Thảo Trang
Giới thiệu về bản thân
Ngày xưa, ở làng Gióng thuộc đất Phù Đổng, có hai vợ chồng già hiền lành nhưng mãi không có con. Một hôm, người vợ ra đồng, thấy một vết chân to lạ thường, liền ướm thử. Sau đó, bà thụ thai và sinh ra một cậu bé. Lạ thay, cậu bé đã ba tuổi mà vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi.
Một ngày nọ, giặc Ân kéo sang xâm lược nước ta. Vua Hùng sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giúp nước. Khi nghe tiếng loa gọi, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào. Cậu xin nhà vua cho mình một con ngựa sắt, áo giáp sắt và roi sắt để đánh giặc. Từ đó, Gióng ăn khỏe lạ thường, mỗi ngày ăn bao nhiêu cũng không no, lớn nhanh như thổi, phút chốc đã trở thành một chàng trai khổng lồ.
Khi ngựa sắt, áo giáp và roi sắt được mang đến, Gióng vươn vai đứng dậy, mặc giáp, cưỡi ngựa phi thẳng ra trận. Tiếng ngựa hí vang, lửa phun ra từ miệng thiêu cháy quân thù. Gióng quật roi sắt đánh tan giặc Ân, nhưng khi roi gãy, chàng nhổ bụi tre bên đường quật giặc. Đánh tan giặc xong, Gióng cưỡi ngựa bay thẳng lên trời, để lại dấu chân khổng lồ và những lùm tre cháy sém.
Để ghi nhớ công ơn người anh hùng cứu nước, vua phong chàng là Phù Đổng Thiên Vương, lập đền thờ ngay tại quê hương. Hằng năm, nhân dân mở hội Gióng để tưởng nhớ vị thánh đã hy sinh tuổi trẻ vì đất nước.
Truyền thuyết “Thánh Gióng” thể hiện lòng yêu nước, tinh thần chống giặc ngoại xâm và niềm tự hào về sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam.
Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Aưm có hoàn cảnh khó khăn.Người mẹ ốm đau liên miên và cậu bé vừa tròn 7 tuổi.
Câu 3. Từ láy là từ thiêm thiếp.
Câu 4. Chi tiết trên đã chứng minh Aưm là người chăm chỉ ,tốt bụng và hiếu thảo.
Câu 5. Từ câu chuyện, em học được rằng phải biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, chăm chỉ, chịu khó lao động và biết chia sẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh