Nguyễn Kim Huệ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Xác định thể thơ của bài thơ. Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật (Dựa vào cấu trúc 7 chữ mỗi câu và niêm luật, dù đoạn trích chỉ hiển thị 4 câu cuối). Câu 2. Đề tài của bài thơ này là gì? Đề tài: Châm biếm khoa cử và sự sa sút của Nho học buổi giao thời. Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi"? Vì dưới tác động của thực dân Pháp, chương trình thi cử bị thay đổi (bớt chữ Hán, tăng chữ Quốc ngữ). Giá trị của Nho học không còn được tôn trọng như trước, các bậc trí thức (Sĩ khí) trở nên bạc nhược, thực dụng ("liều lĩnh đấm ăn xôi"). Câu 4. Nhận xét về việc tác giả sử dụng những từ láy trong bài thơ. Các từ láy như: nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh. Tác dụng: Tăng khả năng biểu cảm, khắc họa sinh động dáng vẻ, tâm trạng bồn chồn, thiếu tự tin và sự tha hóa về nhân cách của những ông đồ, sĩ tử thời bấy giờ. Đồng thời thể hiện thái độ mỉa mai, châm biếm sâu cay của tác giả. Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì? Bài thơ phản ánh thực trạng bi hài của nền khoa cử Nho học cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX. Qua đó, Tú Xương bày tỏ nỗi đau xót trước sự suy tàn của đạo học truyền thống và sự đổi thay kệch cỡm của xã hội đương thời.
Câu 1: Bài thơ "Than đạo học" của Trần Tế Xương là một tiếng cười trào phúng cay độc nhưng cũng đầy xót xa về sự suy tàn của nền Hán học cuối thế kỷ XIX. Về nội dung, tác phẩm phản ánh chân thực cảnh "nhốn nháo" của trường thi, sự xuống cấp của đạo đức và mục đích học tập. Hình ảnh những người thầy, người học không còn giữ được vẻ thanh cao mà trở nên thực dụng, lố lăng trước sự xâm nhập của lối sống mới và thế lực đồng tiền. Qua đó, nhà thơ bộc lộ nỗi lòng ưu tư, sự bất lực của một trí thức nặng lòng với vận mệnh đất nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, sắc sảo, mang đậm chất dân gian nhưng vẫn rất điêu luyện. Các biện pháp đối lập, phóng đại và giọng điệu mỉa mai, chua chát được vận dụng tài tình, tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào thực tại băng hoại. "Than đạo học" không chỉ là lời than vãn cho một thời đại đã qua mà còn là tiếng chuông cảnh tỉnh về giá trị thực sự của tri thức và nhân cách.
Câu 2:
Trong kỷ nguyên số hiện nay, tri thức trở thành chìa khóa vạn năng để mở cánh cửa thành công. Tuy nhiên, chìa khóa ấy chỉ có giá trị khi mỗi học sinh sở hữu một "bệ phóng" vững chắc, đó chính là ý thức học tập. Ý thức học tập của học sinh hiện nay đang là một bức tranh đa sắc màu với cả những mảng sáng hy vọng và những khoảng tối đáng lo ngại. Trước hết, cần hiểu ý thức học tập là sự tự giác, chủ động và kiên trì trong việc tìm kiếm tri thức. Đó không chỉ là việc hoàn thành bài tập về nhà mà còn là khát khao mở rộng hiểu biết, biến việc học thành nhu cầu tự thân chứ không phải gánh nặng ép buộc. Nhìn vào mặt tích cực, chúng ta không khỏi tự hào trước những gương mặt học sinh Việt Nam tỏa sáng trên đấu trường quốc tế. Đó là những bạn trẻ không chỉ giỏi sách vở mà còn năng động trong nghiên cứu khoa học, thành thạo ngoại ngữ và công nghệ. Họ đại diện cho một thế hệ mới: học tập có mục đích, biết tận dụng internet để tự học và luôn có tinh thần cầu tiến. Chính ý thức tự giác này đã giúp họ vượt qua những giới hạn của bản thân để chạm tới thành công. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn tồn tại một bộ phận không nhỏ học sinh có ý thức học tập đáng báo động. Nhiều bạn đến trường với tâm thế "học cho cha mẹ", "học vì điểm số". Tình trạng quay cóp, gian lận trong thi cử hay việc lạm dụng trí tuệ nhân tạo để làm bài hộ đã làm thui chột khả năng tư duy độc lập. Thay vì dành thời gian cho sách vở, không ít bạn lại đắm chìm vào những video ngắn vô bổ trên TikTok hay những trận game thâu đêm suốt sáng. Hệ quả là một lỗ hổng kiến thức mênh mông, sự thụ động và thiếu hụt kỹ năng thực tế khi bước vào đời. Nguyên nhân của thực trạng này một phần đến từ áp lực thành tích quá nặng nề khiến học sinh cảm thấy nghẹt thở và chán chường. Nhưng nguyên nhân cốt lõi vẫn nằm ở ý chí chủ quan của mỗi cá nhân. Nhiều bạn chưa xác định được mục tiêu cuộc đời, dẫn đến thái độ hời hợt với chính tương lai của mình. Để thay đổi, chúng ta cần hiểu rằng: "Học tập là hạt đắng nhưng quả lại ngọt". Mỗi học sinh cần tự thiết lập cho mình một phương pháp học tập khoa học, biết cân bằng giữa giải trí và rèn luyện. Gia đình và nhà trường cũng cần giảm bớt áp lực điểm số, thay vào đó là khơi gợi niềm đam mê khám phá cho các em. Tóm lại, ý thức học tập không phải là cái gì đó bẩm sinh mà là kết quả của một quá trình rèn luyện bền bỉ. Là một học sinh, tôi nhận thức sâu sắc rằng học tập không chỉ để có một công việc tốt mà còn để hoàn thiện nhân cách. Hãy học khi người khác đang ngủ, làm việc khi người khác đang chơi đùa, bạn sẽ sớm có được những gì mà người khác chỉ dám mơ ước.
Câu 1 : Văn bản “Cảnh tượng đau lòng” trích từ vở kịch Vua Lia của Shakespeare đã khắc họa sâu sắc bi kịch của con người khi bị tước đoạt cả quyền lực lẫn tình thân. Trong đoạn trích, hình ảnh Vua Lia lang thang giữa đêm mưa bão không chỉ là cảnh tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là sự phản chiếu nỗi đau tinh thần tột cùng của nhân vật. Từ một vị vua uy quyền, Lia trở thành kẻ cô độc, bị chính những người con mà mình tin tưởng phản bội. Qua đó, tác giả phơi bày sai lầm nghiêm trọng của Lia khi nhầm lẫn giữa lời nịnh hót giả dối và tình yêu chân thành. Đồng thời, đoạn trích cũng thể hiện sự thức tỉnh muộn màng của nhân vật: ông nhận ra sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên và số phận. “Cảnh tượng đau lòng” vì thế không chỉ gây xúc động mạnh cho người đọc mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, nhắc nhở con người phải biết trân trọng tình yêu thương thật sự và sống khiêm nhường, tỉnh táo trước quyền lực.
Câu 2: Cuộc đời vốn không phải một con đường thẳng tắp và phẳng lặng. Ẩn sau những khúc quanh và gập ghềnh luôn là những nghịch cảnh – những tình huống trái ý, thử thách khắc nghiệt hay mất mát đau lòng mà bất kỳ ai cũng có thể phải đối mặt. Thế nhưng, chính trong những khoảnh khắc tưởng như cùng cực ấy, cuộc sống lại mở ra những bài học sâu sắc, những cơ hội chuyển mình và những giá trị sống mà ta không dễ gì nhận ra trong những ngày tháng yên bình. Nghịch cảnh, trước hết, là một phép thử của lòng kiên nhẫn và bản lĩnh. Nó như ngọn lửa thử vàng, đốt cháy lớp vỏ yếu đuối, hời hợt bên ngoài để lộ ra khí chất và sức mạnh tiềm ẩn bên trong mỗi con người. Khi vua Lia bị hai con gái ruột phản bội, bị đẩy ra giữa