Nguyễn Hoàng Linh 13/08/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Linh 13/08/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm

Trong khổ thơ cuối bài ”Còn lại gì từ năm mười tám tuổi“ cua tác giả Đinh Hoàng Anh, nhân vật trữ tình bộc lộ tâm trạng phức hợp giữa lưu luyến quá khứ và niềm tin mãnh liệt hướng về tương lai. Câu thơ “Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành” chất chứa nỗi tiếc nuối, day dứt khôn nguôi khi phải chia tay tuổi trẻ rực rỡ. Đó là tâm trạng rất người, rất thật của bất kỳ ai từng đi qua ngưỡng cửa mười tám. Dẫu biết quy luật thời gian không thể níu giữ, nhân vật “ta” vẫn chọn cách trân trọng, nâng niu từng kỷ niệm. Hình ảnh “xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại” là một ứng xử đầy nhân văn: không để quá khứ thành tro tàn bi lụy, mà biến hồi ức thành hành trang xanh tươi, tiếp sức cho chặng đường phía trước.Từ nỗi niềm hoài niệm, mạch thơ đột ngột chuyển sang giọng điệu rắn rỏi, quyết tâm: “Để tim ta không ngừng đi mãi”. Đây chính là điểm sáng trong tâm trạng nhân vật trữ tình. Nỗi buồn không nhấn chìm mà trở thành bệ phóng cho khát vọng. Niềm tin ấy được kết tinh ở hình ảnh “ngôi sao trắng vẫn chờ ta” nơi cuối trời. Ngôi sao là biểu tượng của lý tưởng, của đích đến không bao giờ tắt. Dù năm tháng có phủ bụi, trái tim vẫn đập những nhịp đam mê, vẫn tin vào một tương lai đang đợi. Tâm trạng ấy vừa man mác buồn vì những gì đã mất, vừa rạo rực hy vọng, thể hiện bản lĩnh sống đẹp: dám nhớ, dám đi tiếp và dám mơ. Chính sự hòa quyện giữa hoài niệm và khát vọng đã làm nên vẻ đẹp nhân văn, truyền cảm hứng của nhân vật trữ tình.

Câu 2

Bài viết

Đinh Hoàng Anh trong ”Còn lại gì từ năm mười tám tuổi” đã khắc khoải: “Để tim ta không ngừng đi mãi… Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta”. Câu thơ không chỉ nói về nỗi niềm chia tay tuổi trẻ, mà còn thắp lên một chân lý: trên hành trình trưởng thành, khát vọng chính là “ngôi sao trắng” dẫn lối. Vậy tuổi trẻ cần nuôi dưỡng khát vọng như thế nào

Khát vọng là ước mơ lớn được thổi bùng lên bởi ý chí và hành động. Nếu ước mơ chỉ là “muốn”, thì khát vọng là “nhất định phải làm được”. Nó không chấp nhận ngủ yên, luôn thôi thúc ta vượt giới hạn để sống một đời đáng giá. Khát vọng chân chính phải hướng thiện, bền bỉ và gắn với cống hiến. Như “ngôi sao trắng” trong thơ Đinh Hoàng Anh, khát vọng là thứ còn lại khi tuổi trẻ đi qua, để tim ta “không ngừng đi mãi” dù “lửa đã tắt và tro đã nguội”.

Người trẻ nuôi khát vọng không nằm yên trong vùng an toàn. Họ dám ước mơ lớn: tạo ra sản phẩm có ích, sống một đời tử tế. Và họ biến ước mơ thành kỷ luật: dậy sớm học bài khi bạn bè còn ngủ, chấp nhận làm lại sau điểm kém, chủ động xin việc dù chưa có kinh nghiệm. Họ không sợ “miền đất lạ xa xôi”, vì tin “ngôi sao trắng vẫn chờ ta”. Thất bại không làm họ tắt lửa, mà thành “màu cỏ dại” mướt hơn để đi tiếp. Khát vọng nằm ở đôi chân không ngừng bước, không nằm ở lời nói.

Khát vọng là ngọn lửa giữ cho tuổi trẻ không lụi tàn. Với cá nhân, nó biến áp lực thành động lực, biến thất bại thành “màu cỏ dại” để trưởng thành. Người có khát vọng sẽ không sống mòn như “đoá hồng khô” mất mùi hương, mà để tim “không ngừng đi mãi” dù “lửa đã tắt và tro đã nguội”. Với xã hội, một thế hệ trẻ giàu khát vọng chính là “ngôi sao trắng” dẫn đường cho đất nước đi xa. Bởi chỉ khi dám mơ và dám làm, tuổi 18 mới không còn là câu hỏi tiếc nuối “còn lại gì”.

Khát vọng không phải lời nói suông, thầy Nguyễn Ngọc Ký chính là minh chứng. Mất đôi tay từ nhỏ, thầy vẫn nuôi khát vọng được đi học, được viết chữ. Thầy kiên trì tập viết bằng chân, có ngày đôi chân tứa máu vì luyện chữ. Nhờ khát vọng không tắt, cậu bé năm xưa đã trở thành người thầy giáo ưu tú, truyền cảm hứng cho bao thế hệ. Đúng như tinh thần bài thơ: dù “lửa đã tắt và tro đã nguội”, chỉ cần tim “không ngừng đi mãi” thì “ngôi sao trắng” cuối trời nhất định sẽ hiện ra.

Bên cạnh những người trẻ sống có khát vọng, vẫn có người chọn sống an nhàn, không mục tiêu. Họ sợ khổ nên không dám ước mơ lớn. Có bạn chỉ thích nói mà không làm, gặp khó là bỏ cuộc. Sống như vậy thì tuổi trẻ sẽ trôi qua vô nghĩa, để rồi sau này tiếc nuối “còn lại gì từ năm mười tám tuổi?”.

Từ bài thơ và từ cuộc đời, tuổi 18 phải hiểu: khát vọng là thứ mình tự chọn, không ai sống thay được. Đừng đợi đủ giỏi mới bắt đầu, hãy bắt đầu để trở nên giỏi. Đừng sợ “miền đất lạ xa xôi”, vì “ngôi sao trắng vẫn chờ ta” ở cuối con đường. Và hãy nhớ, khát vọng chỉ có giá trị khi gắn với hành động tử tế mỗi ngày. Sống sao để sau này không phải hỏi “còn lại gì từ năm mười tám tuổi”, mà tự trả lời: “Còn lại một thanh xuân đã cháy hết mình”.

Khát vọng là ngọn lửa của tuổi 18. Nhờ nó, ta không sống mờ nhạt, không sợ “miền đất lạ xa xôi”. Hãy giữ cho tim “không ngừng đi mãi” để sau này thanh xuân còn lại không phải là tiếc nuối, mà là tự hào.

câu 1: nhân vật trữ tình là ta

câu 2: trong khổ thơ 1 tác giả dã dùng những hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian:

+> lửa đã tắt và tro đã nguội

+> lạc mất mùi hương trên những đoá hồng khô

+> năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ

câu 3: ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh cánh buồm thuở nhỏ trong khổ 6 là:

+) ước mơ khát vọng tuổi trẻ

+) sự trong trẻo, mộng mơ

+) hành trình trưởng thành

câu 4:

phép lặp cấu trúc: còn lại gì

Hiệu quả:

+) nổi bật mạch cảm xúc suy tư, tiếc nuối

+) thể hiện nỗi trăn trở về những gì đã mất khi tuổi trẻ qua

câu 5:

Trải nghiệm là hành trình để hiểu mình. Đi "qua biết bao miền đất lạ" không phải để đến một nơi chốn xa xôi, mà để cuối cùng nhận ra "nơi cuối đường chính là ta đứng đó". Ý nghĩa của tuổi trẻ nằm ở việc đi để trưởng thành, để hiểu bản thân.Trải nghiệm dù vui buồn đều đáng giáChính những "miền đất lạ" đã qua, dù thành hay bại, đều góp phần tạo nên "ta" của hiện tại. Không có trải nghiệm nào là vô nghĩa.Tuổi trẻ hãy dám đi, dám sống. Câu thơ cổ vũ người trẻ đừng ngại xê dịch, đừng sợ va vấp. Vì chỉ khi dám đi, dám trải, ta mới không nuối tiếc và mới tìm được chính mình.