Nguyễn Đức Duy 26/11/2007

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Duy 26/11/2007
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Khổ thơ của Đinh Hoàng Anh là một dòng chảy cảm xúc tinh tế, đi từ sự hoài niệm trăn trở đến tâm thế lạc quan, tin yêu vào cuộc sống. Tâm trạng đầu tiên hiện hữu là nỗi vương vấn, nặng lòng với quá khứ qua câu thơ "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành". Chữ "không đành" gợi lên vẻ đẹp của một tâm hồn giàu trắc ẩn, trân trọng những gì đã qua vì đó là một phần máu thịt của bản thân. Thế nhưng, nhân vật trữ tình không chọn cách đắm chìm trong sự bi lụy của kỷ niệm. Hành động "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại" cho thấy một sự chuyển biến tích cực trong nhận thức. Việc "nhuộm" xanh lại những hồi ức cũ bằng sức sống bền bỉ của "cỏ dại" chính là cách nhân vật tự chữa lành và làm mới tâm hồn mình. Quá khứ giờ đây không còn là gánh nặng kìm hãm bước chân, mà trở thành nguồn năng lượng mát lành để "tim ta không ngừng đi mãi". Đó là một khát vọng sống mãnh liệt, một sự kiên định trên hành trình kiếm tìm ý nghĩa cuộc đời. Khổ thơ khép lại bằng hình ảnh "ngôi sao trắng vẫn chờ ta" ở phía "cuối trời", biểu tượng cho niềm tin và lý tưởng bất diệt. Tâm trạng nhân vật trữ tình lúc này đã hoàn toàn hướng về phía ánh sáng, khẳng định một triết lý sống cao đẹp: biết ơn quá khứ để vững vàng bước tới tương lai. Qua đó, người đọc không chỉ thấy một tâm hồn đa cảm mà còn thấy một bản lĩnh sống đầy hy vọng.

