Nguyễn Ngọc Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Có những kỉ niệm buồn khiến ta day dứt mỗi khi nhớ lại, nhưng chính nó lại giúp ta trưởng thành hơn. Em vẫn không quên được lần mình khiến mẹ buồn vì một lời nói vô tâm.

Đó là một buổi chiều thứ hai của hai tuần trước. Sau khi đi học về, em bị điểm kém môn Toán. Vừa bước vào nhà, mẹ hỏi em tình hình học tập thế nào, có gì cần mẹ giúp không. Vì tâm trạng bực bội, em cộc cằn đáp: “Mẹ đừng hỏi nữa, con tự lo được!”. Câu nói bật ra nhanh đến mức chính em cũng bất ngờ, nhưng mẹ còn bất ngờ hơn. Ánh mắt mẹ buồn lại, mẹ lặng lẽ quay đi mà không nói thêm lời nào. Bữa cơm tối hôm đó, không khí im ắng lạ thường. Em nhận ra mình đã làm mẹ đau lòng vì sự nóng nảy của bản thân.

Đêm ấy, em không sao ngủ được. Nhìn thấy bóng dáng mẹ vẫn cặm cụi làm việc, em bỗng cảm thấy hối hận vô cùng. Mẹ luôn quan tâm, yêu thương em hết lòng, vậy mà chỉ vì một điểm số không như ý, em lại trút giận lên mẹ. Sáng hôm sau, em khẽ bước đến và xin lỗi mẹ. Mẹ xoa đầu em rồi mỉm cười: “Chỉ cần con cố gắng hơn là được”. Nụ cười ấy khiến em càng thêm quyết tâm thay đổi.

Từ lần trải nghiệm ấy, em hiểu rằng lời nói có thể làm tổn thương người khác, đặc biệt là những người yêu thương mình nhất. Em học được cách kiềm chế cảm xúc và suy nghĩ kĩ trước khi nói. Dù là một kỉ niệm buồn, nhưng nó đã giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng tình cảm của mẹ và sống yêu thương hơn mỗi ngày.

Câu1. Văn bản trên thuộc thể loại:
Truyện đồng thoại (nhân hóa loài vật/thực vật để kể chuyện).

Câu2. Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào?
Chúng lớn lên trong rừng già, trên sườn núi cao, chịu nắng gắt mùa hè, gió lạnh và mưa đá mùa đông; được mẹ che chở bởi lớp áo gai và mái tóc mẹ.

Câu3. Hai từ láy và giải thích:

  • mênh mông: diễn tả sự rộng lớn, bao la (như không có giới hạn)
  • êm ái: chỉ trạng thái nhẹ nhàng, dễ chịu

Câu4. Đặc điểm của nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai nhỏ):

  • Biết yêu thương và biết ơn mẹ
  • Can đảm, sẵn sàng rời vòng tay mẹ để trưởng thành
  • ước mơ, khát khao khám phá bầu trời rộng lớn
  • Tự tin, quyết tâm trở thành cây dẻ gai khỏe mạnh

Câu5. Bài học rút ra:
Dù luôn yêu thương và biết ơn cha mẹ, nhưng mỗi người con cần tự lập, dám bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành và thực hiện ước mơ của mình.