cơn giông tố không nhà không cửa, ông đã đi từ một vị vua tự phụ, tin vào quyền lực tuyệt đối trở thành một kẻ điên loạn, nhưng cũng chính trong sự điên loạn ấy, ông chạm đến những chân lý sâu xa về thân phận con người, về sự giả trá của quyền uy và sự cô đơn tột cùng của kiếp người. Nghịch cảnh không chỉ phơi bày sự thật, mà còn mài sắc nhận thức. Không chỉ vậy, nghịch cảnh còn là cánh cửa dẫn đến sự đồng cảm và kết nối chân thành giữa người với người. Trong cảnh ngộ éo le, ta thường nhận ra ai thực sự ở bên, ai sẵn sàng chia sẻ và nâng đỡ. Như hình ảnh Glô-xtơ mù lòa và vua Lia điên loạn gặp nhau trong đêm bão, họ trao nhau chút hơi ấm của sự thấu hiểu – thứ mà trước đây, trong nhung lụa quyền lực, họ chưa từng có. Nghịch cảnh phá vỡ những lớp vỏ xã hội, đưa con người trở về với bản chất đồng loại, biết yêu thương và cảm thông. Ở một góc nhìn khác, nghịch cảnh còn thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới. Khi con đường cũ bế tắc, áp lực buộc ta phải tìm lối đi khác, cách nghĩ khác. Nhiều phát minh vĩ đại, tác phẩm nghệ thuật bất hủ hay những câu chuyện thành công cảm động đều được sinh ra từ những hoàn cảnh khó khăn, thậm chí tuyệt vọng. Nghịch cảnh không chỉ là rào cản, mà còn là bệ đỡ cho những bước nhảy vọt. Tất nhiên, không phải ai cũng có thể vượt qua nghịch cảnh một cách nguyên vẹn. Có người gãy gục, có người trở nên chai sạn, hoặc mất niềm tin. Nhưng chính thái độ đón nhận và cách ta phản ứng mới là yếu tố quyết định nghịch cảnh sẽ trở thành “nghịch” hay “thuận”. Nếu ta coi đó là một phần của hành trình, một cơ hội để nhìn lại và điều chỉnh, nghịch cảnh sẽ trở thành người dẫn đường thầm lặng. Trong nhịp sống hiện đại hối hả, nghịch cảnh có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức: áp lực công việc, khủng hoảng tài chính, bệnh tật, mối quan hệ đổ vỡ… Nhưng thay vì trốn chạy hay oán trách, nếu ta biết đối diện với nó bằng sự bình tĩnh, lòng can đảm và tinh thần học hỏi, ta sẽ không chỉ sống sót, mà còn trưởng thành hơn, sâu sắc hơn và kiên cường hơn. Nghịch cảnh, vì thế, giống như cơn mưa rào giữa trời nắng gắt – có thể làm ướt áo, có thể gây lầy lội, nhưng cũng tưới mát đất khô, rửa trôi bụi bặm và đánh thức những mầm xanh mới. Hãy đừng sợ nghịch cảnh, bởi sau cùng, chính những thử thách ấy sẽ viết nên câu chuyện đáng nhớ nhất của đời người – câu chuyện về sự vươn lên.
Câu 1: Lời độc thoại là :"A! Bay giỏi lắm, chim ơi! Bắn trúng hồng tâm, trúng hồng tâm! Hù ù ù!..."
Câu 2: Vua Lia nhận ra bản chất của 2 cô con gái khi: bị chính họ đối xử tệ bạc, tước đoạt toàn bộ người hầu hạ và ruồng bỏ, đẩy ra ngoài trong đêm bão tố dữ dội.
Câu 3: Lời thoại có đặc điểm là sự đứt đoạn, lộn xộn, không mạch lạc, thể hiện rõ tâm trạng điên loạn, mất trí của vua Lia.
Câu 4: Các chỉ dẫn sân khấu trong đoạn tóm tắt bao gồm: "kêu mọi người đi cứu vua Lia và Cor-đê-li-a", "bị tên lính thắt cổ chết", "giết tên lính", "ôm xác con gái", "từ giã cõi đời".
*Tác dụng:
Giúp người đọc dễ dàng hình dung các cử chỉ, hành động của các nhân vật một cách chân thực. Giúp người đọc theo dõi và hiểu được nội dung toàn bộ vở kịch cũng như ý nghĩa của vở kịch. Cung cấp thông tin về bối cảnh, không gian, thời gian diễn ra câu chuyện.
Câu 5: Bức tranh hiện thực đời sống hiện ra đầy bi kịch, tàn khốc và bất công.