Trần Tuấn Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ Than đạo học thể hiện nỗi trăn trở, đau xót của tác giả trước thực trạng đạo học suy tàn và con người không còn coi trọng việc học chân chính. Qua đó, tác giả nhắc nhở mọi người phải giữ gìn truyền thống hiếu học và đề cao giá trị của tri thức. Nội dung bài thơ mang ý nghĩa phê phán những kẻ học hành qua loa, chạy theo danh lợi, đồng thời khẳng định vai trò quan trọng của đạo học đối với xã hội. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu vừa châm biếm vừa xót xa, giúp thể hiện rõ thái độ của tác giả. Ngôn ngữ thơ giản dị nhưng giàu sức gợi, hình ảnh gần gũi, dễ hiểu. Bên cạnh đó, các biện pháp tu từ như đối lập, liệt kê góp phần làm nổi bật sự xuống cấp của nền học vấn và đạo đức con người. Nhịp thơ linh hoạt tạo nên cảm xúc chân thành, sâu sắc. Qua bài thơ, người đọc không chỉ hiểu thêm về thực trạng xã hội xưa mà còn nhận thức được trách nhiệm học tập của bản thân trong cuộc sống hôm nay.
Câu 2 bài làm.
Trong cuộc sống, học tập giữ vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi con người, đặc biệt là học sinh. Ý thức học tập chính là sự tự giác, tinh thần trách nhiệm và thái độ nghiêm túc của học sinh đối với việc học. Hiện nay, ý thức học tập của học sinh có nhiều biểu hiện đáng khen nhưng cũng tồn tại không ít hạn chế cần suy nghĩ.
Nhiều học sinh ngày nay có tinh thần học tập tích cực. Các bạn chăm chỉ đến trường, chủ động tìm tòi kiến thức, tham gia các hoạt động học thuật và không ngừng cố gắng để đạt kết quả tốt. Có những bạn vượt qua hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn để học tập chăm chỉ với mong muốn thay đổi tương lai. Đó là những tấm gương đáng quý, góp phần làm đẹp thêm truyền thống hiếu học của dân tộc.Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn một bộ phận học sinh thiếu ý thức học tập. Một số bạn học đối phó, lười làm bài, phụ thuộc vào thầy cô và gia đình. Có người còn sa đà vào trò chơi điện tử, mạng xã hội, bỏ bê việc học. Thậm chí, tình trạng gian lận trong kiểm tra, thi cử vẫn còn xảy ra. Những hành động ấy không chỉ ảnh hưởng đến kết quả học tập mà còn làm mất đi sự trung thực và ý chí vươn lên của bản thân.Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều phía. Một số học sinh chưa xác định được mục tiêu học tập đúng đắn, thiếu sự tự giác và kiên trì. Bên cạnh đó, sự quản lí chưa chặt chẽ của gia đình, ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường xung quanh và sức hút của công nghệ cũng khiến nhiều bạn dễ xao nhãng việc học.Ý thức học tập có ý nghĩa rất lớn đối với tương lai của mỗi người. Khi có tinh thần học tập nghiêm túc, học sinh sẽ tích lũy được kiến thức, rèn luyện kĩ năng và phát triển nhân cách. Ngược lại, nếu thiếu ý thức học tập, con người dễ tụt hậu và khó đạt được thành công trong cuộc sống.Là học sinh, em nhận thức rằng cần xây dựng cho mình thái độ học tập đúng đắn. Mỗi người phải tự giác học bài, chăm chỉ đọc sách, biết quản lí thời gian và tránh xa những thói quen xấu ảnh hưởng đến việc học. Đồng thời, cần nuôi dưỡng ước mơ và mục tiêu để có động lực cố gắng mỗi ngày.
Tóm lại, ý thức học tập là yếu tố quyết định sự tiến bộ của học sinh. Mỗi người cần nâng cao tinh thần tự học và trách nhiệm với việc học để hoàn thiện bản thân, góp phần xây dựng xã hội ngày càng phát triển.
Câu 1
Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2
Đề tài: Đạo học/ Sự suy tàn của Nho học.
Câu 3
Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay chán lắm rồi" vì đạo học không còn được coi trọng như trước. Việc học hành sa sút, nhiều người chán chường, lựa chọn bỏ học, sĩ khí giảm sút và mục tiêu của việc học không còn vì đạo lí hay trí tuệ mà đã trở nên thực dụng, chạy theo danh lợi.
Câu 4
Những từ láy được sử dụng trong văn bản: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh.
Nhận xét: Những từ láy kể trên có tác dụng gợi tả một cách chân thực sự uể oải khi chẳng có người mua sách, sự sốt ruột khi không có người theo học, sự dè dặt, e ngại và sự bất chấp của những sĩ tử thời bấy giờ. Tất cả những chi tiết ấy đã góp phần tạo nên bối cảnh thực tiễn Nho học suy tàn.
