Dương Gia Bảo 08/01/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Gia Bảo 08/01/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi", Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một tâm trạng đầy hoài niệm nhưng cũng rất kiên định của nhân vật trữ tình khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành. Mở đầu bằng sự thừa nhận "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", tác giả cho thấy một sự gắn bó mãnh liệt với quá khứ; đó không chỉ là kỷ niệm mà là một phần máu thịt, là bản sắc của cái tôi tuổi trẻ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở sự luyến tiếc bi lụy, mà chuyển hóa thành một lời nguyện ước: "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Hình ảnh "màu cỏ dại" tượng trưng cho sự sống bền bỉ, mộc mạc và tự nhiên, cho thấy nhân vật trữ tình muốn lưu giữ những ký ức ấy theo cách tươi mới nhất để làm hành trang cho tâm hồn. Động từ "đi mãi" khẳng định một tư thế dấn thân, không ngừng nghỉ của trái tim khao khát khám phá và trải nghiệm, nhưng vẫn lấy quá khứ làm điểm tựa. Đặc biệt, hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối trời như một biểu tượng của hy vọng, của đức tin trong sáng luôn "chở ta" đi qua những dông bão cuộc đời. Qua khổ thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, trân trọng những giá trị cũ nhưng cũng đầy bản lĩnh, luôn tin tưởng vào sự dẫn dắt của những điều tốt đẹp từ tuổi thanh xuân trên hành trình tương lai phía trước.


Câu 2

Tuổi trẻ không chỉ được định nghĩa bằng số tuổi, mà còn được đo bằng độ rực rỡ của những ước mơ. Trong khổ thơ của Đinh Hoàng Anh, hình ảnh "ngôi sao trắng vẫn chở ta" nơi cuối trời chính là biểu tượng cho niềm tin và lý tưởng. Từ những vần thơ đầy hoài niệm ấy, ta nhận ra một bài học sâu sắc: trên hành trình trưởng thành, việc nuôi dưỡng khát vọng chính là động cơ vĩnh cửu giúp mỗi người trẻ vượt qua giông bão để cập bến thành công.


Khát vọng là gì? Đó không phải là những mong muốn nhất thời, phù phiếm mà là những mục tiêu cao đẹp, là khao khát cháy bỏng được cống hiến và khẳng định giá trị bản thân. Nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành là quá trình chúng ta chăm chút, giữ lửa cho ước mơ ngay cả khi đối mặt với những thất bại ê chề hay sự khắc nghiệt của thực tế.


Tại sao tuổi trẻ cần phải có khát vọng? Thứ nhất, khát vọng đóng vai trò như một chiếc kim chỉ nam. Thế giới rộng lớn và đầy rẫy những ngã rẽ, nếu không có một đích đến cụ thể, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái mông lung, vô định. Khát vọng giúp ta biết mình là ai, mình muốn gì và cần phải làm gì. Thứ hai, nó là nguồn sức mạnh tinh thần vô song. Trưởng thành là một quá trình đầy rẫy những "vết xước". Khi đối mặt với áp lực học tập, sự nghiệp hay những vấp ngã đầu đời, chính khát vọng sẽ là điểm tựa để ta đứng dậy. Giống như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh, dù "bao hồi ức xưa bỏ lại không đành" nhưng vẫn chọn "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" để trái tim "không ngừng đi mãi". Đó là tư thế của người có lý tưởng: luôn tiến về phía trước bằng tất cả sự tươi mới và bền bỉ.


Trong thực tế, chúng ta đã thấy biết bao tấm gương tiêu biểu. Những bạn trẻ miệt mài bên trang sách hay những dòng mã code đến tận đêm khuya để chinh phục đỉnh cao tri thức, hay những khởi nghiệp gia trẻ tuổi chấp nhận thất bại nhiều lần để tạo ra giá trị cho xã hội. Họ chính là những người đang "nuôi dưỡng khát vọng". Tuy nhiên, thật đáng buồn khi một bộ phận thanh niên hiện nay lại sống thiếu lý tưởng, chọn lối sống "phẳng", sợ va chạm và dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn. Họ để mặc cho "ngôi sao" trong lòng mình vụt tắt trước khi kịp tỏa sáng.


Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không đồng nghĩa với tham vọng mù quáng. Khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế và đạo đức. Chúng ta không thể chỉ ngồi mơ mộng về một "ngôi sao trắng" mà không chịu bắt tay vào "nhuộm mướt màu cỏ dại" – nghĩa là không chịu rèn luyện và trau dồi bản thân từ những điều nhỏ bé nhất.


Hành trình trưởng thành của mỗi người là một cuốn sách mà chúng ta là tác giả. Đừng để cuốn sách ấy trở nên nhạt nhẽo vì thiếu đi những chương hồi về sự nỗ lực. Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ, và hãy để khát vọng tuổi trẻ dẫn lối, bởi "nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chở ta".


Câu 1

Nhân vật trữ tình trong văn bản là: “ta” – người đang hồi tưởng về tuổi mười tám với nhiều suy tư, tiếc nuối nhưng vẫn mang khát vọng hướng tới tương lai

Câu 2

Trong khổ thơ (1), tác giả dùng các hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian:

* “Lửa đã tắt và tro đã nguội”

* “đóa hồng khô”

* “Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ”

→ Những hình ảnh ấy gợi sự phai tàn của tuổi trẻ, của những cảm xúc và kỉ niệm đã qua theo dòng thời gian.

Câu 3

Ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh “cánh buồm thuở nhỏ” trong khổ thơ (6):

* Là biểu tượng cho những ước mơ, khát vọng đẹp đẽ của tuổi trẻ.

* Gợi hành trình khám phá cuộc sống, chinh phục tương lai.

* Thể hiện tâm hồn trong trẻo, niềm tin và sự dũng cảm của con người trước hành trình trưởng thành.

Câu 4

Hiệu quả của phép lặp cấu trúc trong văn bản:

* Cấu trúc “Còn lại gì…”, “Nơi…” được lặp lại nhiều lần.

* Tạo âm hưởng da diết, suy tư, giàu cảm xúc.

* Nhấn mạnh nỗi tiếc nuối trước sự trôi chảy của thời gian và những mất mát của tuổi trẻ.

* Đồng thời khẳng định dù thời gian qua đi, con người vẫn giữ trong mình khát vọng, niềm tin và ước mơ.

Câu 5

Hai câu thơ:

“Qua biết bao miền đất lạ xa xôi

Nơi cuối đường chính là ta đứng đó”

gợi suy nghĩ về giá trị của trải nghiệm đối với tuổi trẻ:

* Trải nghiệm giúp con người trưởng thành, hiểu bản thân và cuộc sống hơn.

* Những chuyến đi, khó khăn, va vấp là cơ hội để rèn luyện bản lĩnh và tích lũy kinh nghiệm.

* Sau mọi hành trình, điều quý giá nhất là con người nhận ra chính mình.

* Vì vậy, tuổi trẻ cần dám bước đi, dám thử thách và sống hết mình để không hoài phí thanh xuân.