Nguyễn Đại Dương
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong thời đại công nghệ số, ChatGPT đã trở thành một công cụ hỗ trợ đắc lực cho con người trong học tập, công việc và sáng tạo. Tuy nhiên, việc sử dụng ChatGPT cũng đặt ra nhiều vấn đề liên quan đến khả năng tư duy và sáng tạo của con người. Một mặt, ChatGPT giúp con người tiếp cận thông tin nhanh chóng, cung cấp các gợi ý, ý tưởng phong phú và mở rộng vốn hiểu biết. Nhờ đó, người dùng có thể phát triển thêm tư duy phản biện và sáng tạo nếu biết cách khai thác hiệu quả. Mặt khác, nếu con người quá phụ thuộc vào ChatGPT, dần dần sẽ mất đi khả năng suy nghĩ độc lập, thói quen tự học, tự nghiên cứu. Sự sáng tạo vốn bắt nguồn từ trải nghiệm cá nhân, sự liên tưởng phong phú và khả năng giải quyết vấn đề – điều mà không một trí tuệ nhân tạo nào có thể thay thế hoàn toàn. Vì vậy, con người cần sử dụng ChatGPT như một công cụ hỗ trợ chứ không phải là nguồn thay thế, từ đó vừa tận dụng lợi ích của công nghệ, vừa rèn luyện và bảo tồn năng lực tư duy, sáng tạo vốn có của mình.
câu 2:
Trong kho tàng thơ ca Việt Nam, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận, gợi nhắc những giá trị sâu sắc về tình mẫu tử, tình quê hương, đất nước. Bài thơ “Mẹ” là một khúc trữ tình tha thiết, chan chứa tình cảm, ghi lại hình ảnh người mẹ tảo tần, giàu đức hy sinh trong bối cảnh chiến tranh. Bài thơ không chỉ chạm đến trái tim người đọc bằng những cảm xúc chân thực mà còn gây ấn tượng mạnh mẽ nhờ nghệ thuật thể hiện tinh tế, mộc mạc mà sâu lắng.
Về nội dung, bài thơ khắc họa sâu đậm hình ảnh người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – lặng lẽ, kiên cường và đầy yêu thương. Mẹ hiện lên qua nỗi nhớ của người con đang nằm lại trong một mùa mưa – có thể là người lính bị thương, đang hồi tưởng lại mái nhà ấm áp nơi quê hương. Trong hồi ức ấy, mẹ hiện diện qua những việc nhỏ nhặt mà ấm áp: “mẹ hái trái bưởi đào”, “canh tôm nấu khế”, “khoai nướng, ngô bung”… Những hình ảnh đời thường đó khiến tình cảm mẹ con trở nên gần gũi và sâu sắc hơn bao giờ hết.
Người mẹ trong bài thơ còn mang biểu tượng của quê hương, cội nguồn, là nơi người lính luôn hướng về giữa những năm tháng gian khổ, dằng dặc của chiến tranh. Mẹ không chỉ chăm sóc con trong từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là người gìn giữ ký ức, lịch sử, những câu chuyện gia đình, từ “ông mất lâu rồi…” đến cả việc cất giữ ba lô, súng đạn – như giữ lấy một phần của người cha đang ở chiến trường xa. Mẹ không giữ chân con, nhưng tình cảm mẹ dành cho con như giữ lại cả quê hương trong từng bước chân người lính.
Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật ở ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, rất đời thường mà vẫn chan chứa cảm xúc. Các hình ảnh như “mái lá”, “vườn cây”, “gió ùa qua”, “mái đầu tóc bạc”… gợi nên một không gian thấm đẫm tình quê, tình mẹ. Giọng thơ khi thì tha thiết, lúc lặng lẽ, gợi nhiều dư âm trong lòng người đọc. Bài thơ sử dụng cấu trúc gần như tự do, giống như một lời tâm sự, khiến mạch cảm xúc liền mạch, tự nhiên mà xúc động. Hình ảnh người mẹ hiện lên không cần tô vẽ, mà vẫn đầy chiều sâu, nhờ vào cách chọn chi tiết tinh tế và giàu chất thơ.
Bài thơ “Mẹ” là lời tri ân sâu sắc đến những người mẹ Việt Nam – những người đã gánh vác cả gia đình và đất nước trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua hình ảnh người mẹ, bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn thể hiện tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó và lòng kiên trung của những con người bình dị mà vĩ đại. Bài thơ để lại trong lòng người đọc một ấn tượng sâu đậm về những giá trị nhân văn cao cả, nhắc nhở chúng ta luôn biết trân trọng mẹ, yêu quý gia đình và nhớ về cội nguồn.
câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
câu 2: Vấn đề được đặt ra:
Chúng ta thường quên đi rất nhiều ý tưởng tuyệt vời do không ghi lại chúng, vì não bộ không có khả năng lưu trữ hoàn hảo, đặc biệt là những ý tưởng nảy sinh trong trạng thái "chế độ phân tán" khi chúng ta thư giãn. Việc không lưu lại các ý tưởng đó khiến chúng ta đánh mất cơ hội phát triển và thành công.
câu 3: Lý do:
Vì bộ nhớ của não không hoàn hảo — nó có xu hướng quên đi những thông tin mà nó cho là không cần thiết, nhất là những ý tưởng xuất hiện khi chúng ta ở trạng thái thư giãn. Những ý tưởng xuất sắc, sáng tạo có thể rất trừu tượng và nhanh chóng trôi đi nếu không được ghi lại ngay, và khả năng chúng ta nhớ lại chính xác sau đó là rất thấp.
câu 4: Các lời khuyên bao gồm:
-Ghi lại mọi ý tưởng ngay khi chúng xuất hiện, dù bạn tự tin rằng bạn sẽ nhớ.