Câu 5
Nội dung: Bài thơ đã khắc họa thành công bối cảnh đạo học suy tàn cuối thế kỉ XIX, đầu thế kỉ XX, qua đó, thể hiện nỗi buồn, sự chua xót của tác giả khi việc học hành không được coi trọng, sĩ khí của những nhà Nho giảm sút, con người chạy theo lợi ích thực dụng thay vì những lý tưởng cao đẹp
Câu 1:
Trong những năm gần đây, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) vào quảng bá văn hóa truyền thống Việt Nam đang trở thành một xu hướng nổi bật. AI giúp số hóa và lưu trữ các giá trị văn hóa như di sản, lễ hội, trang phục, âm nhạc dân gian dưới dạng dữ liệu số, từ đó tạo điều kiện cho việc bảo tồn lâu dài. Bên cạnh đó, công nghệ này còn hỗ trợ xây dựng các trải nghiệm tương tác như bảo tàng ảo, tour tham quan 3D, hay các ứng dụng thực tế tăng cường giúp người dùng khám phá văn hóa một cách sinh động hơn. AI cũng góp phần cá nhân hóa nội dung quảng bá, gợi ý cho người dùng những sản phẩm văn hóa phù hợp với sở thích của họ, qua đó nâng cao hiệu quả truyền thông. Đặc biệt, các công cụ dịch thuật và xử lý ngôn ngữ tự nhiên giúp đưa văn hóa Việt Nam đến gần hơn với bạn bè quốc tế. Tuy nhiên, việc ứng dụng AI cũng đặt ra yêu cầu phải đảm bảo tính chính xác, tránh làm sai lệch giá trị truyền thống. Vì vậy, cần kết hợp hài hòa giữa công nghệ và hiểu biết văn hóa để phát huy tối đa hiệu quả.
Câu 2: bài làm
Đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” đã khắc họa sinh động bức tranh thiên nhiên rừng Hắc Dịch cùng những trải nghiệm chân thực của người trong cuộc. Qua đó, tác giả không chỉ tái hiện vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ của thiên nhiên mà còn làm nổi bật những gian khổ, thử thách mà con người phải đối mặt trong hoàn cảnh chiến tranh.
Trước hết, đoạn văn mở ra bằng hành trình “đi theo con đường mòn” vào khu rừng Hắc Dịch – một không gian đậm chất bí ẩn và nguyên sơ. Tác giả nhấn mạnh đây là “rừng già”, khác với “rừng chồi”, gợi lên sự lâu đời, rậm rạp và có phần khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đây. Những chi tiết như “nhiều cây to, tàn cao” đã góp phần khắc họa một khu rừng vừa hùng vĩ vừa âm u, khiến con người nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cảnh quan, tác giả còn đi sâu vào những thử thách cụ thể mà con người gặp phải. Hình ảnh “mùa mưa thì chán lắm, đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt” cho thấy điều kiện đi lại vô cùng khó khăn. Đặc biệt, chi tiết về “con vắt” là một điểm nhấn giàu sức gợi: chúng “nằm đầy trên lá mục”, “nghe hơi người đi tới, chúng tung lên bám vào, hút máu”. Cách miêu tả này vừa chân thực vừa gợi cảm giác rùng mình, cho thấy sự khắc nghiệt của môi trường rừng nhiệt đới. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ hơn những gian lao mà con người – cụ thể là những người chiến sĩ – phải vượt qua trong quá trình hoạt động. Tuy nhiên, đoạn trích không chỉ toàn màu sắc u ám. Ở cuối đoạn, tác giả đưa vào một chi tiết mang tính “giải tỏa”: “May thay, bây giờ còn là mùa khô nên đường dễ đi, và chưa có vắt.” Từ “may thay” thể hiện cảm xúc nhẹ nhõm, đồng thời cho thấy sự thích nghi của con người với hoàn cảnh. Dù thiên nhiên khắc nghiệt, con người vẫn tìm thấy những điều kiện thuận lợi để tiếp tục hành trình. Về nghệ thuật, đoạn trích sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi hình, gợi cảm. Các chi tiết được lựa chọn cụ thể, chân thực, đặc biệt là những trải nghiệm trực tiếp như đường trơn, đất dẻo, vắt hút máu… đã tạo nên tính hiện thực rõ nét. Nhịp điệu câu văn linh hoạt, khi ngắn gọn, khi kéo dài, góp phần diễn tả dòng cảm xúc và quan sát của nhân vật một cách tự nhiên.
Từ nội dung và nghệ thuật đó, đoạn trích không chỉ giúp người đọc hình dung về một vùng rừng miền Đông trong chiến tranh mà còn thể hiện tinh thần chịu đựng, vượt khó của con người. Thiên nhiên vừa là thử thách, vừa là bối cảnh để làm nổi bật ý chí và bản lĩnh của những người sống và chiến đấu nơi đây. Đây chính là giá trị sâu sắc mà đoạn trích mang lại.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh
Câu 2:
Điểm nổi bật:
+ Quy tụ hơn 50 gian hàng phở ba miền.
+ Du khách được trải nghiệm các món phở đặc trưng của nhiều nơi.
+ Toạ đàm về hành trình đưa phở trở thành di sản UNESCO.
