Hoàng Khánh My
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Bài thơ “Tự miễn” của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một áng thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng những triết lý sâu sắc về cuộc đời và tinh thần vượt khó. Bài thơ bắt đầu bằng việc nêu lên một quy luật tự nhiên mang tính quy luật của cuộc sống: “Ví không có cảnh đông tàn, / Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân”. Câu thơ gợi lên sự tương phản giữa mùa đông giá rét, tiêu điều và mùa xuân ấm áp, rực rỡ. Từ quy luật ấy, Bác liên hệ đến con người, đến những trải nghiệm cá nhân: “Nghĩ mình trong bước gian truân, / Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng”. Điều này cho thấy, những khó khăn, thử thách (“gian truân”, “tai ương”) không phải là điều đáng sợ, mà ngược lại, chúng chính là những yếu tố giúp tôi luyện bản lĩnh, ý chí, làm cho tinh thần thêm mạnh mẽ, kiên cường. Bài thơ thể hiện rõ tinh thần lạc quan, thái độ nhìn nhận tích cực của Bác đối với nghịch cảnh, xem đó như là cơ hội để trưởng thành và tôi luyện bản thân. Nó không chỉ là lời tự khuyên nhủ chính mình mà còn là bài học quý báu dành cho mỗi chúng ta, khích lệ chúng ta vững bước trên con đường đời đầy thử thách.
Câu 1:
-Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ là biểu cảm .
Câu 2:
-Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt đường luật .
Câu 3:
Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ là phép đối (giữa “Đông hàn tiều tụy cảnh” đối lập với “xuân noãn đích huy hoàng” .Phép đối này làm nổi bật sự tương phản giữa cái khó khăn, tăm tối (mùa đông) và cái tươi sáng, tốt đẹp (mùa xuân). Nó tạo ra một quy luật tự nhiên, một quy luật của cuộc sống: sự xuất hiện của cái đẹp, cái tốt đẹp thường phải trải qua hoặc song hành với những thử thách, gian khó.
Câu 4:
Đối với nhân vật trữ tình, tai ương không chỉ là những điều tiêu cực mà còn mang một ý nghĩa vô cùng tích cực. Đó chính là phép thử , là môi trường rèn luyện .Câu thơ “Tai ương bả ngã lai đoàn luyện” khẳng định rõ điều này. Tai ương, khó khăn không làm nhụt chí mà ngược lại, nó tôi luyện con người.Nó còn là động lực để tiến lên .Qua sự rèn luyện của tai ương, tinh thần của nhân vật trữ tình trở nên “cánh khẩn trương” . Điều này nghĩa là tai ương giúp con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, sẵn sàng đối mặt và vượt qua mọi thử thách.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất mà bài thơ “Tự miễn” gửi gắm chính là bài học về ý chí kiên cường và thái độ sống tích cực trước những khó khăn, thử thách. Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, mà gian khổ, vất vả là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, thay vì nản lòng, chúng ta cần nhìn nhận “tai ương” như một cơ hội để “rèn luyện tinh thần”, để trở nên mạnh mẽ, vững vàng hơn. Giống như mùa đông khắc nghiệt rồi sẽ nhường chỗ cho mùa xuân tươi đẹp, những khó khăn hiện tại sẽ dẫn đến những thành công, những “huy hoàng” trong tương lai nếu chúng ta có đủ bản lĩnh và niềm tin. Bài học này khuyên chúng ta hãy luôn giữ vững tinh thần lạc quan, không ngừng nỗ lực để biến thử thách thành động lực vươn lên.
Câu1:
Bài thơ “Tự miễn” của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một áng thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng những triết lý sâu sắc về cuộc đời và tinh thần vượt khó. Bài thơ bắt đầu bằng việc nêu lên một quy luật tự nhiên mang tính quy luật của cuộc sống: “Ví không có cảnh đông tàn, / Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân”. Câu thơ gợi lên sự tương phản giữa mùa đông giá rét, tiêu điều và mùa xuân ấm áp, rực rỡ. Từ quy luật ấy, Bác liên hệ đến con người, đến những trải nghiệm cá nhân: “Nghĩ mình trong bước gian truân, / Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng”. Điều này cho thấy, những khó khăn, thử thách (“gian truân”, “tai ương”) không phải là điều đáng sợ, mà ngược lại, chúng chính là những yếu tố giúp tôi luyện bản lĩnh, ý chí, làm cho tinh thần thêm mạnh mẽ, kiên cường. Bài thơ thể hiện rõ tinh thần lạc quan, thái độ nhìn nhận tích cực của Bác đối với nghịch cảnh, xem đó như là cơ hội để trưởng thành và tôi luyện bản thân. Nó không chỉ là lời tự khuyên nhủ chính mình mà còn là bài học quý báu dành cho mỗi chúng ta, khích lệ chúng ta vững bước trên con đường đời đầy thử thách.
