Phạm Thành Trung 03/03/2008
Giới thiệu về bản thân
Có ai đó đã từng ví von rằng: "Mỗi người là một hòn đảo đơn độc giữa đại dương mênh mông." Thế nhưng, nếu những hòn đảo ấy không có những dải cát bồi, không có những nhịp cầu nối, thì thế giới này chẳng phải chỉ còn là những mảnh vụn rời rạc và lạnh lẽo hay sao? Giữa guồng quay hối hả của thời đại số, khi con người mải mê đuổi theo những giá trị ảo và những đỉnh cao cá nhân, thì sự thấu hiểu và sẻ chia chính là sợi dây neo giữ ta lại với bến đỗ của nhân văn, là ánh sáng sưởi ấm những góc khuất tăm tối nhất của tâm hồn con người.
Để đi sâu vào vấn đề, trước hết ta cần định nghĩa đúng đắn về các giá trị này. Thấu hiểu không chỉ đơn thuần là việc thu nhận thông tin bằng thính giác, mà là sự đồng cảm bằng trái tim, là khả năng đặt mình vào hoàn cảnh, nỗi đau hay niềm vui của người khác để cảm nhận. Sẻ chia lại là một bước tiến cao hơn, là hành động cụ thể hóa sự thấu hiểu đó qua việc lan tỏa những giá trị vật chất hoặc tinh thần. Đó có thể là một bàn tay nắm chặt lúc gian nguy, một lời an ủi khi thất bại, hay đơn giản chỉ là một ánh nhìn khích lệ khi ai đó đang đơn độc trên hành trình của chính mình.
Vì sao thấu hiểu và sẻ chia lại trở thành một chuẩn mực đạo đức không thể thiếu? Bởi lẽ, cuộc đời vốn dĩ không phải là một đường chạy bằng phẳng trải đầy hoa hồng. Khi chúng ta mở lòng, ta không chỉ giúp người khác có thêm điểm tựa để vượt qua nghịch cảnh mà còn tự làm giàu thêm cho kho tàng cảm xúc của chính mình. Một xã hội biết sẻ chia là một xã hội có "sức đề kháng" mạnh mẽ trước những ích kỷ, hẹp hòi. Nó tạo nên một vòng xoáy tích cực, nơi lòng tốt được nhân bản và nỗi đau được xoa dịu. Chính sự kết nối này đã biến những cá thể xa lạ trở thành một cộng đồng gắn kết, nơi sức mạnh của số đông được cộng hưởng từ sự tử tế của mỗi cá nhân.
Nguồn gốc của sự sẻ chia bắt nguồn từ lòng trắc ẩn thiên bẩm và nền tảng giáo dục nhân văn. Ta dễ dàng bắt gặp những minh chứng hùng hồn trong đời sống thường nhật: từ những chuyến xe nghĩa tình chở nhu yếu phẩm vào tâm bão, đến hình ảnh những thầy cô giáo trẻ cống hiến thanh xuân để mang con chữ lên vùng cao xa xôi. Đặc biệt, trong những giai đoạn thử thách của dân tộc như đại dịch hay thiên tai, tinh thần ấy lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hình ảnh những "ATM gạo" hay những bếp ăn thiện nguyện đỏ lửa đêm ngày chính là bằng chứng sống động nhất. Những hạt gạo nhỏ bé ấy không chỉ nuôi sống cơ thể, mà còn là sợi dây thắt chặt tình đồng bào, minh chứng rằng trong khốn khó, không một ai bị bỏ lại phía sau.
Tuy nhiên, nhìn vào bức tranh thực tại, ta không khỏi đau lòng trước những "trái tim đóng băng". Trong khi nhiều người nỗ lực lan tỏa yêu thương, vẫn tồn tại lối sống thờ ơ, vô cảm, coi việc của thiên hạ là "chuyện ngoài lề". Đáng ngại hơn, có một bộ phận lại dùng sự sẻ chia như một công cụ để đánh bóng tên tuổi, làm từ thiện theo kiểu "phô trương" trên mạng xã hội nhưng lại thiếu đi sự chân thành thực thụ. Sự sẻ chia hời hợt, ban ơn ấy đôi khi còn gây ra tổn thương lớn hơn cả sự im lặng, bởi nó làm hoen ố giá trị thuần khiết của lòng tốt.
Để xây dựng một thế giới ấm áp hơn, chúng ta cần những giải pháp thiết thực từ nhận thức đến hành động. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ để bồi dưỡng cho thế hệ trẻ lối sống vị tha thay vì chỉ chú trọng vào những con số thành tích khô khan. Mỗi cá nhân cần học cách lắng nghe nhiều hơn là phán xét, học cách quan sát để thấy rằng xung quanh mình vẫn còn nhiều mảnh đời cần được tiếp sức.
Là một học sinh đang miệt mài với những trang sách, tôi nhận ra rằng sự sẻ chia không nhất thiết phải là những kỳ tích lớn lao. Đó là khi tôi kiên nhẫn giảng lại một bài Toán khó cho bạn, là lúc tôi biết phụ giúp cha mẹ việc nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, hay đơn giản là dành một lời khen ngợi chân thành cho sự nỗ lực của một người bạn vừa mới thất bại. Tôi tin rằng, mỗi hành động tử tế nhỏ bé đều là một viên gạch góp phần xây dựng nên lâu đài của sự nhân ái.
"Sống là đâu chỉ nhận riêng mình." Khép lại những suy tư này, tôi tự nhủ rằng thế giới có thể chưa hoàn hảo, nhưng nó chắc chắn sẽ trở nên đáng sống hơn nếu mỗi chúng ta biết thắp lên ngọn lửa của sự thấu hiểu. Đừng để trái tim mình trở thành sa mạc khô cằn, hãy biến nó thành một khu vườn xanh mát, nơi mà sự sẻ chia chính là mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng mầm sống của tình yêu thương và hy vọng.
câu 1: nhân vật trữ tình:ta
câu 2: hình ảnh thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian: lửa đã tắt và tro đã nguội, lạc mấy mùi hương trên những đoá hồng khô, năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ
câu 3: ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh cánh buồm thuở nhỏ là:
biểu tượng cho ước mơ khát vọng đẹp đẽ tinh khôi thuở thiếu thời của mỗi đời người, đó là những hoài bão trong trẻo tinh khôi nhất khi con người bắt đầu bước chân vào đời
dù đi qua bao miền đất lạ cánh buồm ấy vẫn luôn hiện hữu trong đáy mắt thẳm nhắc nhở chúng ta không bao giờ quên đi lý tưởng ban đầu và cái tôi thuần khiết của chính mình
thông điệp ở đây là khát vọng của tuổi trẻ là hành trang quan trọng tiếp thêm niềm tin nghị lực và định hướng tương lai cho con người
câu 4: phép lập cấu trúc: còn lại gì..
tác dụng: tăng tính liên kết tạo nhịp điệu da diết giọng điệu day suy tư cho bài thơ
Nhấn mạnh buồn bã hụt hẫng tiếc nuối của nhân vật trữ tình khi nhìn lại quá khứ từ đó nhắc nhở mỗi người cần nỗ lực theo đuổi khát vọng ngay từ khi tuổi còn trẻ
tạo nhịp điệu da diết trầm lắng như một bản nhạc buồn giúp kết nối các khổ thơ và dẫn dắt mạch cảm xúc từ sự hoài nghi định về những giá trị còn mãi
câu 5: hai câu thơ” qua bieets bao miền đất lạ xa xôi/ nơi cuối con đường chính là ta đứng đó” đã chạm đến tận cùng của triết lý về sự trưởng thành. Tuổi trẻ thường nhằm tưởng rằng trải nghiệm là để thu nạp những cái mới lạ bên ngoài, nhưng thực chất, đó là hành trình hướng nội. Những miền đất lạ chỉ là cái cớ, là phép thử để ta bóc tách từng lớp vỏ của chính mình. Cái đích cuối đường không phải là một địa danh mà là khoảnh khắc ta đối diện với bản thể, trải nghiệm giúp ta nhận ra rằng con người chỉ thực sự tìm thấy chính mình khi đã đi đủ xa đâu đủ nhiều và dám dẫn thân đến tận cùng của những giới hạn
phần 2 viết văn
câu 1 bài làm
