Hứa Thị Ngân
Giới thiệu về bản thân
Bệnh tả là bệnh nhiễm trùng đường tiêu hóa cấp tính do vi khuẩn Vibrio cholerae gây ra, lây lan chủ yếu qua thức ăn hoặc nguồn nước ô nhiễm. Triệu chứng đặc trưng bao gồm tiêu chảy đột ngột, phân lỏng màu đục như nước vo gạo, mùi tanh, nôn mửa liên tục và mất nước nặng có thể dẫn đến tử vong nhanh chóng
- Cô không ham giàu sang, quyền quý mà chỉ đồng ý lấy người có một nghề nghiệp trong tay để có thể tự nuôi sống bản thân và đối phó với những biến cố trong cuộc đời. Chính yêu cầu này của cô đã gián tiếp cứu mạng hoàng tử sau này.
- Trả lời: Đây là câu đơn.
- Giải thích: Vì câu này chỉ có một cụm Chủ ngữ - Vị ngữ.
- Trạng ngữ: Nhưng hôm qua
- Chủ ngữ: nhà vua
- Vị ngữ: vừa cho người đến đặt tôi làm một tấm thảm lớn.
Câu 9. Hai câu sau được nối với nhau bằng cách nào? "Chàng rẽ vào một quán ăn, không ngờ đấy là sào huyệt của bọn cướp. Chúng nhốt hoàng tử vào một phòng giam, đòi tiền chuộc."
- Trả lời: Hai câu trên được nối với nhau bằng cách thay thế từ ngữ.
- Giải thích: Từ "Chúng" ở đầu câu thứ hai được dùng để thay thế cho cụm từ "bọn cướp" ở câu thứ nhất. Việc sử dụng đại từ thay thế giúp tránh lặp từ và tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu trong đoạn văn.
a=(9+11,5)x6,2:2=63,55 b=Bán kính hình tròn là:31,4:3,14:2=5;Diện tích hình tròn là:5x5x3,14=78,5
a,48,48;b,60,93;c,24,72;d,1,25
🏡 Bài văn Tả Phong Cảnh Quê Hương
Quê hương em là một vùng đất bình dị và thơ mộng nằm nép mình bên dòng sông hiền hòa, nơi thời gian dường như trôi chậm lại theo nhịp đập của thiên nhiên. Mỗi góc nhỏ ở đây đều khắc sâu vào tâm hồn em những kỷ niệm đẹp đẽ, êm đềm.
Khung cảnh quê em đẹp nhất vào buổi sáng sớm. Khi sương đêm còn giăng mắc trên những cánh đồng lúa xanh mướt, bầu trời hửng hồng như một bức tranh sơn dầu khổng lồ. Từ phía xa, con đường làng lát gạch cong cong uốn lượn như một dải lụa mềm mại dẫn vào xóm nhỏ, hai bên là những hàng tre xanh rủ bóng. Tiếng gà gáy râm ran báo hiệu một ngày mới bắt đầu, xé tan không khí tĩnh lặng.
Hình ảnh quen thuộc và thân thương nhất có lẽ là dòng sông quê. Nước sông trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương lớn, in bóng những rặng dừa nghiêng nghiêng và bầu trời cao vời vợi. Buổi trưa hè, bọn trẻ con í ới gọi nhau tắm mát dưới làn nước trong lành, tiếng cười đùa vang vọng cả một khúc sông. Trên bờ, những cây đa cổ thụ đứng sừng sững, bộ rễ xù xì bám sâu vào lòng đất như bàn tay của người khổng lồ bảo vệ cho cả làng, dưới gốc đa là nơi các cụ già ngồi hóng mát, kể chuyện ngày xưa.
Chiều về, quê em khoác lên mình một vẻ đẹp ấm áp và dịu dàng khác. Mặt trời đỏ rực từ từ lặn xuống sau lũy tre làng, nhuộm vàng cả không gian. Khói bếp từ những mái nhà tranh, mái ngói bay lên, quyện vào nhau, tạo thành những dải khói mỏng manh, vấn vương. Mùi rơm rạ khô, mùi lúa chín thoang thoảng cùng với hương hoa cau thơm dịu tạo nên thứ mùi đặc trưng mà chỉ quê hương mới có.
Quê hương em không chỉ là cảnh vật mà còn là sự bình yên, là tình cảm mộc mạc của con người. Nơi đây đã nuôi dưỡng em lớn lên với những ký ức ngọt ngào, để mỗi khi đi xa, lòng em lại da diết nhớ về mảnh đất thân thương này.
Thay vì lặng lẽ bỏ đi và tự hối hận, cô bé có thể chọn cách hành động trực tiếp, biến sự cố thành một kỷ niệm đẹp và một tình bạn mới:
Tôi ân hận cúi đầu, vội vàng trả lại chiếc diều hình mặt trăng khuyết cho cậu bé.
"Chị... chị xin lỗi em nhé," tôi lí nhí nói. "Lần sau chị hứa sẽ không nóng giận như vậy nữa."
Cậu bé thôi khóc, ngước đôi mắt ướt nhòe lên nhìn tôi. Cô bé trạc tuổi tôi mỉm cười, đặt tay lên vai tôi, rồi quay sang cậu bé: "Thôi nín đi, để chị và bạn này giúp em sửa lại dây diều nhé. Nhanh lên, gió chiều còn tốt lắm!"
Tôi và cô bạn lạ mặt cùng nhau gỡ rối dây và giúp cậu bé thả diều lại. Lần này, chiếc diều mặt trăng lại bay lên cao, lượn lờ bên cạnh những cánh diều dơi, diều bướm. Tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng và ấm áp hơn bao giờ hết, như vừa tìm thấy một niềm vui mới không chỉ đến từ việc ngắm diều, mà còn từ sự tử tế và tình bạn. Tôi quay sang mỉm cười với cô bạn mới.
Hai đứa tôi cùng nhau đứng đó, nhìn cánh diều nhỏ bay mãi lên cao, và bắt đầu câu chuyện làm quen cho một tình bạn mùa hè mới.
Bài thơ "Một chiều cuối thu" vẽ nên bức tranh làng quê thanh bình, lãng mạn và trong trẻo, với sự hài hòa giữa vẻ đẹp mơ màng của thiên nhiên (hồ nước, bầu trời) và nét ấm áp, hồn nhiên của cuộc sống (hương cốm, trẻ thơ). Nó thể hiện tình yêu và nỗi nhớ da diết của tác giả với quê hương.
nghĩa chuyển
Trong bài đọc này có rất nhiều hình ảnh đẹp và gợi cảm. Nếu phải chọn một, tôi sẽ chọn hình ảnh về các hồ nước quanh làng:
"Các hồ nước quanh làng như mỗi lúc một sâu hơn. Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất."