Nguyễn Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bác nông dân:

-suy nghĩ: cho rằng không cứu được con lừa nên quyết định lấp giếng.

-hành động: đổ đất xuống giếng để chôn con lừa.

Con lừa:

-suy nghĩ: không bỏ cuộc, tìm cách thoát thân.

-hành động: mỗi lần đất rơi xuống thì lắp cho rơi xuống và bước lên, dần dần phát ra khỏi giếng.

Trong giờ học lịch sử, Em được nghe kể về nữ anh hùng Võ Thị Sáu -người đã để lại trong em nhiều cảm xúc. Chị tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp từ khi còn rất trẻ. Năm 1950, chị bị định bắn và giam giữ. Dù bị tra tấn, chị vẫn kiên cường, không khai báo.

Năm 1952, chị bị đưa ra xử bắn tại côn đảo. Trước lúc hi sinh, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh, hiên ngang, không hề sợ hãi. Câu chuyện về sự dũng cảm của chị khiến em vô cùng khâm phục.

Qua sự việc có thật này, em hiểu hơn về tinh thần yêu nước và sự hi sinh cao cả của thế hệ đi trước. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt để xứng đáng với những người anh hùng như chị.

Truyện kiến là ve sầu nhắc nhở em phải chăm chỉ lao động, biết tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai, không nên lười biếng, chỉ mải chơi như ve sầu. Nếu không cố gắng từ sớm, sau này sẽ gặp khó khăn.

Tình huống truyện trong văn bản"kiến và ve sầu" là:

Ve sầu suốt mùa hè chỉ ca hát, không thích chữ thức ăn, đến mùa đông thì đói rét, phải đi xin kiến giúp đỡ.

Vai trò của tình huống là:

-Tạo hoàn cảnh để bộc lộ rõ tính các nhân vật (kiến chăm chỉ, ve sầu lười biếng).

-làm nổi bật mâu thuẫn giữa hai lối sống (lao động-hưởng thụ).

-gửi gắm bài học: phải chăm chỉ, biết lo xa cho tương lai.


1: phương thức biểu đạt chính là nghị luận

2: Nguyễn tuân nêu quy luật về tên gọi tên quán phải gọi lên cốt cách tên Hải thanh lịch, sang trọng tránh tên gọi tầm thường​,lặp lại

3: các phương diện tác giả nói về phở:

Nguồn gốc: vợ mang hồn cốt Hà Nội. Nguyên liệu là kể về thịt bánh nước dùng. Cách thưởng thức là cần tinh tế ,sành sỏi. Nhận xét là tác giả quay phải là tinh hoa ẩm thực. Cái nhìn trân trọng, nâng niu. Đánh giá phở vượt lên món ăn thường.

4: đề tài là món phở truyền thống Việt Nam còn chủ đề của bài này là các loại vẻ đẹp văn hóa ẩm thực khẳng định giá trị thanh lịch của phở

5: tình cảm của tác giả là thể hiện tình yêu sâu sắc là niềm tự hào dân tộc khác phải yêu cả cái hồn của món ăn phở thấm đượm tinh hoa đất nước.

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng​ để trong tôi nhiều cảm xúc đẹp. Mầm cây hiện lên thật nhỏ bé nhưng lại mang trong mình một sức sống mạnh mẽ. Từ trong lòng đất tối tăm, chật chội, mầm non vẫn kiên cường " đội đất" vươn lên, tìm đến ánh sáng và bầu trời rộng mở. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến con người, đặc biệt là trẻ em dù còn non nớt nhưng luôn có khát vọng lớn lên,trưởng thành. Bài thơ không chỉ miêu tả sự sinh trưởng của một mầm cây mà còn kiểu dáng niềm tin yêu vào sự sống,vào tương lai. Đọc bài thơ, tôi cảm thấy thêm yêu thiên nhiên và tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện để vươn lên như mầm non bé nhỏ mà bền bỉ ấy.

2:

Trong suốt những năm tháng học tập dưới mái trường, người ở lại trong em nhiều tình cảm sâu đậm nhất chính là cô chủ nhiệm. Cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người mẹ thứ hai, đừng quan tâm, theo dõi từng bước trưởng thành của chúng em. Mỗi buổi sáng đến lớp, nhìn thấy dáng cô quen thuộc cùng cười hiền hậu, em cảm thấy lòng mình ấm áp và yên tâm hơn rất nhiều.

