Nguyễn Việt Anh 10/07/2008
Giới thiệu về bản thân
Phương pháp giải Căn cứ vào các đặc điểm hình thức để xác định thể thơ Lời giải chi tiết Bài thơ thuộc thể thơ tự do Câu 2 Trong bài thơ, những người đàn bà gánh nước sông được tác giả miêu tả qua những hình ảnh nào? Phương pháp giải Căn cứ vào văn bản để xác định các hình ảnh thơ Lời giải chi tiết − Hình ảnh những người đàn bà gánh nước sông được miêu tả qua các hình ảnh: + Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen tõe ra như móng chân gà mái + Những bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt + Một bàn tay bám vào đầu tròn gánh + Tay kia bấu vào mây trắng Câu 3 Theo anh/chị, việc lặp lại câu thơ "Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy" có tác dụng gì? Phương pháp giải Vận dụng kiến thức về biện pháp tu từ điệp ngữ để phân tích tác dụng Lời giải chi tiết − Việc lặp lại câu thơ ''Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy'' có tác dụng: + Gây ấn tượng với người đọc về hình ảnh những người đàn bà gánh nước sông + Cho thấy được đây là một vòng lặp, một sự tiếp nối liên tục qua nhiều năm của những người đàn bà gánh nước sông. ''Năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm, nửa đời người'' cho thấy được đây là một khoảng thời gian rất dài nhưng những người đàn bà vẫn chăm chỉ, cần mẫn với công việc gánh nước sông Câu 4 Qua bài thơ trên, anh/chị có cảm nhận như thế nào về hình ảnh những người đàn bà gánh nước sông? Phương pháp giải Căn cứ vào bài thơ để phân tích ý nghĩa Lời giải chi tiết Trong bài thơ, những người đàn bà gánh nước hiện lên là hiện thân của sự lam lũ, vất vả. Họ gánh trên vai công việc nặng nhọc suốt cả một đời người, từ năm năm đến ba mươi năm, như một định mệnh không thể thoát khỏi. Sự vất vả ấy in dấu lên cả hình hài qua đôi bàn chân với "những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra". Điều đáng nói là trong sự cực nhọc ấy, họ hoàn toàn đơn độc. Hình ảnh họ đối lập hoàn toàn với những người đàn ông chỉ mang theo "cần câu và cơn mơ biển" rồi "bỏ đi". Sự vắng mặt này càng tô đậm thân phận cô độc của người phụ nữ - những người phải một mình gánh vác mưu sinh mà không có sự sẻ chia từ người bạn đời.
Hình ảnh bà Tú trong bài thơ Thương vợ của Tú Xương hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ tần tảo, hy sinh. Bà là trụ cột chính trong gia đình, ngày ngày “quanh năm buôn bán ở mom sông,” bất chấp hiểm nguy và khó khăn để nuôi sống “năm con với một chồng.” Công việc của bà không chỉ vất vả về thể chất mà còn áp lực tinh thần khi phải đối mặt với “eo sèo mặt nước buổi đò đông.” Hình ảnh “thân cò” lặn lội là biểu tượng cho sự chịu thương chịu khó, đức hy sinh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Qua lời thơ, Tú Xương không chỉ bày tỏ lòng biết ơn, trân trọng với vợ mình mà còn ngầm phê phán xã hội bất công đã đẩy người phụ nữ vào cảnh khổ cực. Bằng sự khéo léo trong việc chọn lọc hình ảnh và ngôn ngữ, Tú Xương đã khắc họa thành công bà Tú – một người phụ nữ tuy nhỏ bé nhưng lại mang trong mình sức mạnh phi thường, khiến người đọc không khỏi cảm phục và xúc động
Câu 2
Có một câu nói rất hay: “Con người vốn sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát, mà là để lưu dấu trên mặt đất và sống mãi trong trái tim người khác”. Và đó chính là minh chứng cho tinh thần tương thân tương ái giữa người với người. Tương thân tương ái là tình yêu thương giữa con người với con người, sự sẵn sàng đồng cảm, chia sẻ, thấu hiểu và giúp đỡ người khác khi người ta gặp khó khăn. Rộng hơn nữa chính là tình đồng bào, tinh thần đoàn kết. Từ xưa đến nay, tương thân tương ái được xem như một truyền thống quý báu của dân tộc ta. Những lúc ta sẵn sàng giúp đỡ người khác khi người ta gặp khó khăn, hoạn nạn mà không mưu cầu lợi ích cho bản thân, đó chính là tinh thần cao đẹp ấy. Tinh thần ấy cũng chính là sự tôn trọng và quan tâm đến mọi người xung quanh hay những giây phút chia sẻ và đồng cảm với mọi người trong cuộc sống. Và khi chúng ta trao đi tấm lòng cũng là lúc những mảnh đời khó khăn cảm thấy được an ủi và có thêm niềm tin để vượt qua khó khăn bởi “không ai bị bỏ lại phía sau”. Không chỉ vậy, người cho đi yêu thương cũng sẽ cảm thấy vui vẻ, yêu cuộc sống này khi mang đến hạnh phúc và niềm vui cho người khác. Tình yêu thương chính là sợi dây gắn kết và thu hẹp khoảng cách với nhau. Chắc hẳn chúng ta chưa thể quên khoảnh khắc kinh hoàng khi đồng bào các tỉnh miền Trung phải gồng mình vượt qua bao nỗi khó khăn bởi cơn bão số mười hai với sức tàn phá khủng khiếp. Nhưng với tinh thần “tương thân tương ái”, tất cả đồng bào, đồng chí đều hướng về miền Trung bằng những hành động ý nghĩa, thiết thực nhất. Tuy nhiên, ngày nay vẫn còn có nhiều người sống với thái độ thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác, chỉ biết đến bản thân mình. Hay thậm chí có kẻ còn lấy sự khó khăn của người khác để biến nó thành một chiêu trò giật tít, câu view. Những kẻ ích kỷ, vô cảm ấy thật đáng chê trách và cũng thật cảm thông có những ai đánh mất niềm tin khi bị lợi dụng tình thương. Hãy trao đi yêu thương để nhận lại yêu thương để có thể “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ Ta có thêm ngày mới để yêu thương.” Có ai đó từng nói rằng “Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ có tình người là ở lại”. Theo guồng quay của xã hội, mọi giá trị vật chất dù hào nhoáng, bóng bẩy đến đâu rồi cũng sẽ bị quên lãng, đổi thay, duy chỉ có tình người là mãi mãi chẳng thể đổi thay, bởi nó được lưu lại trong trái tim mỗi người.