Câu 3:
– Những thông tin được trình bày trong phần sa-pô của văn bản: Tên, chủ đề, thời gian, địa điểm và nội dung nổi bật của sự kiện.
– Tác dụng của phần sa-pô:
+ Giúp người đọc nắm bắt được tổng quan thông tin quan trọng nhất của sự kiện.
+ Thu hút sự chú ý bằng việc đề cập, nhấn mạnh thông tin ứng dụng Al trong trải nghiệm phở tại sự kiện, tạo sự tò mò cho độc giả.
Câu 4:
-Làm nổi bật tính hiện đại, sáng tạo của Festival Phở 2025.
- Thể hiện sự kết hợp giữa văn hoá ẩm thực truyền thống và công nghệ số.
- Góp phần tăng sức hấp dẫn và hiệu quả quảng bá cho lễ hội.
Câu 5:
-Thế hệ trẻ có trách nhiệm kế thừa và phát huy các giá trị văn hoá ẩm thực truyền thống của dân tộc. Cần chủ động tìm hiểu, trân trọng những giá trị lâu đời của ẩm thực truyền thống. Biết ứng dụng công nghệ, truyền thông để giới thiệu ẩm thực dân tộc theo cách thức phù hợp với thời đại. Góp phần sáng tạo, làm mới hình thức lan toả nhưng vẫn giữ gìn bản sắc và hồn cốt văn hoá của ẩm thực dân tộc.
câu 1
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du thể hiện nhiều đặc sắc nghệ thuật nổi bật. Trước hết, tác giả sử dụng thành công thể thơ lục bát truyền thống, với nhịp điệu uyển chuyển, giàu nhạc tính, góp phần diễn tả cảm xúc và tâm trạng nhân vật một cách tự nhiên, mềm mại. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả nhân vật được thể hiện đặc sắc qua việc khắc họa hình tượng Từ Hải với vẻ đẹp của người anh hùng “đội trời đạp đất”, mang khí phách hiên ngang và tài năng phi thường. Đồng thời, Nguyễn Du còn khéo léo sử dụng ngôn ngữ đối thoại để bộc lộ rõ tâm lí và tính cách của nhân vật. Qua lời nói, Từ Hải hiện lên là người hào sảng, trọng nghĩa tình, còn Thúy Kiều lại thể hiện sự khiêm nhường, tinh tế và giàu lòng tự trọng. Ngoài ra, các biện pháp tu từ như ẩn dụ, hình ảnh ước lệ cùng những từ ngữ gợi tả giàu sức biểu cảm đã làm cho bức tranh cuộc gặp gỡ giữa hai nhân vật trở nên sinh động và giàu cảm xúc. Tất cả những yếu tố nghệ thuật đó không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của nhân vật mà còn thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong nghệ thuật kể chuyện và miêu tả tâm lí nhân vật.
Câu 2 bài làm
Nhân dân ta có câu “Lá lành đùm lá rách” và tôi chắc chắn bạn đã từng nghe câu hát “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” (Để gió cuốn đi – Trịnh Công Sơn), lòng tốt là một truyền thống đạo đức quý báo, được kế thừa qua mỗi thế hệ. Chúng ta luôn biết chắc rằng lòng tốt là cần thiết để xây dựng xã hội, cộng đồng tốt đẹp, văn minh hơn. Nhưng khi đọc được câu: “Lòng tốt của con người cũng có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh”, tôi đã ngẫm nghĩ rất nhiều về câu nói này. Câu nói khiến tôi bừng tỉnh và tự chất vấn về vấn đề lòng tốt của bản thân và mọi người rất nhiều.
Lòng tốt được định nghĩa thế nào? Đó là một khái niệm bao quát không chỉ ở hành động mà còn là thái độ, biểu cảm…của một cá nhân làm ấm lòng người khác. Lòng tốt là sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ vật chất hoặc tinh thần đối với những người xung quanh. Lòng tốt mang nhiều giá trị xây dựng cộng đồng văn minh, đẩy lùi tệ nạn làm ảnh hưởng nề nếp, thể hiện lòng nhân đạo của con người. Nhiều người có thể định nghĩa lòng tốt ở biểu hiện thường thấy nhất đó là những hành động, câu nói, cử chỉ của một người hoặc một tập thể cho họ cái ăn, cái mặc, khích lệ tinh thần họ để cảm thấy cuộc sống này bớt khó khăn và ý nghĩa hơn. Lòng tốt có thể là một ngôi nhà cho người già neo đơn, cả đời tìm mái ấm cho mình mà có lẽ tự thân họ không thể làm được. Lòng tốt cũng có thể là một lời an ủi, một cái nắm tay, một cái ôm nhẹ ấm lòng trong lúc một người cảm thấy cô đơn, tuyệt vọng nhất. Lòng tốt được coi là một đức tính được công nhận là giá trị trong nền văn hóa, tôn giáo có khuynh hướng đem lại lợi ích cho người khác, nó xuất hiện ở khắp nơi, không phân biệt văn hóa vùng miền, dân tộc nào, nó có thể xuất hiện ở tất cả mọi người. Con người có lòng tốt, sẽ cảm thấy đau đớn trước những đau thương của đồng loại, muốn san sẻ một phần nào để chở che, đùm bọc nhau. Đó là thứ tài sản vô giá của con người mà chỉ có thể cảm nhận bằng một tâm hồn tử tế. Tại sao tôi nói, lòng tốt của con người chỉ có thể cảm nhận được bằng sự tử tế? Lòng tốt tồn tại đã từ thời con người xuất hiện trên trái đất này. Con người cùng nhau chia sẻ, giúp đỡ nhau để xã hội phát triển thịnh vượng ngày hôm nay. Nhưng lâu dần, lòng tham cũng nhen nhóm và ngày càng phát triển theo, nhiều người chuyển sang lối sống vụ lợi với suy nghĩ: không ai cho không nhau cái gì, lòng tốt là gì, có thể mài ra ăn được không. Con người coi trọng giá trị vật chất hơn hay là do mọi thứ hiện nay đều có thể mua được bằng tiền. Phát huy tinh thần lá lành đùm lá rách, mỗi khi miền Trung bão lũ, mỗi khi thấy một hoàn cảnh khó khăn cần được trợ giúp, đồng bào ta sẵn sàng quyên góp, giúp phần nhỏ bé của mình mà không cần tính toán. Nắm bắt được “nhu cầu” lòng tốt ấy, nhiều kẻ đã đứng ra nhận trợ giúp và hứa hẹn sẽ gửi tận tay những “lá rách” tấm lòng mà “lá lành” gửi đến. Thế nhưng, mùa lũ đi qua, 14 tỷ gom góp để giúp đỡ nạn dân đợt lũ đói ăn, mặc rách, chờ những đồng tiền qua cơn khó khăn vẫn còn nguyên trong tài khoản. Hay những người cầm khoản tiền từ thiện lớn trao cho đồng bào, nhận mọi sự cảm ơn, tôn trọng, vinh danh “người tốt”, nhưng lại đút túi vài tỷ “kinh phí”, ta chợt nhận ra thực trạng đáng buồn biết bao. Rồi chú nghệ sĩ không may phá sản, bệnh tật tên T, khóc lóc kể lể những khốn khó mình gặp phải, bằng lòng cảm thương, người ta hỗ trợ 800 triệu đồng cho chú, nhưng sau một năm, chú lại khóc mình chẳng còn đồng nào. Ôi chao, lòng tốt có thể biến một người thậm chí là một nhóm người thành những kẻ lười nhác, ăn sẵn, kí sinh vào đồng loại như thế. Lòng tốt lại có thể trở thành thứ hàng hóa đem ra kinh doanh, phát tài của một nhóm người. Một phần sự thật, một phần do báo chí “bẩn” tiêm nhiễm, chắc các bạn đã từng đọc bài viết: Tôi thấy một bà cụ bị ngã, tôi chạy lại giúp đỡ bà đứng lên thì lại bị ăn vạ; Nhìn thấy người gặp tai nạn, giúp bệnh nhân đưa vào bệnh viện, bị gia đình người đó bắt đền…Kiểu làm phước phải tội khiến các bạn trở nên cảnh giác hơn. Có lẽ cũng có câu chuyện có thật ngoài đời, và cũng là do truyền thông dẫn dắt khiến mọi người cảm thấy chuyện đó rất phổ biến trong đời sống mà e ngại. Câu chuyện về lòng tốt ngày càng ít được tôn vinh, nhưng cái xấu lại lan truyền rất nhanh và rất nhiều. Đó cũng là một lí do khiến lòng tốt bị méo mó và thu hẹp. Rồi hiếm gì những lòng tốt thể hiện bằng sự chân thật của chúng ta như bênh vực kẻ yếu, thấy bạn bè đồng nghiệp ốm đau tới thăm nom, giúp đỡ dọn dẹp, nấu ăn giúp. Nhiều người sẽ chỉ vì lúc cảm thấy mệt mỏi chán chường mà một câu động viên từ người đồng nghiệp dù không thân thiết nói một câu: Cố lên, bạn đã làm rất tốt mà bật khóc. Được tặng một cây kẹo mút từ ai đó khi bạn thấy công việc, tâm trạng thật mệt mỏi, đó là những thứ thuộc về lòng tốt mà chúng ta có thể cảm nhận được. Tuy nhiên, cần có một tâm hồn đẹp, rộng rãi, tấm lòng tử tế mới nhận ra được lòng tốt của người khác. Đâu hiếm gì những trường hợp dù bạn có giúp đỡ người ta bao nhiêu cũng cảm thấy không đủ, thậm chí vì bạn không giúp đỡ mà cảm thấy tức giận, trách móc. Lòng tốt có thể chữa lành các vết thương: xoa dịu, hàn gắn những nỗi đau về tâm hồn và thể xác của con người, đem đến cho bạn niềm vui và niềm tin về cuộc sống. Thật tuyệt khi ta đang chán nản, cảm thấy cuộc sống quá vội vã, quá nhiều bất công, cảm thấy nhiều việc muốn