Lê Vũ Phương Anh 20/03/2008
Giới thiệu về bản thân
Có ai đó đã từng ví tuổi trẻ như một cơn mưa rào, dẫu có từng bị cảm lạnh vì ướt đẫm thì người ta vẫn muốn đắm mình trong đó thêm một lần nữa. Nhưng có lẽ, điều khiến thanh xuân trở nên lấp lánh và đáng giá hơn cả không chỉ nằm ở sự vô ưu của thời gian, mà chính là ở những "cánh buồm" khát vọng đang căng gió ngoài khơi xa. Từ những vần thơ đầy ưu tư nhưng cũng rất đỗi kiên định của Đinh Hoàng Anh trong "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", ta chợt nhận ra một thông điệp sống đầy ý nghĩa: Hành trình trưởng thành của mỗi người sẽ chỉ là một dải màu xám xịt nếu thiếu đi việc nuôi dưỡng những khát vọng rực rỡ ngay từ thuở ban đầu. Khát vọng không phải là những mơ mộng viển vông, hão huyền. Đó là những mong muốn thiết tha, là đích đến cao đẹp mà con người khao khát đạt được bằng tất cả tâm huyết. Nuôi dưỡng khát vọng là quá trình chăm chút cho "hạt giống" ước mơ trong tâm hồn, biến nó thành động lực nội tại để vượt qua những giới hạn của bản thân. Trong bài thơ, "ngôi sao trắng" hay "cánh buồm" chính là những ẩn dụ tuyệt đẹp cho niềm tin ấy – thứ ánh sáng dẫn đường cho ta giữa bóng tối của sự định kiến và khó khăn.uổi trẻ là độ tuổi của sức sống dồi dào nhất, nhưng cũng là lúc con người dễ chênh vênh nhất trước những ngã rẽ cuộc đời. Khát vọng lúc này đóng vai trò như một bản đồ định vị.
Thứ nhất, khát vọng tạo ra sức mạnh nội lực: Khi có một đích đến đủ lớn, những trở ngại, "cỏ dại" hay "miền đất lạ" khắc nghiệt sẽ không còn là rào cản mà trở thành những phép thử để ta trưởng thành.
Thứ hai, khát vọng làm giàu cho tâm hồn: Một người sống có khát vọng sẽ luôn nhìn đời bằng đôi mắt của sự khám phá, thay vì sự than vãn. Nó khiến hành trình trưởng thành không chỉ là sự già đi về tuổi tác mà là sự chín chắn về nhận thức. Như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh, dẫu có "bỏ lại không đành" những hồi ức, nhưng vì khát vọng "tìm ta" mà vẫn sẵn lòng "đi mãi".Nhìn vào những tấm gương lớn, ta thấy khát vọng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về một dân tộc độc lập đã dẫn lối Người đi qua 30 năm bôn ba hải ngoại. Hay ở góc độ gần gũi hơn, đó là những bạn trẻ gen Z hiện nay, dám từ bỏ những công việc ổn định để dấn thân vào các dự án cộng đồng, bảo vệ môi trường hay sáng tạo nghệ thuật. Họ không chỉ "sống cho xong" mà đang "sống cho đáng", bởi trong tim họ luôn có một "ngôi sao trắng" dẫn đường. Tuy nhiên, trưởng thành không phải là một đường thẳng. Sẽ có lúc khát vọng bị va đập bởi thực tế phũ phàng, nhưng chính lúc đó, việc "nuôi dưỡng" – tức là kiên trì giữ lửa – mới chứng minh được bản lĩnh của cái tôi cá nhân.Đáng buồn thay, trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, vẫn có những người trẻ chọn lối sống "phẳng", không ước mơ, không khát vọng. Họ sợ thất bại nên không dám bắt đầu, họ bằng lòng với thực tại tầm thường và để mặc cho thời gian cuốn trôi những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất. Đó là một sự "tự sát" về mặt tâm hồn. Chúng ta cần hiểu rằng, khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế, không thể chỉ dừng lại ở sự "nhuộm màu cỏ dại" trong tâm tưởng mà phải thực sự bước đi để chạm tới "ngôi sao".Hành trình trưởng thành thực chất là một cuộc hành hương về phía chính mình. Trên con đường đầy nắng gió ấy, khát vọng chính là cánh buồm, là kim chỉ nam, là tất cả những gì chúng ta có để bảo vệ bản ngã trước sự tàn nhẫn của thời gian. Đừng đợi đến khi nhìn lại quá khứ mới hỏi "còn lại gì", hãy bắt đầu gieo trồng và nuôi dưỡng khát vọng ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, "Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta", và chỉ những ai bền bỉ đi tới cuối con đường mới xứng đáng được ôm lấy ánh sáng rực rỡ của thành công và hạnh phúc.
