khoảnh khắc lặng lẽ khi chỉ có mình anh với thiên nhiên.

Cảm động trước câu chuyện của anh, nhà văn quyết định viết một cuốn sách về cuộc sống và công việc của những người như anh, những con người thầm lặng đóng góp cho sự phát triển của đất nước. Họa sĩ vẽ một bức tranh tuyệt đẹp về anh đứng trên đỉnh núi, giữa bầu trời xanh thẳm và những đám mây trắng. Còn cô kỹ sư, cô không chỉ ghi chép lại những thông tin quý giá mà còn hứa sẽ mang câu chuyện của anh đến với những người trẻ ở thành phố, để họ hiểu và trân trọng những đóng góp âm thầm của những người làm công việc khoa học.

Khi đoàn du khách rời đi, anh thanh niên đứng lặng lẽ nhìn theo, lòng ngập tràn niềm vui và tự hào. Anh biết rằng những câu chuyện của mình sẽ không còn bị lãng quên, và những nỗ lực của anh sẽ được nhiều người biết đến và trân trọng.

Câu chuyện về anh thanh niên làm công tác khí tượng ở Sa Pa nhanh chóng lan truyền khắp nơi, trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao người. Họ học được từ anh bài học về sự kiên trì, lòng đam mê và tinh thần cống hiến. Và từ đó, Sa Pa không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp thiên nhiên mà còn với những con người tuyệt vời, thầm lặng cống hiến cho cuộc sống.

câu 1 thể thơ lục bát

câu2 sử dụng lời thoại trực tiếp sau dấu hai chấm và được đặt trong dấu ngoặc kép

câu 3

hệ thống từ láy được tác giả dùng trong những câu sau như : Sè Sè ,Dầu Dầu, Xôn Xao , Mong Manh

-Việc sử dụng nhiều từ láy(cả từ tượng hình và từ tượng thanh) có tác dụng khắc họa chân thực, sinh động những đối tượng, sự việc được khắc họa trong văn bản, đồng thời tạo âm hưởng nhịp nhàng, dễ nhớ cho văn bản

câu 1

luận đề của văn bản nói về nỗi oan khuất của vũ nương chỉ vì sự ngây thơ của con cái nói "chiếc bóng " là cha mình làm mội chuyện trở lên hiểu lầm nười chồng ghen tuông mù quáng kiến người vợ ra đi

Câu 2

Tuy nhiên truyện vẫn rất hấp dẫn bởi đã xây dựng được một tình huống rất độc đáo. Đó là tình huống, sau bao nhiêu năm chinh chiến ngoài biên ải theo lệnh của triều đình, người chồng may mắn thoát chết trở về, những mong được ôm ấp đứa con của mình trong tình cha con đằm thắm, nào ngờ chính đứa con lại nói: “Ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha tôi trước kia, chỉ nín thin thít”. Đứa con còn kể tiếp: “Trước đây thường có một người đàn ông, đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả”. Người vợ nói thế nào người chồng cũng không tin. Hàng xóm phân giải mọi điều về sự hiếu thảo, thuỷ chung của người vợ ở nhà, người chồng cũng chỉ cho là người vợ do khéo mồm khéo miệng mà được hàng xóm bao che. Tình huống ấy buộc người đọc phải theo dõi câu chuyện đến tận cùng xem kết cục là vì sao lại như vậy. Vì chuyện ghen tuông xưa nay vẫn có đến một ngàn lẻ một cách lí giải khác nhau, làm sao cắt nghĩa hết được! Người chồng chỉ sáng mắt ra khi chính đứa con chỉ vào cái bóng của anh ta nói: “Cha Đản đấy”.

Câu 3

một người chồng vì ghen tuông quá mức, dẫn tới những hành động mù quáng, làm tan nát cả một gia đình yên ấm, lẽ ra sẽ rất hạnh phúc. Hành động ghen tuông của người chồng đã đẩy người vợ đến chỗ uất ức quá phải nhảy xuống sông Hoàng Giang tự vẫn để chứng tỏ sự trong trắng thuỷ chung của mình.