Câu 2

Thời gian vốn dĩ là một dòng chảy tuyến tính vô tình, nhưng ký ức và những giá trị tinh thần lại có khả năng bẻ cong dòng chảy đó để tạo nên những cột mốc vĩnh cửu. Khi lật mở từng trang của văn bản "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", người đọc không chỉ thấy những hoài niệm bảng lảng của một thời áo trắng, mà còn chạm phải một câu hỏi mang tính hiện sinh: Ta mang theo được gì vào thế giới của người lớn? Câu trả lời thỏa đáng nhất, kiêu hãnh nhất chính là: Khát vọng. Trong hành trình trưởng thành, khát vọng không chỉ là một mục tiêu, mà nó là dưỡng chất, là bản lĩnh và là tấm khiên bảo vệ tuổi trẻ trước "lời nguyền" của sự tầm thường.Trước hết, cần nhìn nhận khát vọng ở một tầng nghĩa sâu xa hơn: đó là bản sắc của sự tồn tại. Ở tuổi mười tám, con người đứng trước một ngã rẽ cuộc đời với đầy rẫy những dự cảm và cả sự hoang mang. Trưởng thành thực chất là một quá trình "mất mát" dần dần: mất đi sự bảo bọc của gia đình, mất đi sự ngây thơ trước những va đập xã hội, và đôi khi là mất đi chính mình trong những vòng xoáy mưu sinh. Trong sự mất mát tất yếu đó, việc nuôi dưỡng khát vọng chính là cách để người trẻ giữ lại "phần hồn" cho cuộc sống của mình. Khát vọng là thứ giúp chúng ta phân biệt giữa "sống" và "tồn tại". Một người trẻ không có khát vọng giống như một con thuyền không bánh lái, chỉ có thể phó mặc cho những con sóng của hoàn cảnh xô đẩy. Ngược lại, người mang trong mình khát vọng mãnh liệt sẽ tự tạo ra dòng hải lưu cho riêng mình.Nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành còn là một cuộc đấu tranh bền bỉ với sự thỏa hiệp. Thế giới của người trưởng thành luôn đầy rẫy những cám dỗ mang tên "an phận". Sẽ có lúc thực tại phũ phàng tạt những gáo nước lạnh vào những mơ ước viển vông thời trẻ. Sẽ có lúc bạn thấy mệt mỏi và muốn chấp nhận một công việc ổn định nhưng tẻ nhạt, một lối sống an toàn nhưng vô vị. Đó chính là lúc "những gì còn lại từ năm mười tám tuổi" phát huy sức mạnh. Khát vọng lúc này đóng vai trò như một bộ lọc đạo đức và ý chí. Nó nhắc nhở ta rằng: mục đích của việc lớn lên không phải là để trở nên toan tính hơn, mà là để có đủ năng lực hiện thực hóa những lý tưởng trong sáng nhất. Trưởng thành mà đánh mất khát vọng thì thực chất chỉ là một quá trình "già đi" về mặt sinh học nhưng lại "chết đi" về mặt tâm hồn.Nhìn vào bức tranh xã hội đương đại, chúng ta thấy một nghịch lý: chưa bao giờ người trẻ có nhiều công cụ để thực hiện ước mơ như hiện nay, nhưng cũng chưa bao giờ tình trạng "chênh vênh", "mất phương hướng" lại phổ biến đến thế. Phải chăng vì khát vọng của nhiều người đang bị đóng khung trong những khuôn mẫu của sự thành đạt do xã hội áp đặt? Chúng ta khát khao sự giàu sang, danh tiếng nhưng lại quên mất việc nuôi dưỡng khát khao được tự do sáng tạo, khát khao được cống hiến hay đơn giản là khát khao được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Khát vọng chân chính phải là thứ xuất phát từ nội tâm, từ việc hiểu rõ bản thân mình là ai và mình muốn để lại dấu ấn gì cho cuộc đời này. Như nhân vật trong văn bản đã chiêm nghiệm, điều quan trọng nhất sau năm mười tám tuổi không phải là bạn đã đạt được bao nhiêu thành tựu, mà là bạn đã giữ được bao nhiêu phần lửa ấm trong tim để tiếp tục đi tiếp.Hơn thế nữa, hành trình nuôi dưỡng khát vọng còn là hành trình của sự tự chữa lành và rèn luyện. Thất bại là điều không thể tránh khỏi trên con đường trưởng thành. Khi khát vọng va chạm với thực tế, nó sẽ tạo ra những vết xước, những nỗi đau. Nhưng chính khát vọng lại cung cấp sức mạnh để ta đứng dậy từ đống tro tàn của sự thất bại. Người có khát vọng không nhìn thất bại như một dấu chấm hết, mà xem đó là một "chi phí cơ hội" để học hỏi và hoàn thiện. Khát vọng biến nỗi đau thành động lực, biến sự cô đơn thành không gian để suy tưởng. Chính sự kiên trì theo đuổi ước mơ bất chấp những rào cản đã tôi luyện nên những nhân cách lớn, những con người không chỉ sống cho mình mà còn làm thay đổi thế giới xung quanh.Tuy nhiên, cần phải tỉnh táo để phân biệt giữa khát vọng và ảo vọng. Khát vọng cần có nền tảng là tri thức và hành động thực tế. Nuôi dưỡng khát vọng không phải là ngồi chờ đợi phép màu, mà là không ngừng học tập, không ngừng dấn thân và dám sai để sửa. Một tuổi trẻ chỉ biết mơ mộng mà không biết hành động thì cái "còn lại" sau năm mười tám tuổi sẽ chỉ là sự trống rỗng và hối tiếc. Trưởng thành là khi ta biết đưa đôi mắt nhìn về phía những vì sao, nhưng đôi chân vẫn bước vững chãi trên mặt đất thực tại.Liên hệ với bản thân, tôi nhận ra rằng sự trưởng thành của mình được đo bằng sự thay đổi của những khát vọng. Từ những khát khao nhỏ bé mang tính cá nhân, tôi dần học cách nuôi dưỡng những mong muốn lớn lao hơn cho gia đình, bạn bè và xã hội. Đọc "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", tôi hiểu rằng mình không đơn độc trên hành trình này. Thế hệ nào cũng vậy, cũng phải trải qua những cơn đau của sự lột xác, nhưng chỉ những ai giữ được ngọn lửa khát vọng mới có thể hóa bướm và bay cao.Kết lại, tuổi trẻ là một món quà chỉ được tặng một lần trong đời, và khát vọng chính là tờ giấy thông hành quý giá nhất để chúng ta bước vào thế giới rộng lớn. Đừng để hành trình trưởng thành trở thành một quá trình bào mòn tâm hồn, hãy để nó là quá trình mài giũa để viên kim cương của khát vọng ngày càng tỏa sáng. Dù mười năm, hai mươi năm hay nửa đời người trôi qua, mong rằng khi nhìn lại năm mười tám tuổi, chúng ta vẫn thấy mình của năm ấy – đầy nhiệt huyết, đầy bản lĩnh và chưa bao giờ thôi khát khao được chinh phục những đỉnh cao mới. Bởi vì: "Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu chân trên mặt đất, in dấu chân trong lòng người khác." Và khát vọng chính là thứ mực đậm nét nhất để ghi lại dấu chân ấy.

Câu 1 :

Nhân vật trữ tình trong văn bản là nhân vật "ta"

Câu 2 :

Trong khổ thơ 1 tác giả dùng những hình ảnh :

- "Lửa đã tắt và tro đã nguội"

- "Đoá hồng khô"

- "Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ"

Câu 3 :

Hình ảnh "Cánh buồm thuở nhỏ" mang ý nghĩa :

- Những ước mơ của tuổi trẻ

- Hành trang trên con đường trưởng thành của con người

- Niềm tin và là động lực giúp con người vượt qua những cơn bão của cuộc đời

Câu 4 :

- Phép lặp cấu trúc được sử dụng trong bài thơ là "Còn lại gì..."

- Tác dụng :

Tạo nhịp điệu cho bài thơ

Nhấn mạnh nỗi trăn trở, suy tư của nhân vật trữ tình trước sự trôi chảy của thời gian

Làm nổi bật khát vọng tìm ý nghĩa cuộc sống, đồng thời cũng tăng tính liên kết cho các khổ thơ

Câu 5 :

- Hai câu thơ trên đã gợi lên suy nghĩ những trải nghiệm có ý nghĩa rất lớn đối với tuổi trẻ. Con người càng đi nhiều, va chạm nhiều càng hiểu rõ bản thân mình hơn. Hành trình khám phá thế giới cũng chính là hành trình khám phá chính mình. Vì vậy tuổi trẻ cần dám bước đi, dám trải nghiệm, dám đối mặt với khó khăn để trưởng thành hơn.