Câu 2:
Bài làm
Trong bản giao hưởng của cuộc đời, những nốt nhạc trầm bổng không chỉ tạo nên giai điệu mà còn thử thách bản lĩnh của người nghệ sĩ. Giống như Bác Hồ đã từng chiêm nghiệm trong bài thơ "Tự miễn": "Ví không có cảnh đông tàn/ Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân", thử thách không phải là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực, mà chính là chất xúc tác quan trọng nhất để rèn giũa nên một nhân cách cao đẹp và một sự nghiệp vững bền.
Trước hết, ta cần hiểu thử thách là gì? Đó là những khó khăn, trở ngại, những tình huống nằm ngoài mong muốn thử thách ý chí và giới hạn của con người. Tuy nhiên, thay vì là một "vách ngăn", thử thách thực chất là một "bàn đạp". Ý nghĩa lớn nhất của nó chính là khả năng khai phá tiềm năng . Giống như kim cương chỉ được hình thành dưới áp suất nghìn tấn, con người chỉ thực sự bộc lộ sức mạnh tiềm ẩn khi bị đẩy vào nghịch cảnh. Nếu cuộc sống quá êm đềm, chúng ta mãi mãi là những "viên đá thô" không bao giờ biết mình có thể tỏa sáng đến nhường nào.
Thứ hai, thử thách là trường hợp của bản lĩnh .Mỗi lần vượt qua gian khó, ta không chỉ có thêm một bài học kinh nghiệm mà còn bồi đắp thêm một lớp "giáp" tinh thần. Hãy nhìn vào tấm gương của Thomas Edison: hàng ngàn lần thất bại trước khi phát minh ra bóng đèn điện không hề làm ông nản chí, mà mỗi lần thất bại ấy là một bước tiến gần hơn tới ánh sáng. Thử thách dạy con người cách điềm tĩnh trước bão giông, dạy ta biết rằng "thất bại là mẹ thành công" và rèn luyện một cái đầu lạnh cùng một trái tim nóng.
Hơn thế nữa, thử thách giúp ta trân trọng giá trị của thành quả . Một chiến thắng dễ dàng thường đem lại niềm vui chóng vánh, nhưng một vinh quang được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và sự kiên trì sẽ là niềm tự hào bền vững. Chính cái "đông tàn" rét mướt mới làm cho sắc hoa của "ngày xuân" thêm rực rỡ và quý giá. Thử thách giúp con người nhận ra giá trị của bản thân và ý nghĩa của hành trình mình đang đi.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn một bộ phận giới trẻ mắc hội chứng "ngại khó". Họ như những nhành cây trong nhà kính, sợ gió bão, sợ thất bại, dễ dàng gục ngã hoặc chọn cách buông xuôi khi gặp nghịch cảnh. Thái độ sống thụ động ấy không chỉ làm thui chột tài năng mà còn khiến họ trở nên lạc hậu trong một thế giới đầy biến động. Cần hiểu rằng, trốn tránh thử thách chính là trốn tránh sự trưởng thành.
Tóm lại, thử thách là một phần tất yếu và tuyệt đẹp của cuộc sống. Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, tôi tự nhắc nhở bản thân rằng: Đừng cầu nguyện cho một cuộc đời bình yên, hãy cầu nguyện cho mình có một đôi vai vững chãi. Hãy đón nhận "mùa đông" của những áp lực thi cử, những khó khăn đầu đời bằng tâm thế chủ động, bởi sau đó chắc chắn sẽ là một "mùa xuân" huy hoàng của sự thành đạt và bản lĩnh.
