Ngô Thụy Hà My
Giới thiệu về bản thân
a) Diện tích hình thang là : ( 9+11,5) * nhân 6,2 chia 2=63,55(cm)
b) Đường kính hình tròn là : 31,4 : 3,14 = 10(cm)
Diện tích hình tròn là : 3,14 nhân ( 10 chia 2) nhân(10 chia 2)=78,5 (cm2)
Đáp số : a) 63,55 cm b) 78,5 cm2
a) 48,48
b)60,93
c)24,72
d)1,25
Tôi là Irène Curie, con gái của mẹ Marie Curie. Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến mẹ miệt mài trong phòng thí nghiệm, ngày đêm nghiên cứu những chất phóng xạ mới. Dù cuộc sống rất vất vả, mẹ vẫn luôn kiên trì, không bao giờ bỏ cuộc. Tôi nhớ có những hôm trời lạnh buốt, mẹ vẫn ngồi bên chiếc bàn thí nghiệm cũ kỹ, đôi tay run lên vì mệt nhưng ánh mắt thì sáng rực niềm say mê khoa học. Chính nghị lực và ý chí ấy đã giúp mẹ phát hiện ra polonium và radium – những thành tựu làm thay đổi cả nền y học thế giới,đã đạt 2 giải Noben.Đối với tôi, mẹ không chỉ là một nhà khoa học vĩ đại mà còn là tấm gương về lòng kiên trì và sự hy sinh. Mỗi khi nghĩ về mẹ, tôi lại thấy tự hào và biết rằng cuộc đời mình đã được soi sáng bởi tình yêu khoa học và nghị lực phi thường của mẹ.
Cuộc sống luôn có thử thách, chông gai. Ý chí, nghị lực giúp ta không bỏ cuộc, dám đối mặt và tìm cách vượt qua.
mẹ ,con
Mẹ: con làm xong bài chưa!
Con: dạ con làm xong rồi ạ.
Lê là người chỉ có một chân nên đi lại rất khó khăn.
Tôi đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng hai chị em nhỏ dần khuất sau rặng tre. Cơn giận trong tôi đã tan biến từ lúc nào, chỉ còn lại cảm giác xấu hổ và day dứt. Tôi quay lại bãi đất, nơi những cánh diều vẫn đang bay cao trong gió chiều. Bầu trời vẫn xanh, gió vẫn thổi, nhưng trong lòng tôi có điều gì đó đã khác.Tôi chợt nghĩ: “Tại sao mình không làm một chiếc diều mới tặng em bé ấy nhỉ?” Nghĩ là làm, sáng hôm sau tôi dậy sớm, cắt giấy, dán khung, tỉ mỉ từng chút một.Chiều đến, tôi mang chiếc diều ra bãi đất, hồi hộp chờ đợi. Khi thấy em bé hôm trước xuất hiện.Cậu bé ngỡ ngàng, rồi nở nụ cười rạng rỡ. Tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Tôi đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng hai chị em nhỏ dần khuất sau rặng tre. Cơn giận trong tôi đã tan biến từ lúc nào, chỉ còn lại cảm giác xấu hổ và day dứt. Tôi quay lại bãi đất, nơi những cánh diều vẫn đang bay cao trong gió chiều. Bầu trời vẫn xanh, gió vẫn thổi, nhưng trong lòng tôi có điều gì đó đã khác.Tôi chợt nghĩ: “Tại sao mình không làm một chiếc diều mới tặng em bé ấy nhỉ?” Nghĩ là làm, sáng hôm sau tôi dậy sớm, cắt giấy, dán khung, tỉ mỉ từng chút một.Chiều đến, tôi mang chiếc diều ra bãi đất, hồi hộp chờ đợi. Khi thấy em bé hôm trước xuất hiện.Cậu bé ngỡ ngàng, rồi nở nụ cười rạng rỡ. Tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Giữa lòng thủ đô nhộn nhịp những tiếng còi xe inh ỏi vang lên từ tờ mờ sáng. Tại nhịp sống hối hả đó có một nơi vừa yên bình vừa cổ kính không nơi nào khác ngoài Hồ Gươm.
Khi mặt trời vừa ló rạng, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống mặt hồ, tạo nên những tia sáng lấp lánh như dát vàng trên mặt nước. Mặt hồ phẳng lặng, trong xanh như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời và hàng cây ven hồ.Giữa lòng hồ, Tháp Rùa hiện lên cổ kính và uy nghiêm từ ngọn cỏ đến hàng rêu . Xa xa, cầu Thê Húc đỏ rực nổi bật trên nền xanh của cây lá, dẫn lối vào đền Ngọc Sơn linh thiêng.Những cây liễu rủ bóng mềm mại xuống mặt nước, đung đưa theo làn gió nhẹ, tạo nên khung cảnh vừa thơ mộng vừa yên bình.Tiếng chim hót líu lo, tiếng bước chân người đi bộ, tiếng cười nói râm ran tạo nên một bản hòa ca nhẹ nhàng củaHồ Gươm.
Nơi đây không chỉ đẹp bởi thiên nhiên hài hòa, mà còn bởi hồn thiêng của đất Thăng Long ngàn năm lịch sử. Em thầm hứa với lòng sẽ luôn yêu quý và giữ gìn vẻ đẹp của Hồ Gươm – một biểu tượng thiêng liêng của thủ đô Hà Nội và của cả dân tộc Việt Nam.cuộc sống.
nói về vẻ đẹp của thiên nhiên