Nguyễn An Phước

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn An Phước
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đáp án là: Từ gốc: mình
Bỏ huyền thành: minh

Sáng thứ hai, sân trường rực nắng, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc thật lạ – vừa bồi hồi, vừa tiếc nuối. Hôm nay là buổi chào cờ cuối cùng của chúng tôi dưới mái trường tiểu học thân thương này...

Từ rất sớm, tiếng ve đã râm ran trên những tán phượng đỏ. Những chùm hoa rơi nhẹ, như những giọt ký ức rơi chầm chậm xuống lòng người. Sân trường rộng lớn vẫn đó, hàng cờ vẫn bay phấp phới giữa trời xanh, nhưng dường như mọi thứ hôm nay đẹp hơn, lặng hơn, và buồn hơn.

Chúng tôi – những học sinh cuối cấp – xếp hàng ngay ngắn, mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm trên vai. Không ai nói nhiều, chỉ lặng im nhìn lên lá cờ tổ quốc đang tung bay trong gió. Khi tiếng Quốc ca vang lên, tôi cảm giác như mỗi nốt nhạc đang ngân trong trái tim mình, mỗi từ hát ra đều mang theo bao kỷ niệm của năm tháng đã qua.

Thầy hiệu trưởng lên phát biểu. Giọng thầy vẫn trầm ấm, nhưng hôm nay có chút nghèn nghẹn:

"Các em học sinh lớp Năm thân mến, hôm nay là buổi chào cờ cuối cùng của các em tại mái trường tiểu học này. Dù mai đây mỗi người sẽ đến một nơi khác, thầy mong các em luôn mang theo những ký ức đẹp nhất, và hãy mãi giữ trong tim hình bóng ngôi trường này…”

Không gian bỗng trầm xuống. Một vài bạn đã rưng rưng nước mắt, có người vội quay mặt đi để giấu đi cảm xúc. Cô giáo chủ nhiệm tiến đến từng đứa học trò, nhẹ nhàng tháo chiếc khăn quàng đỏ khỏi vai – như tháo xuống cả một thời thơ ấu vô tư và trong trẻo. Tôi thấy mắt cô hoe đỏ, còn đôi tay thì run run…

Cuối buổi chào cờ, chúng tôi ôm nhau, siết chặt lấy nhau không muốn rời. Những câu nói nghèn nghẹn cứ bật ra:

"Mai mốt nhớ giữ liên lạc nha…"
"Tao sẽ nhớ tụi mày lắm…"
"Cảm ơn vì đã là một phần tuổi thơ của tao…”

Khi bước ra khỏi sân trường, tôi ngoái lại nhìn dãy lớp học cũ – nơi từng có tiếng cười vang vọng, những buổi trực nhật vụng về, những trận đùa giỡn ngây thơ… Tất cả như một cuốn phim đang tua lại, chậm rãi và đầy tiếc nuối.


Buổi chào cờ cuối cùng kết thúc, nhưng trong lòng tôi, nó sẽ là vĩnh cửu. Vĩnh cửu như sắc đỏ của hoa phượng, như tiếng trống trường năm xưa, như ánh mắt của bạn bè khi chia xa – những điều sẽ mãi theo tôi trên hành trình lớn lên. 🌤️❤️

Bài toán:

  • 5 cái bánh nướng, 4 người ăn.
  • Cần chia đều cho 4 người (ai cũng nhận được phần bằng nhau).
  • Dũng tìm được 2 cách chia.

Cách 1: Cắt từng cái bánh thành phần bằng nhau

Chia mỗi cái bánh thành 4 phần bằng nhau → ta có:

  • 5 cái × 4 phần = 20 phần
  • 20 phần chia cho 4 người → mỗi người được 5 phần.

👉 Mỗi người ăn 5/20 = 1.25 cái bánh
✅ Công bằng, không thừa, không thiếu.


🧠 Cách 2: Chia nguyên cái + chia đều cái cuối

  • Mỗi người nhận 1 cái bánh nguyên → 4 người = 4 cái bánh.
  • Còn 1 cái bánh còn lại, chia làm 4 phần bằng nhau → mỗi người được thêm 1/4 cái.

👉 Mỗi người: 1 + 1/4 = 1.25 cái bánh
✅ Vẫn đều nhau, dễ thực hiện hơn, ít phải cắt vụn.


Tóm lại:

Cách chia

Mô tả

Mỗi người được

Cách 1

Cắt 5 cái bánh thành 20 phần, mỗi người lấy 5 phần

1.25 cái bánh

Cách 2

Mỗi người 1 cái, chia cái còn lại làm 4 phần

1.25 cái bánh

Đáp án là " keo "

  • Keo dùng để dính, gắn hai thứ lại với nhau
  • “keo” phát âm giống với “kheo” trong “khuỷu tay” hoặc “kheo chân” – bộ phận trên cơ thể
  • Còn “keo” trong giọng miền Nam nghe cũng hơi giống “kheo” luôn 👂


Đáp án hợp lý nhất là: con rắn nước hoặc con cá trê/cá lóc
💡 Nhưng nếu nhìn theo nghĩa bóng, hình ảnh “con rắn nằm ngang” trên “nước vàng” gợi đến thứ gì nằm lặng lẽ trong nước, khi chọc thì ngóc lên — khá giống với… con lươn hoặc cá chình nữa.