Nguyễn Hải Phong
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện Tấm Cám. Mỗi lần nghe bà kể, em lại thấy thương cho cô Tấm hiền lành và mong cho cô được hạnh phúc.
Ngày xưa, có cô Tấm mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải sống cùng dì ghẻ và người em con dì là Cám. Tấm chăm chỉ, hiền lành bao nhiêu thì dì ghẻ và Cám lại lười biếng, độc ác bấy nhiêu. Một hôm, mẹ con Cám dụ Tấm đi xúc tép, rồi lừa lấy hết phần tép của Tấm. May sao, Tấm được Bụt hiện lên an ủi, giúp đỡ. Từ đó, mỗi lần gặp khó khăn, Tấm đều được Bụt chỉ dẫn để vượt qua.
Đến ngày hội, Tấm bị mẹ con Cám tìm cách không cho đi. Nhưng nhờ Bụt giúp, Tấm có quần áo đẹp như tiên, lại còn được cho cả ngựa để đến dự hội. Tại hội, nhà vua nhìn thấy Tấm liền đem lòng yêu mến và rước Tấm về cung làm hoàng hậu. Điều đó khiến mẹ con Cám đố kỵ, tìm mọi cách hãm hại. Họ giết Tấm nhiều lần, nhưng Tấm đều được hóa thân trở lại thành chim vàng anh, cây xoan đào rồi quả thị thơm. Cuối cùng, Tấm trở lại thành người và đoàn tụ với nhà vua. Còn mẹ con Cám phải nhận hậu quả thích đáng cho những việc độc ác mình gây ra.
Câu chuyện kết thúc có hậu khiến em rất vui. Em yêu cô Tấm vì sự hiền lành, nết na và kiên trì vượt lên số phận. Câu chuyện dạy em bài học rằng ở hiền gặp lành, cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác.
dấu gạch ngang dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
câu 5:Sự việc khiến Quốc thay đổi suy nghĩ về Vân là: Khi đến giờ vào lớp dù Quốc quên trực nhật nhưng lớp đã sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn và Vân đã làm giúp, còn viết bảng cẩn thận.
Câu 6 (0,5 điểm):
Nội dung chính của câu chuyện:
Câu chuyện ca ngợi bạn Vân – lớp trưởng nhỏ bé nhưng chăm chỉ, trách nhiệm, biết quan tâm đến bạn bè và xứng đáng được mọi người tin tưởng, yêu quý.
Câu 7 (1,0 điểm):
Nhận xét về nhân vật Vân:
Vân là một bạn nhỏ hiền lành, ít nói nhưng chăm chỉ, có trách nhiệm, biết lo cho tập thể, học giỏi và sống tình cảm, tâm lý với bạn bè.
Có thể viết đầy đủ hơn:
→ Vân tuy nhỏ con, ít nói nhưng rất đáng tin cậy, xốc vác, chủ động trong công việc, quan tâm bạn bè và có năng lực làm lớp trưởng tốt.
Câu 8 (1,0 điểm):
Bài học rút ra từ câu chuyện:
Không nên đánh giá người khác qua bề ngoài hay ấn tượng ban đầu. Mỗi người đều có điểm mạnh riêng và cần được nhìn nhận bằng hành động thực tế. Bản thân em cần chăm chỉ, có trách nhiệm, biết giúp đỡ bạn bè và quan tâm tập thể.
Câu 9 (1,0 điểm):
Hình ảnh nhân hoá trong bài:
- “Hoà Bình đã chạy thẳng lên tận biên giới…” (địa danh được nhân hoá như có hành động của con người)
Viết một câu có dùng nhân hoá:
- Những chiếc lá vàng khẽ thì thầm với gió về mùa thu sắp đến.
Trong thời gian nghỉ hè năm ngoái, em được sang nhà bác ở quê chơi và có dịp quan sát rất kĩ một chú chó nhỏ vô cùng đáng yêu. Chú tên là Mốc – cái tên nghe vừa ngộ nghĩnh vừa thân quen, do bộ lông màu vàng nhạt pha vài đốm trắng khiến ai nhìn cũng thích thú.
Mốc có thân hình nhỏ nhắn, lông mềm mịn như tơ. Đôi mắt đen láy lúc nào cũng tròn xoe, long lanh đầy vẻ tinh anh. Mỗi khi nghe tiếng người quen, chú lại vẫy chiếc đuôi cong cong như chiếc lưỡi liềm nhỏ, miệng “gâu gâu” mừng rỡ. Bộ ria mép hai bên mõm của chú lúc nào cũng rung rung mỗi khi đánh hơi điều gì đó. Bốn bàn chân nhỏ xíu nhưng chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lao qua sân, đuổi theo bóng chiếc lá rơi.
Mốc rất hiền và thân thiện. Mỗi buổi sáng, chú hay nằm dài trên thềm hiên tắm nắng rồi bất ngờ nhảy phóc lên chạy theo em như đang rủ chơi. Khi em ngồi học, chú ngoan ngoãn nằm dưới chân, thỉnh thoảng lại ngước mắt như muốn hỏi: “Em học xong chưa để chơi với chú nào?” Có hôm trời mưa, sấm chớp ầm ầm, Mốc sợ quá chạy vào lòng em trú, bộ lông ướt sũng nhưng đôi mắt thì vẫn tràn đầy tin tưởng.
Em rất quý mến chú Mốc vì chú không chỉ đáng yêu mà còn rất trung thành, thông minh. Chú khiến những ngày hè ở quê của em trở nên vui vẻ và ý nghĩa hơn. Dù giờ đã trở về thành phố, mỗi khi nhớ đến Mốc, em lại mong có dịp được về thăm và chơi cùng chú nữa.