làm những lại bất lực, thì bỗng có người trợ giúp cho dù có thể là một tin nhắn động viên, tâm sự giúp ta giải tỏa nỗi âu lo, hoặc một số tiền giúp bạn phụ mẹ đóng tiền viện phí khi chưa biết xoay sở số tiền ở đâu. Những điều đó làm bạn vui hơn, tốt hơn và cũng đồng thời củng cố lòng tốt của chính bạn. Được giúp đỡ và trả ơn lại cho đời bằng cách giúp đỡ những người khác. Thế nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo: lòng tốt cần phải đi cùng với lí trí tỉnh táo, nhận thức sáng suốt về đối tượng cần giúp đỡ và cách thức giúp đỡ, nêú không sẽ trở thành vô ích. Bạn có thể lo lắng thay người khác nhưng cũng cần tỉnh táo để nhận ra lúc nào họ thực sự cần giúp đỡ, nhất là về tiền bạc, bởi nếu bạn giúp đỡ người ta mãi cũng chỉ khiến người ta lợi dụng bạn, người ta trở nên lười lao động, trở thành một diễn viên biết khóc thì thật không công bằng với chính bạn. Giúp đỡ người khác cần đúng cách thức, đúng lúc. Sau cơn bão khiến căn nhà tan hoang, thức ăn cũng hư hại, thì một gói xôi khi đói cần thiết hơn tiền bạc mà không có nơi dùng. Trái lại, khi đang cần tiền để lo trả viện phí hoặc một năm làm ăn thất bát, món nợ ngân hàng khổng lồ vẫn chưa thể trả lãi, thì số tiền lại là sự cần thiết hơn ngàn lời nói suông. Với những thứ vượt quá khả năng của bạn, thì bạn có thể lựa chọn ưu tiên trợ giúp cho những điều quan trọng nhất, trước tiên là giữ tính mạng, sau đó là người già, trẻ em cơ nhỡ, người khuyết tật, những người thực sự mất đi khả năng tự lo cho cuộc sống, rộng ra là những người xung quanh bạn, động vật bị bỏ rơi, thậm chí là người thân trong gia đình, những người thực sự cần giúp đỡ mà bạn bỏ quên. Lòng tốt đâu xa, trước hết từ việc sống và đối xử tử tế với mọi thứ xung quanh mình đúng không? Đôi khi bạn sẵn sàng nhịn ăn nhịn mặc để giúp đỡ ai đó và bạn phát hiện người ta không hề cảm kích mà coi đó là lẽ đương nhiên, coi bạn là đồ ngốc, bạn phát hiện ra đồng tiền mình không nỡ tiêu thành chiếc váy người khác mặc trên người, đem đi làm đồ khoe mẽ. Chính vì những kẻ sâu mọt, lợi dụng lòng tốt đã khiến người ta mỗi khi muốn làm việc tốt đều lo sợ mình bị lợi dụng, lòng tốt bắt đầu cạn kiệt. Đừng vì những thông tin, đừng vì những kẻ xấu mà bạn đánh mất lòng tốt, biến mình thành kẻ đa nghi. Nếu chúng ta “sắc sảo”, tỉnh táo nhìn nhận mọi việc, thì chúng ta vẫn thể sống với lòng tốt của chính mình. Trước tiên, đừng nghĩ tới những hoàn cảnh khó khăn xa xôi, xung quanh ta chắc chắn vẫn còn nhiều người cần giúp đỡ. Giúp đỡ một lần và xác đáng, có thể tra cứu thông tin, tìm hiểu kĩ trước khi ra quyết định trợ giúp lớn. Thông qua các tổ chức hoặc người đáng tin để gửi gắm nhờ cậy tiền bạc. Bạn cũng cần học cách kiên quyết, không mềm lòng, không dễ dàng tha thứ với những kẻ có dấu hiệu lợi dụng lòng tốt, những kẻ lười nhác nhưng chăm khóc lóc kể lể.
Ngày nay, lòng tốt là con dao hai lưỡi, có thể giúp người mà cũng có thể hại người, thật khó tin nhưng lại có thật. Lòng tốt của bạn thêm phần sắc sảo – được ví như một gáo nước lạnh làm bừng tỉnh cho nhiều người có lòng tốt nhưng phải chọn lọc.
Câu 1.
Thể thơ: Lục bát.
Câu 2.
Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh.
Câu 3.
Nhận xét về ngôn ngữ nói của nhân vật Thúy Kiều qua bốn câu thơ: Dịu dàng, từ tốn; sử dụng điển cố, điển tích; vận dụng lối nói ẩn dụ, bóng gió để gởi gắm tâm tư, tình cảm của bản thân.
Câu 4.
Nhận xét về nhân vật Từ Hải qua đoạn trích: * Gợi ý trả lời: + Ngoại hình: Oai phong lẫm liệt, đúng hình mẫu một anh hùng.
+ Ngôn ngữ: Nhẹ nhàng, từ tốn, hào sảng, phóng khoáng.
+ Hành động: Tôn trọng Kiều (“thiếp danh đưa đến lầu hồng”), xem Kiều như người tri kỉ, cứu Kiều ra khỏi lầu xanh, cùng Kiều “Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.” => Hành động nhanh chóng, dứt khoát.
