Phạm Hà My
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trích đoạn Cảnh tượng đau lòng trong bi kịch Vua Lia của Shakespeare đã khắc họa một trong những khoảnh khắc bi thương nhất của số phận con người: khi quyền lực sụp đổ và ảo tưởng tan vỡ. Hình ảnh vua Lia xuất hiện với đầu quấn rơm, đội hoa cỏ dại không chỉ cho thấy dáng vẻ thảm hại của một ông vua sa cơ mà còn là biểu tượng cho sự sụp đổ hoàn toàn của địa vị, danh vọng và cả lí trí. Những lời thoại đứt đoạn, rối loạn, pha trộn giữa thực và ảo đã diễn tả chân thực trạng thái tinh thần hoảng loạn, đau đớn đến tột cùng của nhân vật. Đằng sau cơn điên ấy là nỗi tuyệt vọng của một con người bị chính những người thân yêu nhất chối bỏ, là sự thức tỉnh muộn màng trước bản chất lạnh lùng của quyền lực và lòng người. Qua bi kịch của Lia, Shakespeare không chỉ bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với thân phận con người mà còn phơi bày một hiện thực khắc nghiệt: khi quyền lực mất đi, những tình cảm tưởng như bền vững cũng có thể tan biến. Trích đoạn vì thế trở thành một lời cảnh tỉnh về sự mong manh của quyền lực và giá trị đích thực của tình người.
Câu 2:
Albert Camus từng gợi ra một quan niệm sâu sắc: trong một thế giới đầy giới hạn và bất trắc, con người chỉ thực sự tồn tại khi dám lựa chọn và kiên trì với lựa chọn của mình. Cuộc sống không hứa hẹn sự dễ dàng, cũng không đảm bảo rằng mọi khát vọng đều sẽ trở thành hiện thực. Nhưng chính trong hành động hướng về một ước mơ, dẫu mong manh hay xa vời, con người đã khẳng định ý nghĩa của sự sống. Bởi lẽ, dám ước mơ và dám dấn thân theo đuổi ước mơ không chỉ là biểu hiện của khát vọng vươn lên, mà còn là cách con người vượt qua nỗi sợ hãi để sống một đời có giá trị.
Ước mơ trước hết là điểm tựa tinh thần giúp con người không bị cuốn trôi trong sự đơn điệu của đời sống. Một người không có ước mơ giống như con thuyền lênh đênh giữa biển rộng mà không phương hướng. Ước mơ mở ra phía trước một chân trời để hướng tới, khiến mỗi ngày trôi qua không chỉ là sự tồn tại, mà là một bước tiến trên hành trình hoàn thiện bản thân. Nhờ có ước mơ, con người biết nỗ lực, biết kiên trì và biết tin vào những khả năng tốt đẹp của chính mình.
Tuy nhiên, con đường đi tới ước mơ chưa bao giờ bằng phẳng. Giữa thực tế khắc nghiệt, con người phải đối diện với thất bại, hoài nghi và cả những giới hạn của bản thân. Có những lúc ước mơ trở nên nhỏ bé trước áp lực của hoàn cảnh, trước những lần vấp ngã liên tiếp. Nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, bản lĩnh con người được thử thách và tôi luyện. Dấn thân theo đuổi ước mơ không phải là con đường dễ dàng, mà là hành trình của lòng can đảm – can đảm bước tiếp khi chưa nhìn thấy kết quả, can đảm đứng dậy sau mỗi lần thất bại, và can đảm tin vào điều mình lựa chọn.
Hơn thế, ý nghĩa của việc theo đuổi ước mơ không chỉ nằm ở đích đến, mà còn ở chính hành trình. Trong quá trình nỗ lực, con người trưởng thành hơn, hiểu mình hơn và mạnh mẽ hơn trước cuộc đời. Ngay cả khi kết quả không trọn vẹn, những trải nghiệm và sự trưởng thành ấy vẫn là giá trị không thể mất đi. Thành công có thể đến hoặc không, nhưng sự thay đổi trong ý chí và nhân cách là điều chắc chắn. Như triết lí hiện sinh đã khẳng định: giá trị của con người không nằm ở hoàn cảnh họ gặp phải, mà ở cách họ lựa chọn để đối diện với hoàn cảnh ấy.
Dẫu vậy, ước mơ chỉ thực sự có ý nghĩa khi gắn với thực tế và được nuôi dưỡng bằng nỗ lực nghiêm túc. Dấn thân không phải là mơ mộng viển vông, mà là quá trình lao động bền bỉ, tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Một ước mơ chân chính không chỉ nâng đỡ cá nhân, mà còn hướng con người tới những giá trị tốt đẹp, có ích cho cộng đồng và xã hội.
Cuộc sống có thể nhiều lần đặt con người trước những giới hạn và thử thách, nhưng chính trong hành động dấn thân, con người đã vượt lên sự tầm thường của tồn tại. Không phải ai cũng chạm tới ước mơ, nhưng người dám theo đuổi nó đã sống một đời có ý nghĩa. Bởi đôi khi, giá trị của cuộc sống không nằm ở việc ta đạt được bao nhiêu, mà ở việc ta đã can đảm bước đi đến đâu trên con đường mình lựa chọn.
Câu 1;
Một lời độc thoại:
" Khi sinh ra đời, ta khóc vì phải bước vào cái sân khấu mênh mông của những kẻ điên rồ."
Câu 2:
Vua Lia nhận ra bản chất giả dối, bạc bẽo của hai con gái và sự ảo tưởng về quyền lực của mình khi bị họ hắt hủi, đuổi ra khỏi nhà trong đêm mưa bão, phải lang thang trong cảnh cô độc, khốn cùng.
Câu 3:
_ Ngôn ngữ đứt đoạn, thiếu logic ( nói về thiên nhiên, rồi ra lệch bắn, gọi chim, tưởng tượng các sự việc không có thật).
_ Nhiều câu cảm thán, gọi - đáp, lời nói lặp lại, thể hiện sự kích động mạnh về cảm xúc.
_ Pha trộn giữa thực và ảo, có yếu tố hoang tưởng, tưởng tượng.
Câu 4:
Các chỉ dẫn sân khấu trong văn bản:
_ "Lia ra, đầu quấn rơm rất ngộ nghĩnh, những hoa đồng cỏ đội."
_ "Eđ - Ga ( nói riêng)"
_ " Một gia tướng và một số nhân ra."
_ "Lia vùng chạy, bọn gia nhân đuổi theo."
* Tác dụng:
_ Giúp người đọc hình dung ngoại hình thảm hại, trạng thái điên loạn của vua Lia.
_ Thể hiện hành động, cử chỉ, diễn biến tâm lí của nhân vật.
_ Làm nổi bật tình huống kịch căng thẳng, bi thương, tăng tính trực quan và giá trị biểu diễn của tác phẩm.
Câu 5:
Qua phần tóm tắt và đoạn trích, bức tranh hiện thực đời sống hiện lên:
_ Một xã hội đảo lộn các giá trị đạo đức, nơi tình thân bị chi phối bởi quyền lực và lợi ích.
_ Con người trở nên ích kỉ, tham lam, bạc bẽo, sẵn sàng chối bỏ, hắt hủi người thân.
_ Người lương thiện, yếu thế như vua Lia rơi vào cô đơn, đau khổ, bị đẩy đến bước đường cùng.
_ Cuộc đời hiện lên khắc nghiệt, bất công, đầy bi kịch.
→ Tác phẩm phản ánh hiện thực tàn nhẫn, phi nhân tính và bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với số phận con người.