-Luôn giữ công cụ ghi chú trong tầm tay nhưng không để trong tầm mắt, để không làm gián đoạn trạng thái phân tán.
-Không sắp xếp các ý tưởng ngay lập tức khi chúng nảy sinh — hãy để chúng tự do tuôn ra và sắp xếp sau.
-Thường xuyên xem lại và phát triển các ý tưởng ít nhất 3 lần một tuần, để chọn lọc và biến chúng thành những điều to lớn.
-Tôn trọng mọi ý tưởng vì chúng có thể là tiền đề cho những bước đột phá lớn trong tương lai.
câu 5: Nhận xét:
- Lập luận chặt chẽ, có trình tự rõ ràng: từ việc mô tả đặc điểm của tư duy con người, sự xuất hiện của các ý tưởng trong trạng thái "phân tán", đến việc giải thích vì sao chúng ta thường quên và cuối cùng là đưa ra giải pháp cụ thể.
- Dẫn chứng hợp lý, gần gũi (ví dụ như ý tưởng đến khi tắm, khi mơ mộng…).
- Lời văn cuốn hút, thuyết phục, đôi khi mang tính chất cảnh tỉnh người đọc (“Đừng lười biếng…”, “Đừng bao giờ tin tưởng vào não bộ của bạn…”).
- Kết hợp giữa lý trí và cảm xúc: tác giả không chỉ lý giải mà còn dùng giọng điệu mạnh mẽ để thúc đẩy hành động.
câu 1: Văn bản nghị luận
câu 2: Vấn đề được đề cập là: Thái độ coi trọng chữ viết, ngôn ngữ dân tộc trong bối cảnh hội nhập quốc tế, thông qua so sánh cách dùng ngôn ngữ ở Hàn Quốc và Việt Nam, từ đó gợi mở suy nghĩ về lòng tự trọng dân tộc trong việc sử dụng tiếng Việt.
câu 3: Tác giả đã nêu lên:
- Quan sát thực tế tại Hàn Quốc:
- Dù là nền kinh tế phát triển và hội nhập quốc tế, các biển hiệu, quảng cáo vẫn ưu tiên chữ Hàn, chữ nước ngoài (chủ yếu là tiếng Anh) viết nhỏ, ở dưới.
- Báo chí Hàn Quốc: Dù có tạp chí tiếng nước ngoài, nhưng các báo nội địa không dùng tiếng nước ngoài trong nội dung chính, trừ một số trường hợp khoa học đặc biệt.
- So sánh với thực trạng ở Việt Nam:
- Bảng hiệu ở một số thành phố Việt Nam: chữ tiếng Anh lớn hơn cả chữ Việt, khiến người ta có cảm giác "lạc sang một nước khác".
- Báo chí Việt Nam: Nhiều báo dành phần cuối để tóm tắt bài bằng tiếng nước ngoài “cho oai”, khiến người đọc trong nước bị thiệt.
Những điều này cho thấy tác giả muốn nhấn mạnh thái độ tự trọng và trân trọng ngôn ngữ dân tộc của Hàn Quốc – điều mà Việt Nam nên học hỏi.
câu 4:
- Thông tin khách quan: “Chữ nước ngoài, chủ yếu là tiếng Anh, nếu có thì viết nhỏ, đặt dưới chữ Hàn Quốc to hơn phía trên.”
- Ý kiến chủ quan: “Xem ra để cho ‘oai’, trong khi đó, người đọc trong nước lại bị thiệt mất mấy trang thông tin."
câu 5: Cách lập luận mạch lạc, rõ ràng, có tính thuyết phục:
- Quan sát thực tế cụ thể ở cả Hàn Quốc và Việt Nam.
- So sánh đối chiếu hợp lý, làm nổi bật vấn đề.
- Sử dụng ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, vừa mang tính phản biện vừa thể hiện tình cảm trách nhiệm với văn hóa dân tộc.
- Kết thúc bằng một câu hỏi gợi mở, tạo chiều sâu suy ngẫm cho người đọc: “Phải chăng, đó cũng là thái độ tự trọng của một quốc gia khi mở cửa với bên ngoài, mà ta nên suy ngẫm.”
độ dài cạnh đáy mỗi hộp muốn thiết kế là 2dm
người đó nên chọn mẫu hai để dự trữ được nhiều nước nhất
tại m = 2,5 thì T đạt giá trị nhỏ nhất
bác An dùng hết 300000 đồng
bác Bình dùng hết 200000 đồng
15
1/3
tần số là 10
tần số tương đối là 25%