Hoàng Khánh Chi
Giới thiệu về bản thân
câu 1: ngôi kể trong văn bản là ngôi thứ nhất. người kể chuyện xưng tôi chính là chi hon. ngôi kể này giúp câu chuyện gần gũi và bộc lộ rõ cảm xúc day dứt của người con.
câu 2: điểm nhìn trần thuật đặt ở người con gái chi hon. mọi sự việc và cảm xúc đều được nhìn qua suy nghĩ của cô nên câu chuyện chân thật hơn và thể hiện rõ nỗi xót xa với mẹ.
câu 3: trong đoạn “lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố… lúc mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm seoul…”, tác giả sử dụng điệp cấu trúc, kết hợp với cách kể liệt kê các sự việc xảy ra liên tiếp và tạo sự đối lập giữa hoàn cảnh của mẹ và của con.
+ tác dụng là những biện pháp ấy giúp nhấn mạnh cảnh mẹ cô đơn và bất lực giữa chốn đông người, đồng thời làm nổi bật sự vô tâm của người con, qua đó gợi lên cảm giác xót xa và ân hận sâu sắc.
câu 4: qua lời kể của chi hon, người mẹ hiện lên là người phụ nữ rất giản dị nhưng đầy tình yêu thương. mẹ luôn nghĩ đến con trước, còn bản thân mình thì lúc nào cũng lùi lại phía sau. mẹ có những sở thích rất nhỏ bé, ví dụ như thích một chiếc áo đẹp, nhưng lại tự nhủ rằng mình không thể mặc được để nhường cho con. chi tiết mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được cho thấy sự hi sinh thầm lặng và quen thuộc của mẹ. mẹ không bao giờ than phiền hay đòi hỏi, chỉ âm thầm làm tất cả vì con. qua hình ảnh ấy, ta thấy người mẹ là biểu tượng của đức hi sinh, của tình mẫu tử bền bỉ, giàu đức hiền hậu và chịu đựng.
câu 5: chi hon hối tiếc vì trong suốt quãng thời gian trước đó đã không thật sự thấu hiểu và quan tâm đến mẹ. khi còn sống cùng mẹ, cô coi mọi việc mẹ làm cho mình là điều hiển nhiên: từ việc lo toan cơm nước, quần áo cho đến những lời dặn dò nhỏ nhặt. lớn lên, khi bận rộn với công việc và cuộc sống riêng, chi hon dần xa cách mẹ, ít hỏi han, ít để ý đến sức khỏe cũng như cảm xúc của mẹ. chỉ đến khi mẹ bị lạc giữa chốn đông người, chi hon mới nhận ra mẹ đã già yếu, bước chân chậm chạp và rất dễ bị tổn thương. sự việc ấy khiến cô bàng hoàng và đau đớn vì hiểu rằng mình đã vô tâm quá lâu. cô day dứt khi nhớ lại những lần mình cáu gắt, trả lời qua loa, hoặc bỏ qua những mong muốn nhỏ bé của mẹ. nỗi hối tiếc ấy không chỉ xuất phát từ sự sợ hãi mất mẹ, mà còn vì cô nhận ra tình yêu thương của mẹ dành cho con luôn âm thầm, bền bỉ mà cô chưa từng trân trọng đúng mức. từ câu chuyện của chi hon, người đọc nhận ra một bài học sâu sắc: tình mẫu tử là điều thiêng liêng nhưng không phải lúc nào cũng còn mãi. mỗi người con cần biết quan tâm, lắng nghe và chăm sóc cha mẹ bằng những hành động cụ thể hằng ngày, bởi nếu chậm trễ, có thể chỉ còn lại sự tiếc nuối không bao giờ xóa được.
Câu 1:
bài làm
Trong đoạn trích “Hãy chăm sóc mẹ”, diễn biến tâm lý của Chi-hon được khắc hoạ tinh tế qua những suy nghĩ và cảm xúc khi cô nhớ lại hình ảnh người mẹ đã âm thầm hy sinh cho gia đình. Ban đầu, Chi-hon hiện lên với tâm trạng thờ ơ, đôi phần vô tâm vì quá bận rộn với cuộc sống riêng, ít khi để ý đến mẹ. Nhưng khi mẹ mất tích, trong cô dần xuất hiện cảm giác hoang mang, lo lắng xen lẫn day dứt. Những kỷ niệm về mẹ ùa về khiến Chi-hon nhận ra rằng suốt những năm tháng qua, cô chưa từng thấu hiểu nỗi cô đơn, sự nhọc nhằn và tình yêu thương lớn lao mà mẹ dành cho mình. Từ sự hối hận ấy, tâm lý Chi-hon chuyển sang tự trách và khát khao được bù đắp. Cô đau đớn khi hiểu rằng mẹ luôn lặng lẽ chịu đựng, còn mình lại chỉ biết nhận mà không cho đi. Diễn biến tâm lý ấy không chỉ thể hiện sự trưởng thành trong nhận thức của Chi-hon mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc: hãy biết trân trọng, quan tâm và thấu hiểu mẹ khi còn có thể, bởi tình mẫu tử là điều thiêng liêng và không gì thay thế được.
