♡☁️∘₊✧ Nguyễn Minh Hiền ✧₊∘☁️♡
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ điều may mắn nhất chính là gặp được một người bạn có thể bên cạnh mình trong những khoảnh khắc khó khăn và vui vẻ. Đối với tôi, người bạn thân nhất ấy chính là Minh – cậu bạn ngồi cùng bàn từ năm lớp 6. Cho đến giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến đi dã ngoại cuối năm lớp 8, tôi vẫn cảm thấy như tất cả mới diễn ra hôm qua, bởi đó là trải nghiệm khiến tình bạn giữa tôi và Minh càng trở nên bền chặt.
Hôm ấy là một ngày đầu hè, bầu trời trong veo, gió thổi nhẹ khiến những tán lá phượng khẽ rung rinh. Lớp tôi tổ chức chuyến dã ngoại đến khu sinh thái cách trường gần hai mươi cây số. Ngay từ sáng sớm, cả lớp đã ríu rít tập trung trước cổng trường. Tôi và Minh như thường lệ đứng cạnh nhau, vừa nói chuyện vừa cười đùa không ngớt. Chúng tôi đã háo hức suốt cả tuần để đợi ngày này.
Khi đến nơi, thầy cô chia lớp thành từng nhóm để tham gia trò chơi lớn. Tôi và Minh chung một nhóm, và nhiệm vụ của nhóm là vượt qua năm thử thách để tìm được “kho báu”. Mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi cho đến khi đến thử thách thứ tư: vượt qua chiếc cầu dây bắc qua con suối nhỏ. Nhóm tôi ai cũng run vì cây cầu lắc lư theo từng bước chân. Tôi thì sợ độ cao, chỉ nhìn xuống là chân đã mềm nhũn. Dù vậy, tôi vẫn cố gắng bước từng bước một.
Đến giữa cầu, chẳng hiểu sao chân tôi trượt khỏi tấm ván gỗ. Tôi hoảng hốt bám lấy sợi dây bên cạnh, tim đập thình thịch. Gió thổi mạnh khiến cả thân người tôi chao đảo. Đúng lúc ấy, Minh chạy vội từ phía sau tới, giữ lấy cánh tay tôi và trấn an: “Không sao đâu, có tớ ở đây rồi.” Giọng nói ấy thật bình tĩnh, khiến tôi như được tiếp thêm dũng khí. Minh đưa tay còn lại bám vào dây, rồi nhẹ nhàng hướng dẫn tôi từng bước một cho đến khi cả hai cùng sang được bờ bên kia.
Khoảnh khắc đặt chân lên mặt đất, tôi thở phào nhẹ nhõm. Minh cười, trêu tôi: “Cậu đúng là chúa hậu đậu.” Dù bị trêu nhưng trong lòng tôi lại ấm áp lạ kỳ. Nếu không có Minh, có lẽ tôi đã bỏ cuộc ngay giữa chừng.
Sau khi hoàn thành hết các thử thách và tìm được “kho báu”, cả nhóm ngồi quây quần bên bãi cỏ. Tôi ngước nhìn bầu trời xanh rộng lớn và cảm thấy chuyến đi hôm nay thật đặc biệt. Nó không chỉ là một buổi dã ngoại đơn thuần, mà còn là trải nghiệm giúp tôi hiểu rằng: có những người bạn luôn sẵn sàng ở bên mình, dù mình có yếu đuối hay vụng về thế nào.
Trên đường về, tôi khẽ nói cảm ơn Minh. Cậu chỉ cười, bảo rằng “Bạn thân phải thế chứ!” Lời nói ấy tưởng chừng đơn giản nhưng khiến tôi ghi nhớ mãi. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta không cần những điều gì quá lớn lao, chỉ cần một người bạn thật lòng quan tâm và sẵn sàng chìa tay đúng lúc mình cần.
Đến bây giờ, mỗi lần thấy cầu dây hay nghe tiếng suối chảy, tôi lại nhớ đến trải nghiệm ngày hôm ấy cùng Minh. Đó là một kỷ niệm đẹp, cũng là minh chứng cho tình bạn gắn bó mà tôi luôn trân trọng.
Từ bao đời nay, truyền thống “tôn sư trọng đạo” đã trở thành nét đẹp không thể thiếu trong đời sống của mỗi con người Việt Nam. Mỗi khi những cơn gió heo may đầu đông khẽ chạm qua sân trường, cũng là lúc lòng chúng em lại náo nức chờ đón ngày Nhà giáo Việt Nam 20–11 – ngày để bày tỏ lòng biết ơn đối với những thầy cô đã tận tâm dìu dắt chúng em trưởng thành. Và năm nay, ngày lễ ấy ở trường em đã diễn ra thật nhiều cảm xúc, để lại trong em những kỉ niệm khó quên…
australialà quốc gia nhiều chuột nhất TG
sự kiện hấp dẫn quá ạ
bn muốn hỏi j vậy
có dữ kiện khác ko bn, như này ko rõ lắm
mỹ
con mèo
tôn sư trọng đạo
10 quả