Bùi Xuân Thành
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thể thơ: thơ tự do. Câu 2. Câu thơ “Ngàn năm trước con theo cha xuống biển” gợi về truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên (cha Lạc Long Quân đưa 50 người con xuống biển, mẹ Âu Cơ đưa 50 người con lên núi). Câu 3. Biện pháp tu từ: so sánh (“Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn”). → Tác dụng: Gợi hình ảnh biển cả lam lũ, vất vả như người mẹ tần tảo; qua đó ca ngợi sự hi sinh, nhọc nhằn của biển và khơi dậy tình cảm yêu thương, trân trọng. Câu 4. Nội dung: Đoạn thơ thể hiện tình yêu quê hương đất nước, khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, gợi nhắc trách nhiệm của con cháu trong việc gìn giữ từng tấc đất, vùng biển mà cha ông đã để lại. Câu 5. Bài học: Mỗi người cần có ý thức trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc, đặc biệt là chủ quyền biển đảo; đồng thời phải biết trân trọng, gìn giữ cội nguồn dân tộc và sống có lý tưởng, góp phần xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh
Câu 1. Thể thơ: thơ lục bát. Câu 2. Hình ảnh so sánh với tuổi thơ con: “Tuổi thơ con đẹp tựa một bài ca”. Câu 3. Việc dùng hình thức lời tâm sự con với mẹ tạo giọng điệu gần gũi, chân thành, tha thiết; gợi tình cảm gắn bó máu thịt giữa con người với quê hương từ thuở nằm nôi. Câu 4. Biện pháp tu từ: điệp ngữ (“nhớ Đồng Đậu, nhớ Tây Thiên”) kết hợp hoán dụ (danh từ riêng chỉ địa danh → chỉ quê hương). Tác dụng: Nhấn mạnh nỗi nhớ da diết của người lính về quê hương, làm nổi bật tình yêu quê hương sâu nặng. Câu 5. Quê hương là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách của mỗi con người. Từ lời ru, mái trường, cảnh sắc thiên nhiên đến truyền thống văn hóa – tất cả đều góp phần làm nên ký ức tuổi thơ đẹp đẽ và sức mạnh tinh thần cho ta trên đường đời. Dù đi đâu xa, quê hương vẫn là điểm tựa, là nơi ta luôn khao khát trở về. Vì thế, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp
Câu 1:
Từ ngữ chỉ nhân vật trữ tình trong bài thơ: “anh” (tự xưng)
Câu 2. Đề tài: Tình yêu đôi lứa gắn với hình tượng biển – núi – sóng
Câu 3. Biện pháp so sánh “Anh như núi…” làm nổi bật sự thủy chung, vững bền, kiên định của tình yêu người con trai; khẳng định tình yêu son sắt, không đổi thay trước thời gian và thử thách. Câu 4. Cảm hứng chủ đạo: Ca ngợi tình yêu thủy chung, sâu nặng, đồng thời bày tỏ niềm hạnh phúc khi có người mình yêu ở bên cạnh. Câu 5. Trong bài Biển, núi, sóng và em: Tình yêu của nhân vật trữ tình (người con trai) mang vẻ đẹp vững chãi, bền bỉ, chung thủy như núi, gắn bó với “sóng” và “em” dịu dàng. Trong đoạn Thuyền và biển: Tình yêu của nhân vật trữ tình (người con gái) tha thiết, gắn bó, nhưng cũng mong manh, dễ tổn thương; thiếu tình yêu thì chỉ còn “sóng gió, bão tố”.