Vũ Thị Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua những cung bậc cảm xúc đan xen giữa ân hận, đau xót và day dứt. Ban đầu là sự bối rối và hoang mang khi nghe tin mẹ mất tích, kéo theo nỗi tự trách vì bốn ngày sau cô mới biết chuyện. Khi trở lại ga Seoul – nơi mẹ lạc – dòng người đông đúc khiến Chi-hon hình dung lại cảm giác bất lực, hoảng sợ của mẹ, từ đó nỗi ân hận càng trào dâng. Những ký ức bị lãng quên đột ngột trở lại, đặc biệt là chuyện chiếc váy năm xưa, khiến cô thấm thía hơn sự vô tâm của mình đối với mẹ. Sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc và lúc cô đang được tôn vinh ở triển lãm sách tại Bắc Kinh càng khoét sâu cảm giác tội lỗi. Chi-hon vừa tự vấn bản thân, vừa nhận ra những điều mình đã bỏ lỡ trong suốt những năm tháng sống xa mẹ. Tâm lý cô dần chuyển từ hoang mang sang đau đớn, rồi vỡ òa thành nỗi ân hận sâu sắc, cho thấy tình yêu dành cho mẹ vốn âm thầm nhưng chưa từng mất đi. Câu 2 Ký ức về những người thân yêu luôn là một phần thiêng liêng trong cuộc đời mỗi con người. Dù thời gian có trôi đi, môi trường sống có thay đổi, thì những hình ảnh, giọng nói, cử chỉ của những người từng yêu thương và chăm sóc ta vẫn âm thầm lưu lại trong tâm trí. Ký ức ấy không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần, là hành trang giúp ta sống tốt hơn trong hiện tại. Trước hết, ký ức về người thân giúp mỗi người nuôi dưỡng tình yêu thương và sự biết ơn. Những buổi cơm gia đình đơn sơ, những lần cha mẹ dắt ta qua đường, những câu dạy bảo tưởng như giản dị nhưng lại trở thành nguồn động lực lớn lao khi ta trưởng thành. Khi gặp khó khăn, những ký ức ấy nhắc ta nhớ rằng đã từng có những người yêu ta vô điều kiện, sẵn sàng làm tất cả để ta bình yên. Đó là nguồn sức mạnh giúp ta đứng dậy, tiếp tục cố gắng và sống tử tế hơn. Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn giúp con người hoàn thiện nhân cách. Trong từng kỉ niệm, ta học được sự hi sinh của mẹ, sự kiên nhẫn của cha, sự bao dung của ông bà. Những điều ấy dần hình thành giá trị sống, định hướng ta trở thành người biết yêu thương, trân trọng và thấu hiểu người khác. Nhờ ký ức, ta biết mình thuộc về nơi nào, biết ai đã giúp ta trưởng thành, từ đó biết sống có trách nhiệm hơn với gia đình và xã hội. Ký ức còn có vai trò giữ gìn sự gắn kết giữa các thế hệ. Khi nhớ về ông bà, cha mẹ, ta không chỉ nhớ về cá nhân họ mà còn nhớ về truyền thống, về cội nguồn. Những câu chuyện xưa được kể lại như một cách truyền trao yêu thương, giúp thế hệ sau hiểu rằng mình được sinh ra từ đâu và vì sao phải sống tốt hơn từng ngày. Ký ức là sợi dây vô hình nối quá khứ với hiện tại, và cũng là cầu nối đưa con người đến gần nhau hơn. Cuối cùng, ký ức về những người thân yêu nhắc ta biết trân trọng hiện tại. Ai cũng có thể trải qua những mất mát, và chính những ký ức khiến ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng. Ta học cách yêu thương nhiều hơn trước khi quá muộn, biết quan tâm, chăm sóc và dành thời gian cho gia đình vì hiểu rằng không có gì bền vững mãi mãi. Ký ức là lời nhắc nhẹ nhàng nhưng sâu sắc rằng tình thân là món quà vô giá mà mỗi người cần giữ gìn. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa đặc biệt đối với mỗi con người. Nó nuôi dưỡng tình yêu thương, định hình nhân cách, gắn kết các thế hệ và giúp ta trân trọng cuộc sống hiện tại. Sống mà không có ký ức giống như cây không có rễ. Vì vậy, hãy giữ gìn những ký ức đẹp, và quan trọng hơn, hãy tạo nên những ký ức mới bằng tình yêu và sự quan tâm dành cho những người thân yêu đang hiện diện quanh ta.
Câu 1 ngôi thứ 1
Câu 2 điểm nhìn của đoạn trích lag qua nhân vật chi-hon
Câu 3 biện pháp nghệ thuật :lập cấu trúc "lúc mẹ "
+ Tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn
Tăng sức gợi hình gợi cảm Làm nổi bật cảm giác tội lỗi, ân hận của Chi-hon.
Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ. Phẩm chất thể hiện: Tần tảo, hi sinh cho con. Giản dị, tiết kiệm, yêu thương con sâu sắc. Mạnh mẽ khi nắm tay con giữa “biển người”.
Luôn nghĩ cho con, nhún nhường trước con.
Câu 5 Trong cuộc sống, đôi khi chính sự vô tâm của chúng ta lại làm những người thân yêu tổn thương mà không hay biết. Chỉ một lời nói lạnh lùng, một cái gạt nhẹ hay sự thờ ơ trước mong muốn nhỏ bé của họ cũng có thể khiến họ buồn lòng. Người thân thường im lặng chịu đựng, vì yêu thương mà bỏ qua, nhưng nỗi tổn thương thì vẫn còn đó. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, thấu hiểu và trân trọng những điều tưởng như rất nhỏ để không phải hối tiếc khi đã quá muộn.