khổ thơ cuối bài” còn lại gì từ năm mừoi tám tuổi”của tác giả Đinh Hoàng Anh là khoảnh khắc thăng hoa của một tâm hồn đã bước qua những hoài nghi để chạm đến sự an nhiên,tự tại. Nhân vật trữ tình thân với một tâm thế chủ động trước sự tàn phai của :”bao hồi ức xưa bỏ lại không đành.” chữ letter let không phải là sự níu kéo bị lụy, mà là thái độ trân trọng đối với những giá trị đã làm nên quá khứ. Thay vì để ký ức ngủ yên trong cho tàn, tác giả chọn cách”nhuộm tro mướt màu cỏ dại”. Hình ảnh cỏ dại đầy sức gợi biểu tượng cho một sức sống bền bỉ bình dị nhưng mãnh liệt biến những điều đã qua trở thành nguồn nhựa sống xanh tươi nuôi dưỡng hiện tại. Câu thơ”để tim ta không ngừng đi mãi”đã khẳng định một khát vọng dấn thân không mệt mỏi. Dù tuổi trẻ đã lùi xa nhưng tinh thần trẻ trung vẫn luôn vận động. Khép lại bài thơ là hình ảnh”ngôi sao trắng”nơi cuối trời,đó là một biểu tượng của hy vọng và sự cứu rỗi. ngôi sao ấy không còn rưng rưng đau đớn bài mà trở thành ánh sáng dẫn đường một điểm tựa tinh thần vĩnh cửu. bằng giọng thơ sâu lắng và hình ảnh triết lý đoạn thơ đã chuyển hóa nỗi buồn mất mát thành sức mạnh của niềm tin khẳng định rằng chỉ cần trái tim còn khao khát con người sẽ luôn tìm thấy ánh sáng cho riêng mình ở cuối hành trình
câu 2
trong những vần thơ đầy trăn trở của đinh hoàng Anh ta bắt gặp một câu hỏi nhức nhối:”còn lại gif tuwf năm 18 tuổi?”. nếu thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn cuốn trôi đi những đóa hoa hồng hay giọt nắng,thì thứ duy nhất còn sót lại để định nghĩa bản thân chính là cánh buồm khát vọng. Từ những sự văn bản ấy tại ra một chân lý: trong hành trình trưởng thành động việc nuôi dưỡng khát vọng không chỉ là lựa chọn mà là sứ mệnh để tuổi trẻ không trở thành một đống tro tàn nguội lạnh
khát vọng là gì nếu không phải là những mong muốn tốt đẹp là đích đến cao cả mà con người khao khát đạt được? Với tuổi trẻ khát vọng chính là ngôi sao trắng dẫn đường qua những đêm tối của sự hoài nghi. trưởng thành không phải là một đường thẳng tắp đó là một chuỗi những phép thử với biết bao miền đất lạ xa xôi. Nếu không có khát vọng con người dễ dàng gục ngã trước những hoàng hôn cháy vội của khó khăn hoặc tệ hơn là sống một cuộc đời héo dần như lá rụng mùa. Việc nuôi dưỡng khát vọng mang lại giá trị cốt lõi trong việc hình thành nhân cách. Khi ta dám mơ ước về một điều lớn lao hơn bản thân mình, ta bắt đầu hành động với kỷ luật và sự dấn thân. Khát vọng biến những vấp ngã thành bài học, biến nỗi đau thành chất liệu cho sự chín chắn. Giống như nhân vật tình trong dù trải qua bao mất mát vẫn chọn cách nhuộm mướt màu cỏ dại để trái tim không ngừng đi mãi.Đó chính là sự bền bỉ của một tâm hồn nuôi dưỡng ước mơ nó không tàn lụi theo thời gian mà chỉ chuyển hóa từ sự bồng bột sang sự kiên định.
Thực tế đời sống đã chứng minh những người trẻ thành công không phải là những người gặp ít trở ngại nhất mà là những người có khát vọng mãnh liệt nhất. Đó là những sinh viên nghèo miệt mài bên trang sách để thay đổi số phận là những người trẻ khởi nghiệp chấp nhận thất bại hàng chục lần để tạo ra giá trị cho cộng đồng. ngược lại một bộ phận giới trẻ hiện nay đang rơi vào trạng thái sống mòn thiếu dễ dàng hài lòng với thực tại hoặc buông xuôi trước áp lực khi lửa đã tắt và cho đã nguội ngay từ lúc 20 đó là một sự lãng phí khủng khiếp đối với