Câu 5.
– Tình cảm/cảm xúc của bản thân:
+ Ngưỡng mộ đối với Từ Hải.
+ Trân trọng đối với Thúy Kiều.
+ Vui mừng với kết thúc viên mãn,...
Câu 1
Đoạn trích ở phần Đọc hiểu mang những nét đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật. Trước hết, về nội dung, đoạn trích kể lại một phần quan trọng trong truyện cổ tích Thạch Sanh, làm nổi bật hình tượng nhân vật Thạch Sanh – người hiền lành, nhân hậu nhưng phải chịu nhiều oan ức. Qua đó, tác phẩm thể hiện rõ quan niệm “ở hiền gặp lành”, khẳng định niềm tin của nhân dân vào công lí và lẽ phải trong cuộc sống: cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác, kẻ xấu phải chịu hậu quả cho những việc làm sai trái của mình.
Về nghệ thuật, đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát giàu nhạc điệu, dễ nhớ, dễ truyền miệng. Cách kể chuyện kết hợp linh hoạt với miêu tả và biểu cảm giúp câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn. Đặc biệt, các chi tiết kì ảo như tiếng đàn, hồn chằn tinh, đại bàng tinh góp phần tăng sức lôi cuốn và làm nổi bật ý nghĩa nhân văn của tác phẩm. Nhờ đó, đoạn trích không chỉ mang giá trị giải trí mà còn chứa đựng bài học sâu sắc về đạo lí làm người.
Câu 2
Trong xã hội hiện đại, nhịp sống ngày càng trở nên nhanh chóng và gấp gáp. Con người dường như luôn bị cuốn theo công việc, học tập, mạng xã hội và những áp lực vô hình. Chính vì vậy, “sống chậm” đang trở thành một lối sống được nhiều người quan tâm và lựa chọn như một cách để cân bằng cuộc sống.
Sống chậm không có nghĩa là sống lười biếng hay trì trệ, mà là biết điều chỉnh nhịp sống sao cho phù hợp, biết dành thời gian để cảm nhận, suy ngẫm và trân trọng những giá trị xung quanh mình. Khi sống chậm, con người có cơ hội nhìn lại bản thân, hiểu rõ điều mình thực sự cần và hướng tới những mục tiêu có ý nghĩa. Một buổi sáng thức dậy sớm hơn để hít thở không khí trong lành, một bữa cơm quây quần bên gia đình hay một khoảng thời gian yên tĩnh để đọc sách, nghe nhạc cũng là những biểu hiện của lối sống chậm.
Trong xã hội hiện đại, sống chậm mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Trước hết, nó giúp con người giảm căng thẳng, mệt mỏi do áp lực cuộc sống gây ra. Khi không còn chạy đua với thời gian một cách mù quáng, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn về tinh thần, từ đó nâng cao chất lượng cuộc sống. Bên cạnh đó, sống chậm còn giúp chúng ta quan tâm nhiều hơn đến những người xung quanh, biết lắng nghe, chia sẻ và yêu thương, góp phần xây dựng các mối quan hệ bền vững và nhân văn hơn.
Tuy nhiên, trong thực tế, không ít người vẫn chạy theo lối sống vội vã, coi thành công vật chất là thước đo duy nhất của giá trị con người. Họ sẵn sàng hi sinh sức khỏe, thời gian và hạnh phúc cá nhân để đổi lấy tiền bạc, danh vọng. Hậu quả là nhiều người rơi vào trạng thái căng thẳng, trống rỗng, thậm chí đánh mất chính mình. Điều đó cho thấy sống nhanh một cách cực đoan không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc.
Là học sinh trong thời đại mới, chúng ta cần biết lựa chọn cho mình cách sống phù hợp. Bên cạnh việc nỗ lực học tập và rèn luyện để theo kịp sự phát triển của xã hội, mỗi người cũng nên học cách sống chậm lại khi cần thiết. Biết sắp xếp thời gian hợp lí, giữ gìn sức khỏe, trân trọng tình cảm gia đình, thầy cô, bạn bè chính là nền tảng để chúng ta phát triển toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách.
Tóm lại, sống chậm trong xã hội hiện đại là một lối sống tích cực và cần thiết. Nó giúp con người cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa công việc và cuộc sống, từ đó hướng tới một cuộc sống ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
Câu 1.
Thể thơ: Lục bát.
Câu 2.
Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản: tự sự, miêu tả và biểu cảm.
Câu 3.
Những sự kiện chính của văn bản:
Thạch Sanh bị hồn chằn tinh và đại bàng tinh vu oan nên bị bắt giam vào ngục.
Tiếng đàn của Thạch Sanh đến tai công chúa, giúp chàng có cơ hội nói rõ mọi sự thật, được phong làm phò mã.
Thạch Sanh tha thứ cho Lý Thông, nhưng trên đường về quê, mẹ con Lý Thông vẫn bị sét đánh.
→ Mô hình cốt truyện: Nhân quả.