Cô chủ nhiệm của em là người rất tận tụy và trách nhiệm. Cô luôn chuẩn bị bài giảng chu đáo, giảng bài nhẹ nhàng, dễ hiểu. Không chỉ dạy chữ, cô còn dạy chúng em cách sống lễ phép, biết yêu thương, đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau. Khi lớp có bạn học yếu hay gặp khó khăn cô luôn kiên nhẫn chỉ bảo, động viên để bạn không cảm thấy tự ti. Với những lúc chúng em mắc lỗi, cô không mắng mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp chúng em nhận ra sai lầm và sửa đổi.

Em nhớ nhất là những lần cô ở lại lớp sau giờ học để nhắc nhở chúng em hoàn thành bài tập, hay những lúc cô Anh cần hỏi han khi em bị ốm, học chưa tốt. Những lời động viên của cô Tuy giản dị nhưng mà tiếc thêm cho em rất nhiều niềm tin và động lực. Nhờ có cô, em dành trở nên tự tin hơn, biết cố gắng và sống có trách nhiệm hơn với bản thân cũng như tập thể.

Với em, cô giáo chủ nhiệm không chỉ là người thầy mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc. Em luôn kính trọng, biết ơn và yêu quý cô. Em hứa sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt để không phụ lòng tin yêu và sự dạy dỗ tận tình của cô.

C1: các từ ngữ, hình ảnh như "nứt đất", "đội đất", "nhú lên" ,"vươn mình" đã xác định đề tài của bài thơ là sự sống non trẻ của mầm cây, nói giọng hơn là sự sinh sôi, phát triển của thiên nhiên.

C2: bài thơ gieo vần liền và vần chân, tạo nhịp thơ đều đặn, nhẹ nhàng, phù hợp với việc miêu tả quá trình mầm cây lớn lên một cách thiên nhiên êm ái.

C3: chủ đề của bài thơ là ca ngợi sức sống mạnh mẽ, bàn về của mầm non - dù nhỏ bé nhưng luôn vươn lên, vượt qua khó khăn để đón ánh sáng và sự sống.

C4: các từ ngữ như "đội" , "Vươn" , "nhú" rất phù hợp vì vừa chính xác, vừa gợi hình, gợi cảm, giúp người nào Quỳnh Dung rõ quá trình mầm cây vùng đất vươn lên.

C5: theo em, hình ảnh mầm non trong bài thơ gọi ra thông điệp:

Con người, đặc biệt là trẻ em, rồi còn nhỏ bé nhưng nếu có ý chí, nghị lực thì sẽ vượt qua khó khăn để trưởng thành. Bài thơ nhớ chúng ta cần trân trọng sự sống, yêu thiên nhiên và không ngừng vươn lên trong cuộc sống.

Trong những sự việc để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc, chuyến đi chơi cùng thằng em họ vào dịp Tết năm nay là kỷ niệm mà tôi không thể nào quên. Đó không chỉ là một chuyến đi đơn thuần, mà còn là khoảng thời gian gắn bó, đầy ắp tiếng cười và cảm xúc.

Sáng hôm ấy, thời tiết mát mẻ, không khí Tết vẫn còn rộn ràng khắp phố phường. Tôi và thằng em họ cùng gia đình đi chơi xuân. Trên đường đi, thằng em họ tỏ ra vô cùng háo hức, liên tục hỏi han đủ thứ. Nhìn gương mặt rạng rỡ của em, tôi cũng thấy lòng mình vui theo. Dường như những ngày học tập căng thẳng, những lo toan thường ngày đều tam giác lại để nhường chỗ cho niềm vui giản dị.

Đến nơi, cảnh vật đông vui, sắc xuân ngập tràn. Tôi và em họ cùng nhau dạo quanh, chụp ảnh và thưởng thức những món ăn quen thuộc của ngày Tết. Có lúc hai chị em tôi cùng cười đùa, có lúc lại ngồi yên ngắm dòng người qua lại. Những khoảnh khắc ấy tuy rất bình thường nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết.

Điều làm tôi nhớ nhất là khi em em họ tôi cười hồn nhiên và nói rằng đây là lần đi chơi vui nhất của em ấy. Tôi nói ấy khiến tôi chợt nhận ra rằng, hạnh phúc không phải những điều to lớn, là chính là được ở bên người mình yêu thương. Em thấy mình cần phải quan tâm đến nó nhiều hơn, bởi những kỷ niệm này​ rồi xe trở thành hàng trang quý giá khi mỗi người lớn lên.