Câu 2:
bài làm
Trong hành trình dài của cuộc đời, mỗi người đều mang theo bên mình một kho tàng vô giá: những ký ức về người thân yêu. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ, mà còn là điểm tựa tinh thần nuôi dưỡng nhân cách và ý chí của con người. Ký ức về người thân hiện diện trong từng khoảnh khắc đời sống. Đó có thể là tiếng gọi thân thương của mẹ, bàn tay thô ráp của cha, nụ cười của anh chị em, hay những buổi trò chuyện bình dị bên người ông, người bà đã gắn bó với ta từ thuở nhỏ. Những ký ức ấy tạo nên cảm giác an toàn, giúp ta hiểu rằng mình từng được yêu thương, chở che và nâng đỡ. Trong những thời điểm mệt mỏi, lạc lõng, chính ký ức về gia đình là nguồn năng lượng hồi sinh, giúp ta vững vàng hơn trước áp lực cuộc sống.
Ký ức về người thân yêu còn góp phần quan trọng trong việc hình thành tính cách và giá trị sống. Từ những bài học thầm lặng của cha mẹ, từ sự hy sinh lặng lẽ hay nỗi vất vả của họ, ta học được cách trưởng thành, biết yêu thương, biết sẻ chia và có trách nhiệm. Nhiều người thành công nhờ luôn khắc ghi trong lòng hình ảnh người thân đã âm thầm hi sinh cho mình; ký ức ấy trở thành động lực để họ sống nỗ lực và sống tử tế hơn. Ngay cả khi người thân không còn, ký ức về họ vẫn tiếp tục soi đường, trở thành kim chỉ nam cho những quyết định của chúng ta trong tương lai.
Không chỉ nuôi dưỡng tình cảm, ký ức còn giữ vai trò kết nối con người với cội nguồn. Một người biết trân trọng ký ức gia đình thường cũng là người biết gìn giữ truyền thống, biết sống nghĩa tình và hướng thiện. Ký ức giúp ta hiểu mình đến từ đâu, ai đã nuôi dưỡng ta thành người, từ đó biết trân trọng những điều giản dị nhưng quý giá của cuộc sống. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống nhanh khiến con người dễ quên đi những giá trị gần gũi, ký ức về người thân càng trở nên quan trọng, nhắc ta sống chậm lại, biết yêu thương và biết ơn.
Điều đáng quý nhất là ký ức có khả năng gìn giữ những người thân yêu ở một hình thức khác: họ sống trong ta qua từng hành động, thói quen, lời dặn và cảm xúc. Nhiều khi một mùi hương, một món ăn hay một câu nói quen thuộc cũng đủ làm ta nhớ về họ, cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh, như thể họ vẫn đang ở bên cạnh. Ký ức vì vậy trở thành sợi dây gắn kết vô hình nhưng bền chặt giữa ta với những người mình yêu thương.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là nguồn yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn, là động lực để ta sống tốt hơn và là nơi lưu giữ những giá trị bền vững của gia đình. Trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng cuộc đời mình, bởi chúng nhắc ta nhớ rằng chúng ta được trưởng thành từ tình yêu thương của những người quan trọng nhất.
câu 1:
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, thể hiện qua việc nhân vật xưng "tôi" trong đoạn trích.
câu 2:
Điểm nhìn trong đoạn trích là của nhân vật "tôi" (Chi-hon), người trực tiếp kể lại câu chuyện và những suy nghĩ, cảm xúc, hồi tưởng của bản thân về mẹ.câu 3:
Đoạn văn sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập để làm nổi bật sự khác biệt giữa hoàn cảnh của người con và hoàn cảnh của người mẹ.
tác dụng:
+Nhấn mạnh sự vô tâm, thiếu quan tâm của người con đối với mẹ. Khi mẹ gặp nạn ,người con lại đang ở nơi xa hoa thành công.
+Gợi sự day dứt, ân hận trong lòng người con, từ đó bộc lộ thông điệp về tình cảm gia đình và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ.
câu 4:
Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con gái là sự hi sinh thầm lặng, tình yêu thương vô điều kiện dành cho gia đình. Câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ. Đoạn trích không cung cấp câu văn cụ thể trong lời kể, nhưng phần chú thích đã khái quát hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình.
câu 5:
Chi-hon đã hối tiếc vì sự vô tâm, thiếu quan tâm đến mẹ khi bà còn ở bên cạnh. Cô ân hận vì đã quá mải mê với sự nghiệp và cuộc sống riêng mà không nhận ra những đau đớn, tổn thương và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Sự hối tiếc này xuất phát từ việc cô nhận ra mình đã không dành đủ thời gian và tình yêu thương cho mẹ trước khi quá muộn.