Câu 4.
Học sinh chỉ ra một chi tiết kì ảo trong văn bản và phân tích tác dụng.
Ví dụ: Hồn chằn tinh và đại bàng tinh vu oan cho Thạch Sanh.
→ Chi tiết này không chỉ thể hiện sinh động tai họa xảy đến với Thạch Sanh mà còn giúp câu chuyện thêm đặc sắc, hấp dẫn người đọc.
Câu 5.
So sánh văn bản với truyện cổ tích Thạch Sanh, có thể rút ra:
Giống nhau:
Đều bao gồm những sự kiện chính, chi tiết đặc sắc của tác phẩm.
Đều kết hợp sử dụng nhiều phương thức biểu đạt.
Khác nhau:
Văn bản thơ:
Sử dụng thể thơ lục bát, có gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt.
Yếu tố biểu cảm đan xen với tự sự.
Văn bản truyện:
Có hình thức văn xuôi, có sự xuất hiện của người kể chuyện.
Yếu tố tự sự là chủ yếu.
Câu 1
Bài làm
Nhân vật bé Em trong truyện “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư là hình ảnh tiêu biểu cho tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, trong sáng và giàu lòng nhân ái. Ban đầu, bé Em hiện lên thật đáng yêu với niềm háo hức, tự hào khi được mẹ mua cho chiếc áo đầm hồng mới để mặc Tết. Niềm vui ấy rất ngây thơ, đúng với tâm lý của một đứa trẻ. Tuy nhiên, khi biết bạn thân là bé Bích chỉ có một bộ đồ mới vì nhà nghèo, bé Em bắt đầu thay đổi. Từ chỗ muốn khoe áo, bé trở nên ngập ngừng, rồi quyết định không mặc chiếc áo đầm hồng khi đi chơi cùng bạn. Hành động tưởng như nhỏ ấy lại thể hiện một tấm lòng biết cảm thông, biết đặt niềm vui của bạn lên trên bản thân. Bé Em không chỉ là một cô bé ngoan mà còn là người có trái tim nhân hậu, biết sẻ chia và trân trọng tình bạn. Qua nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm thông điệp giản dị mà sâu sắc: giá trị của con người không nằm ở vẻ ngoài hay vật chất, mà ở tình thương và sự chân thành trong tâm hồn.
Câu 2:
Bài làm
Trong cuộc sống hiện đại, con người ngày càng có nhiều điều kiện để hưởng thụ vật chất: quần áo đẹp, nhà cao, xe sang, công nghệ tiên tiến... Tuy nhiên, giữa guồng quay đó, có những giá trị tinh thần như tình yêu thương, lòng nhân ái, tình bạn, sự sẻ chia lại dễ bị lãng quên. Câu chuyện cảm động trong truyện “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư – khi bé Em nhận ra rằng tình bạn chân thành quan trọng hơn chiếc áo đầm mới – đã gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về việc cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần trong cuộc sống.
Vật chất là những gì con người có thể cảm nhận được bằng giác quan: tiền bạc, quần áo, thức ăn, nhà cửa... Nó giúp ta tồn tại, đảm bảo nhu cầu sinh hoạt hằng ngày và là nền tảng để xã hội phát triển. Trong khi đó, giá trị tinh thần lại thuộc về đời sống tâm hồn: tình cảm, lòng nhân ái, tri thức, niềm tin và hạnh phúc. Hai mặt ấy không thể tách rời, vì vật chất là điều kiện để nuôi dưỡng tinh thần, còn tinh thần lại là ánh sáng soi đường cho việc sử dụng vật chất đúng đắn. Nếu con người chỉ chạy theo vật chất mà quên mất tình cảm, lòng nhân ái, họ sẽ trở nên ích kỷ, vô cảm và cô đơn giữa cuộc sống đủ đầy. Ngược lại, nếu chỉ sống bằng tinh thần mà không có nền tảng vật chất, cuộc sống sẽ thiếu ổn định và khó đạt được hạnh phúc trọn vẹn.
Câu chuyện của bé Em là một minh chứng giản dị mà sâu sắc cho sự cân bằng ấy. Bé có chiếc áo đầm hồng mới, một niềm vui vật chất rất tự nhiên của tuổi nhỏ. Nhưng khi nhận ra bạn mình – bé Bích – không có điều kiện như vậy, bé Em đã chọn đặt niềm vui tinh thần của tình bạn lên trên niềm vui vật chất cá nhân. Chính quyết định không mặc chiếc áo đầm hồng ấy thể hiện sự trưởng thành, lòng nhân hậu và khả năng cân bằng giữa hai giá trị: vẫn trân trọng cái đẹp, nhưng không để nó làm tổn thương người khác. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư nhắc nhở chúng ta rằng, hạnh phúc thật sự không đến từ những gì ta có trong tay, mà từ trái tim biết yêu thương và sẻ chia.