Chuyến đi chơi kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong tôi. Mỗi khi nhớ về chuyến đi ấy, tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhàng và vui vẻ. Chuyến đi chơi cùng thằng em họ đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc, giúp tôi hiểu hơn về tình cảm gia đình và trân trọng những giây phút sum vầy bên người thân.

Trong kho tàng văn học Việt Nam mỗi nhân vật đều để lại những dấu ấn riêng trong lòng người đọc.Trong số đó,nhân vật Dế Nèn trong tác phẩm "Bài học đường đời đầu tiên" trích "Dế Mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài là nhân vật khiến em có ấn tượng sâu sắc nhất bởi tính cách sinh động và bài học ý nghĩa và nhân vật mang lại.

Dế Mèn xuất hiện là một chàng dế trẻ khỏe, cường tráng với đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn, đôi cánh dài phủ kín thân mình. Ngoại hình ấy khiến Dế Mèn rất tự hào về bản thân, từ đó sinh ra tính kiêu căng, tự phụ. Dế Mèn luôn cho mình là kẻ mạnh nhất, coi thường những con vật yếu hơn xung quanh, đặc biệt là Dế Choắt - người hàng xóm gầy gò, yếu ớt. Trước lời khuyên chân thành của Dế Choắt, Dế Mèn không những không lắng nghe mà còn tỏ ra hống hách, coi thường.

Sự ngạo mạn ấy đã khiến Dế Mèn gây ra một sai lầm nghiêm trọng. Trò trêu chọc chị cước tưởng trứng vô hại lại dẫn đến cái chết thương tâm của Dế Choắt. Cái chết đấy đã khiến Dế Mèn vô cùng ân hận và đau xót. Lần đầu tiên, Dế Mèn nhận ra hậu quả của sự kiêu ngạo, nông nổi và thiếu suy nghĩ. Nỗi ân hận ấy không chỉ thể hiện sự thức tỉnh trong suy nghĩ mà còn cho thấy Dế Mèn là một nhân vật biết nhận lỗi và biết thay đổi.

Sao biến cố, Dế Mèn rút ra cho mình bài học sâu sắc: ở đời không nên huênh hoang,tự cao mà còn sống khiêm tốn, biết suy nghĩ trước khi hành động và có trách nhiệm với bản thân cũng như người khác. Ký sự trưởng thành trong nhận thức đã làm cho nhân vật Dế Mèn trở nên gần gũi và đáng nhớ hơn trong lòng người đọc.

Qua nhân vật Dế Mèn, nhà văn Tô Hoài đã gửi gắm một bài học ý nghĩa về cách sống, đặc biệt đối với tuổi trẻ. Dế Mèn không phải là nhân vật hoàn hảo, nhưng chính những sai lầm và sự trưởng thành của nhân vật đã giúp em hiểu rằng ai cũng có thể mắc lỗi, quan trọng là biết nhận ra và sửa chữa để sống tốt hơn.

C1: văn bản thuộc thể loại tùy bút

C2: theo tác giả,"nghệ thuật"ăn quà của người Hà Nội thể hiện ở sự tinh tế,cầu kỳ,khéo léo trong cách chọn quà,cách chế biến, cách thưởng thức và cả thái độ trân trọng món ăn.

C3: câu văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh.

Tác dụng: Làm nổi bật chữ sắc bén của con dao và vị ngọt của miếng dưa,giúp hình ảnh trở nên sinh động,gợi cảm,tăng sức hấp dẫn cho món quà rong.

C4: chủ đề của văn bản:Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế của văn hóa ẩm thực Hà Nội xưa qua những hàng quà rong,đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết với Hà Nội.

C5: Cái tôi trữ tình của tác giả là một người tinh tế,giàu cảm xúc,am hiểu và yêu sâu sắc Hà Nội, gắn bó với những nét văn hóa bình trị của đời sống phố phường.

C6:

Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy sự gắn bó sâu nặng của người với quê hương.Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là những điều rất đỗi bình dị,thân quen trong cuộc sống hàng ngày một món quà nhỏ cũng có thể chứa đựng kỷ niệm,tình cảm và bản sắc riêng của vùng đất ấy.Khi yêu quý những điều gần gũi đó con người sẽ thêm trân trọng quê hương mình.Vì vậy,mỗi người cần giữ gìn và phát huy những nét đẹp văn hóa của nơi mình sống.