Câu 1:Nhân vật trữ tình trong đoạn trích trên là:"ta".
Câu 2:Trong khổ thơ thứ nhất,tác giả đã sử dụng những hình ảnh:"lửa đã tắt","tro đã nguội","đóa hồng khô","phủ mặt hồ" để thể hiện sự tàn phá,mất mát của thời gian.
Câu 3:Hình ảnh:"cánh buồm thuở nhỏ" trong khổ thơ (6) hiện lên đại diện cho những ước mơ,khát vọng xanh thẳm của thời thiếu niên.Cánh buồm ấy chở đi cái tôi đầy hoài bão,chưa vướng bụi trần,là hiện thân của sự tự do và khát khao chinh phục.Qua đó,tác giả muốn gửi gắm một thông điệp nhân văn:Khát vọng tuổi trẻ chính là một nguồn nhựa sống mãnh liệt ,là hành trang quan trọng nhất giúp mỗi người đinh vị bản thân và giữ vững niềm tin khi đối mặt với những cơn sóng dữ cửa cuộc đời.
Câu 4:Phép lặp cấu trúc:"Còn lại gì.."
-Tác dụng:Tạo nhịp điệu ,tăng tính liên kết làm nổi bật cảm xúc,hình ảnh cho bài thơ.
-Nội Dung:Nhấn mạnh sự hụt hẫng ,tiếc nuối và cái nhìn chiêm nghiệm của con người trước sự chảy trôi của thời gian.Nhũng gì "còn lại" không phải là vật chất hữu hình,mà là những mảnh kí ức,những khát vọng dang dở hay những giá trị tinh thần cốt lõi mà mỗi người hằn sâu trong tâm hồn sau biết bao thăng trầm của cuộc sống.
=>Thông qua đó ,tác giả gửi gắm cho ta một thông điệp ý nghĩa: đừng đợi đến khi nhìn lại ta mới hỏi"còn lại gì",mà hãy sống rực rỡ,dấn thân và nỗ lực ngay từ khi còn trẻ để thành công trên con đường phía trước.
Câu 5:"Qua biết bao miền đất lạ xa xôi/ Nơi cuối đường chính là ta đứng đó"đã chạm đến một sự thật đẹp đẽ của hành trình trưởng thành.Mục đích cuối cùng của những chuyến đi là để gặp lại" một phiên bản hoàn thiện hơn" của chính mình.Đối với tuổi trẻ ,trải nghiệm chính là một cuộc dấn thân đầy thú vị,trên hành trình đó sẽ là một cuộc "dấn thân" đầy thú vị.Những va vấp ở"miền đất lạ" giúp ta mài sắc bản lĩnh,mở mang trí tuệ và thoát khỏi cái nhìn hạn hẹp .Qua đó,tác giả muốn nhấn mạnh rằng khi dám dấn thân,con người mới có cơ hội soi chiếu lại tâm hồn,để rồi sau vạn dặm đường dài,ta gặp một phiên bản trưởng thành và sâu sắc hơn.