Nguyễn Thế Bảo 29/08/2008
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Bài lam
Trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một tâm trạng đầy hoài niệm nhưng cũng rất kiên định của nhân vật trữ tình khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành. Mở đầu bằng sự thừa nhận "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", tác giả cho thấy một sự gắn bó mãnh liệt với quá khứ; đó không chỉ là kỷ niệm mà là một phần máu thịt, là bản sắc của cái tôi tuổi trẻ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở sự luyến tiếc bi lụy, mà chuyển hóa thành một lời nguyện ước: "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Hình ảnh "màu cỏ dại" tượng trưng cho sự sống bền bỉ, mộc mạc và tự nhiên, cho thấy nhân vật trữ tình muốn lưu giữ những ký ức ấy theo cách tươi mới nhất để làm hành trang cho tâm hồn. Động từ "đi mãi" khẳng định một tư thế dấn thân, không ngừng nghỉ của trái tim khao khát khám phá và trải nghiệm, nhưng vẫn lấy quá khứ làm điểm tựa. Đặc biệt, hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối trời như một biểu tượng của hy vọng, của đức tin trong sáng luôn "chở ta" đi qua những dông bão cuộc đời. Qua khổ thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, trân trọng những giá trị cũ nhưng cũng đầy bản lĩnh, luôn tin tưởng vào sự dẫn dắt của những điều tốt đẹp từ tuổi thanh xuân trên hành trình tương lai phía trước.
Câu 2 Bài Làm
Tuổi mười tám, tuổi của những ngây thơ đầu đời và cũng là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành. Câu thơ "Lửa đã tắt và tro đã nguội/ Lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô" trong bài thơ Còn lại gì từ năm mười tám tuổi của Đinh Hoàng Anh mang đến một nỗi buồn man mác về sự tàn phai, mất mát của thời gian. Nhưng chính từ nỗi băn khoăn ấy, câu hỏi "còn lại gì" lại thôi thúc người trẻ phải biết cách nuôi dưỡng khát vọng, biến tro tàn thành ngọn lửa mới để hành trình trưởng thành không trở thành những đóa hồng khô héo tàn. [1] Khát vọng ở tuổi trẻ không chỉ là ước mơ, mà là ngọn lửa cháy bỏng, là mục tiêu và động lực thôi thúc ta hành động, vượt qua giới hạn của bản thân để khẳng định giá trị. Trưởng thành không chỉ tính bằng tuổi tác, mà tính bằng những trải nghiệm và dấu ấn ta để lại. Vì sao tuổi trẻ cần nuôi dưỡng khát vọng? Bởi nếu "năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ", thời gian sẽ trôi đi vô ích nếu ta sống thiếu hoài bão. Khát vọng giúp người trẻ không bị chìm nghỉm trong sự tẻ nhạt, cám dỗ hay sợ hãi. Nó là chiếc la bàn định hướng cho ta giữa dòng đời phức tạp, giúp ta biết mình là ai, mình muốn đi đâu và phải làm gì để "nơi cuối đường chính là ta đứng đó" với tâm thế kiêu hãnh. Khát vọng biến những vấp ngã thành bài học, biến áp lực thành động lực, tạo nên một cuộc đời có chiều sâu và ý nghĩa. [1, 2, 3] Nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mơ mộng hão huyền. Trải nghiệm bản thân cho thấy, khát vọng cần đi đôi với hành động cụ thể, sự kiên trì và dám đối mặt với thất bại. Có những khát vọng nhỏ bé như học một kỹ năng mới, và cũng có những khát vọng lớn lao như cống hiến cho xã hội. Dù lớn hay nhỏ, khát vọng phải xuất phát từ sự thấu hiểu chính mình và trách nhiệm với cộng đồng. Nếu chỉ mơ mà không hành động, khát vọng chỉ là những "đóa hồng khô" chỉ còn lại hương thơm mong manh rồi biến mất. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi một bộ phận người trẻ hiện nay đang sống "vô cảm", thiếu mục đích, hoặc dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn. Họ e sợ sự trưởng thành, né tránh trách nhiệm và sống trong sự bao bọc. Những "ngọn lửa" trong họ đã "tắt" ngay khi chưa kịp cháy. Tóm lại, khát vọng là ánh sáng của tuổi trẻ, là chìa khóa mở ra cánh cửa trưởng thành rực rỡ. Để mười tám tuổi hay bất kỳ năm tháng nào sau này "còn lại" những ký ức tươi đẹp và thành quả ý nghĩa, hãy thắp lên trong mình một ngọn lửa khát vọng. Hãy sống, trải nghiệm, dám dấn thân để "năm tháng rơi" không trở thành lá rụng, mà trở thành những bậc thang vững chắc cho hành trình vươn tới tương lai.Câu 1 Bài lam
Trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một tâm trạng đầy hoài niệm nhưng cũng rất kiên định của nhân vật trữ tình khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành. Mở đầu bằng sự thừa nhận "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", tác giả cho thấy một sự gắn bó mãnh liệt với quá khứ; đó không chỉ là kỷ niệm mà là một phần máu thịt, là bản sắc của cái tôi tuổi trẻ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở sự luyến tiếc bi lụy, mà chuyển hóa thành một lời nguyện ước: "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Hình ảnh "màu cỏ dại" tượng trưng cho sự sống bền bỉ, mộc mạc và tự nhiên, cho thấy nhân vật trữ tình muốn lưu giữ những ký ức ấy theo cách tươi mới nhất để làm hành trang cho tâm hồn. Động từ "đi mãi" khẳng định một tư thế dấn thân, không ngừng nghỉ của trái tim khao khát khám phá và trải nghiệm, nhưng vẫn lấy quá khứ làm điểm tựa. Đặc biệt, hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối trời như một biểu tượng của hy vọng, của đức tin trong sáng luôn "chở ta" đi qua những dông bão cuộc đời. Qua khổ thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, trân trọng những giá trị cũ nhưng cũng đầy bản lĩnh, luôn tin tưởng vào sự dẫn dắt của những điều tốt đẹp từ tuổi thanh xuân trên hành trình tương lai phía trước.
Câu 2 Bài Làm
Tuổi mười tám, tuổi của những ngây thơ đầu đời và cũng là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành. Câu thơ "Lửa đã tắt và tro đã nguội/ Lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô" trong bài thơ Còn lại gì từ năm mười tám tuổi của Đinh Hoàng Anh mang đến một nỗi buồn man mác về sự tàn phai, mất mát của thời gian. Nhưng chính từ nỗi băn khoăn ấy, câu hỏi "còn lại gì" lại thôi thúc người trẻ phải biết cách nuôi dưỡng khát vọng, biến tro tàn thành ngọn lửa mới để hành trình trưởng thành không trở thành những đóa hồng khô héo tàn. [1] Khát vọng ở tuổi trẻ không chỉ là ước mơ, mà là ngọn lửa cháy bỏng, là mục tiêu và động lực thôi thúc ta hành động, vượt qua giới hạn của bản thân để khẳng định giá trị. Trưởng thành không chỉ tính bằng tuổi tác, mà tính bằng những trải nghiệm và dấu ấn ta để lại. Vì sao tuổi trẻ cần nuôi dưỡng khát vọng? Bởi nếu "năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ", thời gian sẽ trôi đi vô ích nếu ta sống thiếu hoài bão. Khát vọng giúp người trẻ không bị chìm nghỉm trong sự tẻ nhạt, cám dỗ hay sợ hãi. Nó là chiếc la bàn định hướng cho ta giữa dòng đời phức tạp, giúp ta biết mình là ai, mình muốn đi đâu và phải làm gì để "nơi cuối đường chính là ta đứng đó" với tâm thế kiêu hãnh. Khát vọng biến những vấp ngã thành bài học, biến áp lực thành động lực, tạo nên một cuộc đời có chiều sâu và ý nghĩa. [1, 2, 3] Nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mơ mộng hão huyền. Trải nghiệm bản thân cho thấy, khát vọng cần đi đôi với hành động cụ thể, sự kiên trì và dám đối mặt với thất bại. Có những khát vọng nhỏ bé như học một kỹ năng mới, và cũng có những khát vọng lớn lao như cống hiến cho xã hội. Dù lớn hay nhỏ, khát vọng phải xuất phát từ sự thấu hiểu chính mình và trách nhiệm với cộng đồng. Nếu chỉ mơ mà không hành động, khát vọng chỉ là những "đóa hồng khô" chỉ còn lại hương thơm mong manh rồi biến mất. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi một bộ phận người trẻ hiện nay đang sống "vô cảm", thiếu mục đích, hoặc dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn. Họ e sợ sự trưởng thành, né tránh trách nhiệm và sống trong sự bao bọc. Những "ngọn lửa" trong họ đã "tắt" ngay khi chưa kịp cháy. Tóm lại, khát vọng là ánh sáng của tuổi trẻ, là chìa khóa mở ra cánh cửa trưởng thành rực rỡ. Để mười tám tuổi hay bất kỳ năm tháng nào sau này "còn lại" những ký ức tươi đẹp và thành quả ý nghĩa, hãy thắp lên trong mình một ngọn lửa khát vọng. Hãy sống, trải nghiệm, dám dấn thân để "năm tháng rơi" không trở thành lá rụng, mà trở thành những bậc thang vững chắc cho hành trình vươn tới tương lai.