Lê Thị Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích "Cảnh tượng đau lòng" phơi bày đỉnh điểm bi kịch của Vua Lia, nơi sự sụp đổ về tinh thần lại mở ra một sự thật trần trụi về thế giới. Bằng ngôn ngữ và hành động, Sếch-xpia khắc họa một vị vua đã hoàn toàn hóa điên: lời thoại đứt gãy, phi logic (lúc nói về "con chuột", lúc đòi "thử sức với khổng lồ"), ngoại hình "đeo quấn... hoa đồng cỏ nội". Tuy nhiên, trớ trêu thay, chính trong cơn điên dại ấy, Vua Lia lại đạt đến một sự "khôn ngoan" (như Eđ-ga nhận xét). Khi mất tất cả quyền lực, ông mới nhìn thấu bản chất giả dối của Gô-nơ-rin, Rê-gan ("Chúng nựng ta như con chó nhỏ"), sự bất lực của bản thân ("Ta có chống được cơn sốt rét đâu nào!"), và sự đảo điên của công lý. Ông nhận ra một xã hội mà sự giàu có ("áo mớ bảy mớ ba") có thể che đậy mọi tội lỗi, và quyền lực có thể phi lý ("thiên hạ vâng phép chó"). Cuộc đối thoại với Glô-xtơ mù lòa càng tô đậm bi kịch, khi hai con người mất mát nhất (một người điên, một người mù) lại là những người "thấy" rõ nhất bản chất cuộc đời.
câu 2:
Cuộc đời hiếm khi là một con đường bằng phẳng trải đầy hoa hồng. Trên hành trình đó, chúng ta ai cũng sẽ có lúc vấp ngã, đối mặt với thất bại, mất mát hay sự phản bội. Những khoảnh khắc tăm tối và đầy thử thách ấy được gọi là nghịch cảnh. Nhiều người coi nghịch cảnh là một sự trừng phạt, một thế lực hủy diệt. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, qua cả những bi kịch tột cùng như của Vua Lia, ta sẽ nhận ra rằng nghịch cảnh, dù nghiệt ngã, lại mang trong mình những ý nghĩa sâu sắc và cần thiết cho sự trưởng thành của con người.
Trước hết, nghịch cảnh chính là "lửa thử vàng", là phép thử chính xác nhất để bóc tách bản chất thật của con người. Khi cuộc sống còn êm đềm, khi Vua Lia còn nắm trong tay quyền lực tối thượng, ông chỉ nghe được những lời tâng bốc ngọt ngào, giả dối. Khi đó, thật dễ dàng để Gô-rơ-nin và Rê-gan đóng vai những người con hiếu thảo. Chỉ đến khi ông trao đi vương quốc, mất hết quyền hành và trở nên vô dụng, nghịch cảnh mới phơi bày lòng dạ thật của họ – sự bất nhân, tàn nhẫn đến mức đẩy cha mình ra đường trong đêm giông bão. Tương tự, nghịch cảnh cũng phơi bày lòng trung thành tuyệt đối của Cor-đê-li-a, người dám nói sự thật dù bị trục xuất. Đối với chính bản thân ta, chỉ khi bị dồn vào chân tường, ta mới biết mình thực sự yếu đuối hay mạnh mẽ, hèn nhát hay can đảm. Quan trọng hơn, nghịch cảnh là người thầy khắc nghiệt nhất, dạy cho ta những bài học mà sự sung túc không bao giờ mang lại được. Đó là bài học về sự thật và sự thấu hiểu. Vua Lia đã sống cả đời trong ảo tưởng về "quyền phép vạn năng". Chính nghịch cảnh – bị ruồng bỏ, hóa điên, lang thang như một kẻ ăn mày – đã đập tan ảo tưởng đó. Trong cơn điên, ông lại "tỉnh táo" hơn bao giờ hết. Ông nhận ra sự giả dối của công lý ("ai quan tòa ai kẻ cắp?"), sự bất công của xã hội ("áo mớ bảy mớ ba thì che được ráo"), và nỗi khổ thực sự của những kẻ bần hàn. Ông học được cách đồng cảm, điều mà khi làm vua ông chưa bao giờ hiểu. Nghịch cảnh buộc chúng ta phải nhìn thẳng vào thực tế, dù nó đau đớn, để rồi từ đó, ta có được cái nhìn sâu sắc và trưởng thành hơn về cuộc đời. Tất nhiên, chúng ta không cổ xúy cho việc tìm kiếm nghịch cảnh. Bản thân nó vẫn là sự hủy diệt, là nỗi đau có thể nghiền nát con người, như Vua Lia cuối cùng cũng chết trong tột cùng thống khổ. Nhưng ý nghĩa của nghịch cảnh không nằm ở bản thân nỗi đau, mà nằm ở thái độ và cách chúng ta đối diện với nó. Chúng ta có thể chọn gục ngã, oán trách, hoặc chọn đứng lên, tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn và sự khôn ngoan từ trong tro tàn.
