Phùng Thị Thu Hoài

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Thị Thu Hoài
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon: Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, tâm lý nhân vật Chi-hon được khắc họa theo một diễn biến sâu sắc, chân thực và giàu ám ảnh. Khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon trước hết rơi vào trạng thái bực tức và trách móc, hướng sự khó chịu của mình về các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, ngay sau đó, cảm xúc ấy nhanh chóng chuyển thành day dứt và tự vấn, khi cô nhận ra chính mình cũng vô tâm, tận bốn ngày sau mới biết tin mẹ mất tích. Đứng tại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon bị cuốn vào dòng hồi ức về mẹ, những ký ức tưởng đã quên nay sống dậy rõ ràng, gắn với nỗi ân hận khôn nguôi. Cô đau đớn nhận ra sự thờ ơ, ích kỉ của bản thân khi từng làm mẹ buồn mà không hay biết. Đỉnh điểm của diễn biến tâm lý là nỗi sợ mất mẹ vĩnh viễn, khi Chi-hon ý thức được tình trạng sức khỏe và sự già yếu của mẹ. Qua đó, nhân vật hiện lên với tâm trạng phức tạp, đầy hối tiếc, thể hiện bi kịch tinh thần của những người con chỉ nhận ra giá trị của mẹ khi đứng trước nguy cơ mất mát. Câu 2 Bài văn nghị luận xã hội (khoảng 600 chữ): Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng thiêng liêng và bền vững. Dù thời gian có trôi qua, dù con người có trưởng thành và đi xa đến đâu, những ký ức ấy vẫn âm thầm tồn tại, trở thành điểm tựa tinh thần quan trọng, góp phần nuôi dưỡng nhân cách và cảm xúc của mỗi người. Trước hết, ký ức về người thân là nguồn cội của yêu thương. Đó là những hình ảnh quen thuộc của mẹ tảo tần, của cha lặng lẽ hi sinh, của ông bà, anh chị em trong những tháng năm bình dị. Những ký ức ấy giúp con người cảm nhận rõ ràng mình đã từng được yêu thương như thế nào, từ đó biết trân trọng tình cảm gia đình và sống nhân ái hơn. Khi đối diện với khó khăn hay cô đơn, chính ký ức về người thân sẽ tiếp thêm sức mạnh tinh thần, giúp con người vững vàng vượt qua thử thách. Không chỉ vậy, ký ức về người thân còn mang ý nghĩa nhắc nhở và thức tỉnh. Nhiều khi, con người vì mải mê với công việc, danh vọng mà vô tình quên đi những người luôn ở bên cạnh mình. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, những ký ức cũ mới ùa về, kèm theo sự ân hận và tiếc nuối. Những ký ức ấy khiến con người nhìn lại cách sống của bản thân, học cách yêu thương, quan tâm nhiều hơn khi vẫn còn có thể. Chính vì thế, ký ức không chỉ là hồi tưởng mà còn là bài học sâu sắc về cách làm người. Bên cạnh đó, ký ức về người thân góp phần hình thành bản sắc và nhân cách cá nhân. Những lời dạy dỗ, những tấm gương hi sinh, những thói quen tốt đẹp được truyền từ thế hệ trước đều được lưu giữ trong ký ức. Từ đó, con người có điểm tựa để định hướng lối sống, biết đâu là giá trị bền vững cần gìn giữ giữa một xã hội nhiều biến động. Tuy nhiên, ký ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người biết trân trọng hiện tại. Không ai có thể sống mãi trong hoài niệm hay chờ đến khi mất mát mới yêu thương. Ký ức về người thân cần trở thành động lực để ta sống tốt hơn hôm nay: biết lắng nghe, chia sẻ, quan tâm và thể hiện tình cảm bằng những hành động cụ thể. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, định hướng nhân cách và nhắc nhở ta sống nhân văn hơn. Vì vậy, hãy gìn giữ ký ức bằng sự trân trọng và yêu thương khi những người thân vẫn còn hiện diện bên ta.

Câu 1. Ngôi kể của văn bản: Ngôi thứ ba (người kể gọi nhân vật là “cô”), nhưng gắn chặt với ý thức và cảm xúc của nhân vật Chi-hon. Câu 2. Điểm nhìn trần thuật: Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba, từ đó câu chuyện được nhìn nhận qua dòng hồi ức, suy nghĩ, cảm xúc và sự day dứt của cô về mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập – tương phản. Tác dụng: Làm nổi bật sự trái ngược cay đắng giữa thành công, bận rộn của người con nơi đất khách và khoảnh khắc người mẹ bị lạc, cô đơn giữa đám đông. Qua đó nhấn mạnh nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi không ở bên mẹ lúc cần thiết. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ: Yêu thương con sâu sắc, hi sinh thầm lặng Giản dị, cam chịu, luôn nghĩ cho con Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → Những câu văn cho thấy mẹ luôn nhường phần đẹp cho con, chấp nhận thiệt thòi về mình. Câu 5. Chi-hon hối tiếc: Cô hối tiếc vì đã vô tâm, lạnh lùng với mẹ, không mặc thử chiếc váy mẹ thích và không nhận ra sự hi sinh thầm lặng của mẹ khi mẹ còn bên cạnh. Đoạn văn (4–5 câu): Trong cuộc sống, những hành động vô tâm tưởng chừng nhỏ bé lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Một lời từ chối lạnh lùng, một thái độ thờ ơ hay sự bận rộn quá mức đều có thể khiến họ buồn lòng mà không nói ra. Khi còn bên nhau, ta thường cho rằng tình yêu là điều hiển nhiên nên dễ quên đi sự trân trọng. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, con người mới nhận ra những điều đáng lẽ mình nên làm sớm hơn. Vì vậy, hãy yêu thương và quan tâm người thân khi còn có thể.

