Đặng Bảo Châm
Giới thiệu về bản thân
Ngôi kể thứ nhất
Câu 2:Điểm nhìn bên trong
Câu 3:_ Biện pháp nghệ thuật đối lập (tương phản)
_ Tác dụng:
+ Nhấn mạnh sự khác biệt lớn giữa hoàn cảnh của người con (đang tham dự triển lãm sách ở nước ngoài) và hoàn cảnh bi kịch của người mẹ (bị xô tuột khỏi tay bố, bị lạc).
+ Thể hiện sự vô tâm, thiếu trách nhiệm của người con đối với mẹ, làm nổi bật sự hối tiếc sau này.
+ Tăng sức gợi cảm, tạo ấn tượng mạnh mẽ cho đoạn văn.
Câu 4:Phẩm chất của người mẹ: Kiên cường, chịu đựng, giàu đức hi sinh, tần tảo: Người mẹ đã trải qua nhiều khó khăn, vất vả trong cuộc sống gia đình. Yêu thương chồng con sâu sắc: Tình yêu thương là động lực giúp mẹ vượt qua mọi thử thách.
Câu 5:Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, không dành đủ thời gian và sự quan tâm cho mẹ khi mẹ còn sống. Cô ân hận vì những lúc mẹ cần sự giúp đỡ, an ủi thì cô lại bận rộn với sự nghiệp riêng ở nơi xa. Trong cuộc sống, những hành động vô tâm dù nhỏ nhặt cũng có thể gây ra tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Sự bận rộn hay mải mê theo đuổi mục tiêu cá nhân đôi khi khiến ta quên mất việc trân trọng tình cảm gia đình. Để rồi khi thời gian trôi qua, ta nhận ra những khoảnh khắc đã mất đi không thể nào lấy lại được, chỉ còn lại sự hối tiếc muộn màng. Vì vậy, chúng ta cần sống chậm lại, quan tâm và thể hiện tình yêu thương với người thân ngay khi còn có thể, tránh để lại những vết sẹo tâm hồn không đáng có.
Câu 1:
Sống một cách ý nghĩa là mục tiêu mà mỗi con người đều hướng tới, và để đạt được điều đó, trước hết cần có lý tưởng sống đúng đắn. Một cuộc sống ý nghĩa không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu vật chất mà ở việc ta tạo ra được giá trị gì cho bản thân và cho cộng đồng. Vì vậy, phương thức quan trọng nhất là xác định mục tiêu sống rõ ràng, phù hợp với năng lực và khát vọng của mình. Khi có mục tiêu, con người sẽ biết nỗ lực học tập, rèn luyện và không dễ buông xuôi trước khó khăn. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn thể hiện ở thái độ sống tích cực và có trách nhiệm. Biết yêu thương, sẻ chia, sẵn sàng giúp đỡ người khác sẽ khiến cuộc sống trở nên ấm áp và có giá trị hơn. Đồng thời, mỗi người cần không ngừng hoàn thiện bản thân, trau dồi tri thức, đạo đức và kỹ năng để trở thành phiên bản tốt hơn mỗi ngày. Cuối cùng, sống ý nghĩa còn là biết trân trọng hiện tại, biết ơn những gì đang có và sống chân thành với chính mình. Khi con người sống có mục tiêu, có trách nhiệm và giàu lòng nhân ái, cuộc đời dù giản dị vẫn trở nên đáng sống và đáng nhớ.
Câu 2:
Đánh giá về thơ Nguyễn Quang Vũ, người ta cho rằng: “ Thơ Lưu Quang Vũ không chỉ bay bổng, tài hoa mà còn giàu cảm xúc, khát khao, trăn trở. “ Áo cũ “ là một trong những bài thơ hay như thế, khi đó là sự suy ngẫm của phận làm con khi trông thấy tuổi già của mẹ.
Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai
Thương áo cũ như là thương ký ức
Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.
Mở đầu bài thơ, là hình ảnh tấm áo đã cũ sờn theo năm tháng, cứ mỗi ngày lại “ thêm ngắn “ đi. Nó không chỉ đơn thuần là manh áo mỏng, mà còn đại diện cho kỉ niệm và miền ký ức đã qua, khiến người con hồi hồi mỗi lần nghĩ lại, khiến “ mắt phải cay cay”. Tấm áo ấy là tình thương bao la của mẹ, dõi theo và chăm bẵm con khôn lớn trưởng thành. “ Mẹ và áo mới biết con chóng lớn”. Mẹ luôn yêu thương con, lo cho từ miếng cơm manh áo. Con lớn dần lên cùng tấm áo ấy, ngày một trưởng thành và đi muôn nơi, còn mẹ thì “ mắt không còn nhìn rõ để xâu kim nữa”. Nhịp thơ chợt chững lại, khi trước mắt ta là sự thật của đời thường: Mẹ đang dần già đi theo năm tháng. Mắt mẹ dần mờ đi, những đường khâu vá nơi áo con đã âm thầm nhắc nhở điều ấy, khiến con ngày càng thêm thương và yêu kính mẹ.
Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương
Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.