Nghịch cảnh là một phần tất yếu của kiếp nhân sinh. Nó là bài kiểm tra gắt gao về lòng dạ con người và là cơ hội để ta lột xác, trở nên kiên cường và thấu suốt hơn. Như cách Vua Lia phải trải qua cơn bão tố của thiên nhiên và lòng người để nhận ra đâu là tình yêu thương đích thực, chúng ta cũng cần những thử thách để gọt giũa và hoàn thiện chính mình.
câu 1:
- Một lời độc thoại trong đoạn trích:"LIA: Tả hữu đâu cả rồi? Kìa, ta thành tù binh sao? Ta chẳng qua cũng chỉ là một thằng điên và một thứ đồ chơi trong tay Vận mệnh! Hãy đối xử với ta cho tốt: ta sẽ nộp nhiều tiền chuộc mạng. Gọi cho ta một thầy thuốc giải pháp. Óc ta bị thương."
-> Đây là lời vua LIA tự nói, thể hiện tâm trạng đau đớn tuyệt vọng
câu 2:
- Vua LIA nhận ra bản chất của 2 con gái và sự ảo tưởng về quyền phép vạn năng của bản thân khi:
+) Bị hai con gái Gô-rô-nin và Rê-gan ruồng bỏ, đuổi ra khỏi lâu đài
+) Rơi vào cảnh lang thang, bị sỉ nhục, mất hết quyền lực
-> Chính trong bi kịch bị phản bội , vua Lia mới tỉnh ngộ nhận ra:
- Lời nói yêu thương trước kia của 2 cô con gái chỉ là giả dối
- Quyền lực của nhà vua không phải là tuyệt đối
câu 3:
Lời thoại này có các đặc điểm nổi bật:
- Dài, dồn dập, cảm xúc mãnh liệt
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, so sánh, ẩn dụ
- Đan xen giữa tỉnh táo và điên loạn
-Thể hiện rõ bi kịch tinh thần của vua Lia khi mất quyền lực,mất niềm tin vào con người
-> Qua lời thoại, người đọc thấy được nỗi đau, sự phẫn uất và tỉnh ngộ cay đắng của nhân vật.
câu 4:
Chỉ dẫn sân khấu trong văn bản:
-Lia ra,đeo quấn rất ngộ nghĩnh những hoa đồng nội cỏ
- Một gia trưởng và một số gia nhân ra
- Lia vùng chạy, bọn gia nhân đuổi theo
=> Giúp người đọc hình dung rõ hành động, dáng vẻ, trạng thái nhân vật. Làm nổi bật sự sa sút thê thảm của vua Lia . Tăng tính kịch tính và sinh động cho vở kịch.
câu 5:
Bức tranh hiện thực đời sống hiện ra qua phần tóm tắt vở kịch văn bản là:
- Xã hội nơi đồng tiền, quyền lực và sự giả dối chi phối các mối quan hệ
- Con người dễ phản bội khi đạt được lợi ích
-Quyền lực không gắn với đạo đức sẽ dẫn đến bi kịch và sụp đổ
-Thể hiện số phận bi thảm của con người trước lòng tham và vận mệnh
=> Qua đó, tác phẩm gửi gắm giá trị nhân đạo sâu sắc, cảm thương cho con người và phê phán xã hội bất công.