Câu1:
Bài thơ “Tự miễn” của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một áng thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng những triết lý sâu sắc về cuộc đời và tinh thần vượt khó. Bài thơ bắt đầu bằng việc nêu lên một quy luật tự nhiên mang tính quy luật của cuộc sống: “Ví không có cảnh đông tàn, / Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân”. Câu thơ gợi lên sự tương phản giữa mùa đông giá rét, tiêu điều và mùa xuân ấm áp, rực rỡ. Từ quy luật ấy, Bác liên hệ đến con người, đến những trải nghiệm cá nhân: “Nghĩ mình trong bước gian truân, / Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng”. Điều này cho thấy, những khó khăn, thử thách (“gian truân”, “tai ương”) không phải là điều đáng sợ, mà ngược lại, chúng chính là những yếu tố giúp tôi luyện bản lĩnh, ý chí, làm cho tinh thần thêm mạnh mẽ, kiên cường. Bài thơ thể hiện rõ tinh thần lạc quan, thái độ nhìn nhận tích cực của Bác đối với nghịch cảnh, xem đó như là cơ hội để trưởng thành và tôi luyện bản thân. Nó không chỉ là lời tự khuyên nhủ chính mình mà còn là bài học quý báu dành cho mỗi chúng ta, khích lệ chúng ta vững bước trên con đường đời đầy thử thách.
Câu 2:
Bài làm
Trong bản giao hưởng của cuộc đời, những nốt nhạc trầm bổng không chỉ tạo nên giai điệu mà còn thử thách bản lĩnh của người nghệ sĩ. Giống như Bác Hồ đã từng chiêm nghiệm trong bài thơ "Tự miễn": "Ví không có cảnh đông tàn/ Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân", thử thách không phải là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực, mà chính là chất xúc tác quan trọng nhất để rèn giũa nên một nhân cách cao đẹp và một sự nghiệp vững bền.
Trước hết, ta cần hiểu thử thách là gì? Đó là những khó khăn, trở ngại, những tình huống nằm ngoài mong muốn thử thách ý chí và giới hạn của con người. Tuy nhiên, thay vì là một "vách ngăn", thử thách thực chất là một "bàn đạp". Ý nghĩa lớn nhất của nó chính là khả năng khai phá tiềm năng . Giống như kim cương chỉ được hình thành dưới áp suất nghìn tấn, con người chỉ thực sự bộc lộ sức mạnh tiềm ẩn khi bị đẩy vào nghịch cảnh. Nếu cuộc sống quá êm đềm, chúng ta mãi mãi là những "viên đá thô" không bao giờ biết mình có thể tỏa sáng đến nhường nào.
Thứ hai, thử thách là trường hợp của bản lĩnh .Mỗi lần vượt qua gian khó, ta không chỉ có thêm một bài học kinh nghiệm mà còn bồi đắp thêm một lớp "giáp" tinh thần. Hãy nhìn vào tấm gương của Thomas Edison: hàng ngàn lần thất bại trước khi phát minh ra bóng đèn điện không hề làm ông nản chí, mà mỗi lần thất bại ấy là một bước tiến gần hơn tới ánh sáng. Thử thách dạy con người cách điềm tĩnh trước bão giông, dạy ta biết rằng "thất bại là mẹ thành công" và rèn luyện một cái đầu lạnh cùng một trái tim nóng.
Hơn thế nữa, thử thách giúp ta trân trọng giá trị của thành quả . Một chiến thắng dễ dàng thường đem lại niềm vui chóng vánh, nhưng một vinh quang được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và sự kiên trì sẽ là niềm tự hào bền vững. Chính cái "đông tàn" rét mướt mới làm cho sắc hoa của "ngày xuân" thêm rực rỡ và quý giá. Thử thách giúp con người nhận ra giá trị của bản thân và ý nghĩa của hành trình mình đang đi.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn một bộ phận giới trẻ mắc hội chứng "ngại khó". Họ như những nhành cây trong nhà kính, sợ gió bão, sợ thất bại, dễ dàng gục ngã hoặc chọn cách buông xuôi khi gặp nghịch cảnh. Thái độ sống thụ động ấy không chỉ làm thui chột tài năng mà còn khiến họ trở nên lạc hậu trong một thế giới đầy biến động. Cần hiểu rằng, trốn tránh thử thách chính là trốn tránh sự trưởng thành.
Tóm lại, thử thách là một phần tất yếu và tuyệt đẹp của cuộc sống. Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, tôi tự nhắc nhở bản thân rằng: Đừng cầu nguyện cho một cuộc đời bình yên, hãy cầu nguyện cho mình có một đôi vai vững chãi. Hãy đón nhận "mùa đông" của những áp lực thi cử, những khó khăn đầu đời bằng tâm thế chủ động, bởi sau đó chắc chắn sẽ là một "mùa xuân" huy hoàng của sự thành đạt và bản lĩnh.