Nguyễn Thanh Thảo 24/01/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Thảo 24/01/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật trữ tình trong văn bản là “ta” – cái tôi trữ tình của tác giả, đại diện cho người đã đi qua tuổi trẻ (đặc biệt là tuổi mười tám) và đang hồi tưởng, chiêm nghiệm về những gì còn – mất của quãng thời gian ấy.


Câu 2

Trong khổ thơ (1), tác giả dùng các hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian:

“Lửa đã tắt”, “tro đã nguội” → sự nguội lạnh, kết thúc của nhiệt huyết.

“Những đoá hồng khô”, “lạc mất mùi hương” → vẻ đẹp và cảm xúc đã phai tàn.

“Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ” → thời gian trôi đi âm thầm, phủ lấp mọi thứ.


Câu 3

Hình ảnh “cánh buồm thuở nhỏ” mang ý nghĩa biểu tượng:

Gợi về tuổi thơ, những ước mơ trong trẻo, hồn nhiên ban đầu.

Là biểu tượng của khát vọng ra đi, khám phá thế giới.

Khi xuất hiện ở “nơi chân mây”, nó còn thể hiện điểm khởi đầu của hành trình đời người, nơi những giấc mơ đã từng được chở đi và vẫn còn in dấu trong tâm hồn.

→ Qua đó, tác giả nhấn mạnh: dù trưởng thành, con người vẫn mang theo những ước mơ nguyên sơ làm động lực sống.


Câu 4

Phép lặp cấu trúc “Còn lại gì…” được sử dụng nhiều lần trong bài có hiệu quả:

Tạo nhịp điệu trầm buồn, da diết, phù hợp với cảm xúc hoài niệm.

Nhấn mạnh nỗi trăn trở, day dứt của nhân vật trữ tình về những gì còn lại sau thời gian.

Góp phần liên kết các khổ thơ, làm nổi bật mạch cảm xúc xuyên suốt: từ tiếc nuối, mất mát đến suy ngẫm và hướng về phía trước.

→ Làm tăng sức gợi cảm và chiều sâu triết lí cho bài thơ.


Câu 5

Hai câu thơ:

“Qua biết bao miền đất lạ xa xôi

Nơi cuối đường chính là ta đứng đó”


gợi suy nghĩ:

Những trải nghiệm trong tuổi trẻ (đi qua “miền đất lạ”) là hành trình khám phá thế giới và khám phá chính bản thân.

Cuối cùng, điều con người nhận ra không chỉ là thế giới bên ngoài mà là hiểu rõ hơn về chính mình.

Trải nghiệm giúp ta trưởng thành, định hình bản sắc, tích lũy giá trị sống.


→ Vì vậy, tuổi trẻ cần dám đi, dám thử, dám trải nghiệm; bởi mỗi hành trình đều góp phần làm nên con người ta ở “cuối đường”.