Câu 1 Sống một cách ý nghĩa là khát vọng chung của mỗi con người, nhưng để làm được điều đó, mỗi người cần lựa chọn cho mình những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, sống ý nghĩa là sống có mục tiêu, biết mình muốn gì và cần làm gì để không trôi qua cuộc đời một cách vô định. Khi có mục tiêu, con người sẽ có động lực để học tập, lao động và không ngừng hoàn thiện bản thân. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là sống nhân ái và trách nhiệm, biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh, đặc biệt là gia đình – nơi nuôi dưỡng ta cả về thể chất lẫn tinh thần. Một cuộc sống chỉ biết đến bản thân sẽ trở nên trống rỗng và nghèo nàn về giá trị. Ngoài ra, con người cần biết trân trọng hiện tại, trân trọng những điều bình dị đang có, bởi chính từ những điều tưởng như nhỏ bé ấy mà hạnh phúc được hình thành. Khi sống có mục tiêu, có yêu thương và biết trân trọng, mỗi ngày trôi qua đều mang ý nghĩa, và con người sẽ không phải hối tiếc về cuộc đời mình. Câu 2 Lưu Quang Vũ là nhà thơ giàu cảm xúc nhân văn, thơ ông thường nhẹ nhàng mà sâu lắng, chạm đến những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong đời sống con người. Bài thơ Áo cũ là một trong những tác phẩm tiêu biểu, thể hiện tình mẫu tử sâu nặng thông qua hình ảnh chiếc áo cũ – một hình ảnh đời thường nhưng chất chứa bao yêu thương và ký ức. Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên gắn liền với thời gian và sự trưởng thành của người con: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai” Chiếc áo “mỗi ngày thêm ngắn” không chỉ vì sờn cũ mà còn vì người con đang lớn lên. Áo bạc màu, đứt sờn như dấu vết của năm tháng, của những vất vả âm thầm. Từ chiếc áo cũ, tác giả liên tưởng đến ký ức, đến những kỷ niệm khiến “mắt phải cay cay”, một cảm xúc rất thật, rất người. Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động: “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” Chỉ khi vá áo, mẹ mới nhận ra con đã lớn, còn mẹ thì đã già đi. Đôi mắt mờ vì năm tháng, vì những hi sinh thầm lặng. Đường kim mũi chỉ trên áo không chỉ vá lại tấm áo rách mà còn vá vào đó tình yêu thương vô bờ của người mẹ. Chính vì thế, người con “thương mẹ nhiều” nên càng “yêu áo thêm” – yêu cả những gì gắn với mẹ. Khổ thơ thứ ba tiếp tục khắc sâu mối quan hệ giữa áo – con – mẹ: “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương” Chiếc áo trở thành người bạn đồng hành của con trong suốt hành trình trưởng thành. Con không nỡ bỏ áo cũ, bởi mỗi lần áo ngắn đi cũng là lúc mẹ già thêm một chút. Hình ảnh ấy vừa giản dị vừa đau xót, khiến người đọc nhận ra sự trôi chảy không thể níu giữ của thời gian. Khổ thơ cuối mang ý nghĩa chiêm nghiệm và lời nhắn nhủ sâu sắc: “Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta” Tác giả không chỉ nói về chiếc áo, mà gửi gắm thông điệp hãy biết trân trọng quá khứ, trân trọng những gì đã cùng ta đi qua năm tháng, đặc biệt là tình mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng, bền bỉ và hi sinh nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh mộc mạc mà giàu sức gợi, Áo cũ của Lưu Quang Vũ đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử và nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng những điều bình dị đang hiện hữu quanh mình.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp biểu cảm). Câu 2. Nội dung chính: Đoạn trích bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở con người đang sống phải sống nhân văn hơn, biết yêu thương, chia sẻ, giảm ích kỉ và sống có trách nhiệm với người khác. Câu 3. Biện pháp tu từ: So sánh – ẩn dụ (đời sống như “một cánh đồng”, cái chết như “một cánh đồng bên cạnh”). Hiệu quả nghệ thuật: → Giúp cái chết trở nên gần gũi, nhẹ nhàng hơn; → Gợi suy ngẫm sâu sắc về sự tiếp nối của sự sống, từ đó khuyên con người sống tốt, sống không ân hận. Câu 4. Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở: nhắc con người hãy sống tốt hơn, nhân ái hơn khi còn sống. Em đồng tình, vì chỉ khi đối diện với cái chết của người khác, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương, của sự cảm thông và những điều tốt đẹp từng bị lãng quên. Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất: Hãy sống tử tế, yêu thương và trân trọng con người khi họ còn sống. Vì: Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nếu không sống nhân văn từ hôm nay thì khi mất đi chỉ còn lại sự ân hận.