Trong xã hội hôm nay, việc cân bằng giữa vật chất và tinh thần càng trở nên quan trọng. Nhiều người mải mê kiếm tiền mà quên đi gia đình, bạn bè; nhiều bạn trẻ sống “ảo” để thể hiện bản thân mà đánh mất sự chân thành trong các mối quan hệ. Để xây dựng một lối sống hài hoà, chúng ta cần học cách trân trọng cả hai mặt của cuộc sống. Hãy làm việc chăm chỉ, tiết kiệm, trân trọng những giá trị vật chất do mình tạo ra, nhưng cũng đừng quên nuôi dưỡng đời sống tinh thần: đọc sách, lắng nghe, yêu thương, và biết sẻ chia. Trong học tập, ta có thể giúp đỡ bạn bè thay vì ganh đua; trong gia đình, ta nên quan tâm, nói lời cảm ơn và yêu thương cha mẹ nhiều hơn. Những hành động nhỏ ấy chính là cách ta cân bằng, để cuộc sống trở nên ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
Tóm lại, vật chất và tinh thần là hai mặt không thể thiếu trong đời sống con người. Sự giàu có thật sự không chỉ nằm ở túi tiền, mà còn nằm trong trái tim biết yêu thương, cảm thông và chia sẻ. Giống như bé Em trong truyện “Áo Tết”, mỗi người chúng ta hãy học cách chọn điều đúng đắn – đặt tình cảm, nhân nghĩa và niềm vui tinh thần lên trên sự hào nhoáng vật chất – để cuộc sống này luôn tràn đầy hạnh phúc, ấm áp và nhân văn.
câu 1: văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn
Câu 2:Tình bạn trong sáng, hồn nhiên của trẻ em trong cuộc sống đời thường, đặc biệt trong hoàn cảnh khác biệt về vật chất.
Câu 3: Trong truyện “Áo Tết”, người kể chuyện ở ngôi thứ ba (xưng “nó”, “con bé Em”, “con Bích”) — nhưng điểm nhìn trần thuật thay đổi linh hoạt giữa hai nhân vật chính:
- Lúc đầu, câu chuyện được kể từ điểm nhìn của bé Em:
→ Người kể cho ta thấy suy nghĩ, cảm xúc, mong muốn khoe áo mới của bé Em:“Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho.”
“Nó nghĩ và nó muốn chia sẻ với con Bích, bạn nó.” - Sau đó, điểm nhìn chuyển sang bé Bích:
→ Người kể diễn tả hoàn cảnh nghèo khó, tâm trạng buồn của bé Bích khi nghe bạn nói về đồ mới:“Con Bích nói xong vẫn cười nhưng mắt nó xịu xuống, buồn hẳn.” - Cuối truyện, điểm nhìn lại đan xen giữa hai nhân vật:
→ Bé Em nghĩ rằng mặc áo đầm hồng sẽ làm bạn buồn,
→ Còn bé Bích lại nghĩ rằng bé Em thật tốt, mặc gì cũng quý.“Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui.”
“Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý bé Em.”
câu 4:Đối với bé Em:
- Ban đầu, chiếc áo đầm hồng gắn với niềm vui hồn nhiên và chút tự hào trẻ con:“Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho.”
→ Cho thấy bé Em là một đứa trẻ vô tư, yêu cái đẹp, thích được khen — tâm lý rất tự nhiên. - Nhưng khi biết bạn nghèo, chỉ có một bộ đồ mới, bé Em bắt đầu biết suy nghĩ, biết thương bạn.
→ Bé do dự không muốn khoe áo, và cuối cùng chọn không mặc chiếc áo đầm hồng khi đi chơi cùng Bích:“Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui.”
⇒ Chiếc áo đầm hồng trở thành bước ngoặt trong nhận thức của bé Em —
từ một cô bé hồn nhiên, thích làm đẹp, bé biết hy sinh niềm vui cá nhân để giữ niềm vui cho bạn.
→ Đó là biểu hiện của lòng nhân hậu, sự trưởng thành trong tâm hồn.
Đối với bé Bích:
- Bé Bích sống trong hoàn cảnh nghèo, nên chiếc áo đầm hồng của bạn trở thành hình ảnh đối lập với mình:
→ Là điều ước, là nỗi tủi thân, nhưng cũng là phép thử của tình bạn. - Tuy nhiên, khi thấy bé Em không mặc chiếc áo ấy để mình không buồn, Bích hiểu và càng thêm quý bạn:“Bé Em thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý bé Em.”
⇒ Với bé Bích, chiếc áo đầm hồng là biểu tượng của tình bạn chân thành và lòng tốt của người bạn thân.
Nó không còn là biểu tượng của sự chênh lệch, mà là biểu tượng của sự cảm thông, yêu thương.
Câu 5:Từ câu chuyện giữa bé Em và bé Bích, em hiểu rằng tình bạn thật sự không dựa vào vật chất, mà dựa trên sự cảm thông và quan tâm chân thành. Bạn bè phải biết nghĩ cho nhau, không làm điều gì khiến người kia buồn. Khi biết sẻ chia và đặt niềm vui của bạn lên trước, tình bạn sẽ trở nên bền chặt và đẹp hơn. Qua đó, em học được rằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu chính là món quà quý giá nhất trong tình bạn.