Để rồi, dòng cảm xúc đọng lại và vỡ òa trước niềm trăn trở: con chẳng nỡ thay tấm áo mới, con sợ trông thấy mẹ một già hơn. “ Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương”, bởi lẽ áo đã cùng con đi qua bao mùa tháng. Con lớn dần, có thể tự sắm sửa cho mình những chiếc áo mới hơn, đẹp hơn. Thế nhưng, chẳng đâu bằng được manh áo cũ được khâu vá từ đôi bàn tay mẹ. Đó là món quà vô giá, có tiền cũng chẳng thể nào mua.
Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta
Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua…
Hiểu được nỗi gian truân vất vả cùng tình thương của mẹ, con học được cách quý trọng những điều đã cũ. Con nâng niu manh áo đã sờn, Hiếu kính với người mẹ mắt đã mờ dần theo năm tháng. Năm tháng tuy có làm bạc phai manh áo cũ, thời gian có thể làm mọi vật thay đổi, nhưng tình mẫu tử thiêng liêng thì không. Phận làm con, bài học đầu tiên và quan trọng nhất trong đời người, là luôn biết ơn và kính trọng yêu thương cha mẹ.
Nhịp thơ nhẹ nhàng tha thiết, giọng thơ như lời tự sự đầy tâm tình, răn dạy ta về bài học cần yêu thương Hiếu kính với mẹ cha nhiều hơn nữa. Ta cần biết nâng niu những gì đã cũ, biết ơn quá khứ bởi đó là nền móng vững chắc nhất giúp ta có được tương lai về sau. Và khi còn có thể, hãy Hiếu kính và chăm sóc thật tốt cho cha mẹ!
_ phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên : Nghị luận
Câu 2:_ Nội dung chính của đoạn trích là về ý nghĩa của cái chết đối với người sống
Câu 3:_ Biện pháp tu từ so sánh
+ Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời văn.
+ Nhấn mạnh ý nghĩa, cảm xúc, hoặc quan điểm của tác giả.
+ Tạo ấn tượng sâu sắc, giúp người đọc dễ dàng hình dung và thấu hiểu vấn đề được đề cập.
Câu 4:_ Cái chết chứa đựng lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn
+ Tác giả cho rằng cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian, chứa đựng "một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể".
+ Đồng tình với ý kiến này vì cái chết là sự mất mát vĩnh viễn, khiến người sống nhận ra giá trị của sự hiện diện, từ đó trân trọng từng khoảnh khắc và đối xử tốt hơn với những người xung quanh khi còn có thể.
Câu 5:_ Thông điệp ý nghĩa nhất là hãy trân trọng cuộc sống và những người thân yêu ngay từ bây giờ
+ Thông điệp này ý nghĩa vì cuộc sống là hữu hạn và mong manh.
+ Việc nhận thức được sự mất mát do cái chết giúp ta ngừng lặp lại sai lầm trong cách đối xử với người khác, sống có trách nhiệm và yêu thương nhiều hơn.
+ Nó thúc đẩy hành động sống trọn vẹn, không hối tiếc, và biết ơn những gì đang có.
Phương thức biểu đạt chính là nghị luận
Câu 2: Nội dung chính của đoạn trích là suy ngẫm về ý nghĩa của cái chết đối với sự sống: Cái chết, một quy luật tất yếu, là lời nhắc nhở những người còn sống hãy trân trọng và sống tốt hơn, sống chân thực hơn, tránh lặp lại những sai lầm trong cách đối xử với nhau khi còn có thể. Câu 3: Biện pháp tu từ chính được sử dụng là ẩn dụ-Xác định: Các cụm từ "bóng tối dục vọng", "thức dậy và tỏa sáng" là những ẩn dụ.
-Hiệu quả nghệ thuật:
+Giúp hình ảnh văn bản trở nên gợi hình, gợi cảm và sâu sắc hơn. +Nhấn mạnh sự đối lập giữa phần "tối" (dục vọng, sai lầm) và phần "sáng" (phẩm tính tốt đẹp) trong mỗi con người.
+Làm nổi bật thông điệp: con người cần nhận ra và phát huy những giá trị tốt đẹp tiềm ẩn, vượt lên trên những ham muốn tầm thường.
Câu 4:Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể
-Đồng tình: Ý kiến này hoàn toàn có cơ sở.
-Lý giải: Cái chết của một người thân yêu thường khiến chúng ta giật mình nhìn lại cách mình đã sống và đối xử với họ. Nó thức tỉnh sự hối tiếc và thúc đẩy chúng ta thay đổi, sống có trách nhiệm hơn, yêu thương và trân trọng những người xung quanh hơn khi họ vẫn còn hiện diện bên cạnh.
Câu 5:-Thông điệp ý nghĩa nhất là: "Hãy sống trọn vẹn, chân thành và yêu thương những người xung quanh ngay khi còn có thể"
-Lý giải: Con người thường chỉ nhận ra giá trị của sự sống và tình thương khi đối diện với mất mát, chia ly. Văn bản nhắc nhở chúng ta đừng chờ đợi đến lúc hối tiếc mới thay đổi, mà hãy sống chân thực, tử tế mỗi ngày, để không phải ân hận về những sai lầm đã mắc phải.