♡☁️∘₊✧ Nguyễn Minh Hiền ✧₊∘☁️♡
Giới thiệu về bản thân
1+1=2
Trong gia đình em có nuôi rất nhiều con vật, nhưng em yêu thích nhất là con chó nhỏ được bố em mang về nuôi từ năm ngoái.
Con chó nhà em có bộ lông màu nâu vàng, mềm và mượt. Thân hình nó không to nhưng rất khỏe mạnh. Đầu nó tròn, đôi tai lúc nào cũng vểnh lên như đang lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Đôi mắt đen láy, long lanh và rất thông minh. Cái mũi lúc nào cũng ướt và thính, giúp nó ngửi thấy người lạ từ xa.
Bốn chân nó chắc khỏe, chạy rất nhanh. Mỗi khi em đi học về, nó thường chạy ra tận cổng, vẫy đuôi mừng rỡ. Con chó không chỉ là người bạn thân thiết của em mà còn giúp gia đình em trông nhà, khiến ai cũng yên tâm.
Em rất yêu quý con chó của mình và sẽ luôn chăm sóc, bảo vệ nó thật tốt vì nó là một thành viên quan trọng trong gia đình em.
Lặng thầm bên bến sông quê
Người đưa con chữ say mê tháng ngày
Chèo bao giông gió đêm dài
Cho trò cập bến tương lai sáng ngời
Phấn rơi trắng cả cuộc đời
Lời thầy như sóng không rời bến sông
Trò đi khắp nẻo mênh mông
Vẫn mang ơn ấy khắc trong tim mình
Vế 1: Anh có đủ mọi tố chất và điều kiện của một ông vua bóng rổ
→ Nguyên nhân
Vế 2: anh tham gia bất kì trận đấu nào thì tỉ lệ chiến thắng đều rất cao
→ Kết quả
⇔Hai vế không ngang bằng nhau, mà vế sau phụ thuộc ý nghĩa vào vế trước, thể hiện quan hệ nguyên nhân – kết quả, nên đây là câu ghép chính – phụ.
Bổ sung: Nếu là câu ghép đẳng lập thì hai vế phải bình đẳng, không phụ thuộc nhau (ví dụ: Anh thích bóng rổ, và anh thích bóng đá).
Bếp xưa khói tỏa chiều đông
Mẹ ngồi vá áo, cha trông ngọn đèn
Cả đời chẳng nói lời quen
Mà thương chất ngất qua từng bữa cơm
Con đi lạc giữa đường đời
Va bao gió bụi mới mời nhớ thương
Nhớ vai áo bạc mưa sương
Nhớ bàn tay mẹ dẫn đường ngày xưa
Khi con hiểu chữ “hiếu” thừa
Tóc cha đã bạc, lưng vừa còng thêm
Muốn về thắp ấm mái thềm
Mà thời gian chẳng dịu êm đợi người
Xin làm giọt nắng cuối trời
Sưởi cha, ủ mẹ trọn đời bình yên
Mái trường rợp bóng thời gian
Bảng đen phấn trắng dịu dàng năm xưa
Thầy đưa con chữ đón mùa
Chở bao ước mộng qua bờ tương lai
Sớm trưa tiếng giảng miệt mài
Bụi phấn rơi trắng mái đầu thầy tôi
Trò đi khắp nẻo xa xôi
Vẫn mang lời dạy suốt đời chẳng quên
Mai sau dẫu có lớn lên
Nhớ hoài sân cũ, hàng bàng gió đưa
Tình thầy lặng lẽ như mưa
Ươm mầm tri thức… đến mùa nở hoa
Em về khép lại chiều mưa
Bóng anh rơi xuống lối xưa lạnh lùng
Yêu nhau một đoạn cuối cùng
Hóa ra chỉ đủ để cùng… mất nhau
Em gom ký ức úa màu
Gấp vào tim những ngọt ngào đã qua
Ngoảnh nhìn chẳng thấy anh xa
Chỉ nghe nỗi nhớ vỡ ra giữa lòng
câu ghép chính phụ
này là 12 số á, giờ cùng lắm SĐT chỉ có 11 số thôi
hi