Đàm Thị Thanh Huyền
Giới thiệu về bản thân
câu 7 hai danh từ:Việt Nam,đất nước
hai động từ:dựng,gọi
hai tính từ : đẹp ,bao la
câu 8: Bài thơ thể hiện một tình cảm sâu sắc, mãnh liệt và đầy tự hào của tác giả đối với quê hương, đất nước Việt Nam.
- Lòng Yêu Nước và Tự Hào: Tác giả ca ngợi vẻ đẹp tuyệt vời và đa dạng của thiên nhiên Việt Nam ("đẹp khắp trăm miền", "Bốn mùa một sắc trời riêng"), từ non cao (Hà Giang, Trường Sơn) đến biển đảo, đất đai (Cà Mau, Cửu Long).
- Sự Gắn Bó Thiết Tha: Tình cảm được bộc lộ qua cách xưng hô đầy cảm xúc: "Ơi Việt Nam! Việt Nam ơi!" và "Việt Nam! Ta gọi tên Người thiết tha."
- Tôn vinh Lịch sử và Con người: Bài thơ còn thể hiện sự trân trọng đối với lịch sử Bốn ngàn năm dựng cơ đồ và tôn vinh phẩm chất cao quý của con người Việt Nam ("Mặt người sáng ánh tự hào," "Dáng đi cũng lấp lánh màu tự do").
- câu 9:Từ những cảm xúc và hình ảnh trong bài thơ, mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ, có những trách nhiệm sau đây đối với quê hương, đất nước:
- Học tập và Rèn luyện: Nỗ lực học tập tốt, trau dồi tri thức, rèn luyện đạo đức để trở thành công dân có ích, có thể đóng góp vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước, làm cho Việt Nam ngày càng "đẹp tuyệt vời" hơn.
- Giữ gìn và Bảo vệ:
- Bảo vệ môi trường, giữ gìn cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp của đất nước ("rừng cây", "sông đầy", "đồng ruộng").
- Giữ gìn bản sắc văn hóa và truyền thống lịch sử vẻ vang (như "Trường Sơn: chí lớn ông cha").
- Yêu thương và Đoàn kết: Luôn thể hiện tinh thần yêu nước, tự hào dân tộc, và đoàn kết với mọi người để cùng nhau xây dựng một cộng đồng văn minh, giàu đẹp và giữ vững nền tự do đã giành được.
bài làm
Mỗi người đều có một nơi để nhớ, để yêu. Với em, đó chính là làng quê nhỏ bé và yên bình của mình. Nơi đây không có những tòa nhà cao tầng lộng lẫy, nhưng lại có vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên và sự ấm áp của tình người.
Nhìn từ xa, quê em như một bức tranh thủy mặc yên bình. Màu xanh là màu chủ đạo: màu xanh thẫm của lũy tre làng bao bọc xóm nhỏ, màu xanh non của những cánh đồng lúa trải dài tít tắp, và màu xanh biếc của bầu trời cao rộng. Không khí ở đây luôn trong lành và thoáng đãng, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đất, của lúa và của cỏ cây.
Cánh đồng lúa là nơi em dành nhiều tình cảm nhất. Vào mùa lúa trổ đòng, cánh đồng khoác lên mình tấm thảm xanh mượt mà, mịn màng như nhung. Gió chiều thổi qua, tạo nên những làn sóng lúa nhấp nhô chạy dài đến tận chân trời, rì rào như một bản nhạc đồng quê êm ái. Khi lúa chín, cả cánh đồng bỗng chuyển sang màu vàng óng ả, rực rỡ dưới nắng thu. Mùi hương lúa mới thơm lừng, ngào ngạt lan tỏa khắp không gian, báo hiệu một mùa bội thu sắp đến. Trên đồng, hình ảnh những người nông dân hiền hậu đang gặt hái với nón lá nghiêng nghiêng, tiếng cười nói và tiếng máy gặt rộn ràng làm ấm cả một vùng quê.
Bao bọc lấy làng em là dòng sông uốn lượn hiền hòa như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua cánh đồng. Nước sông trong xanh, phẳng lặng, phản chiếu rõ ràng bóng những hàng tre và đám mây trắng bồng bềnh. Hai bên bờ sông, những bụi tre ngả bóng mát rượi. Đó là nơi lũ trẻ chúng em thường ra thả diều, hóng mát và ngắm nhìn những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi.
Con đường làng quanh co, sạch sẽ, rải đầy rơm khô vào mùa gặt, dẫn vào những ngôi nhà mái ngói đỏ nằm ẩn mình dưới những vườn cây ăn quả xanh tốt. Đặc biệt là cây đa cổ thụ ở đầu làng, với bộ rễ sần sùi và tán lá xum xuê, như một chứng nhân lịch sử đứng che chở cho cả làng. Đây cũng là nơi mọi người tụ họp, trò chuyện, tạo nên một hình ảnh thật thân thuộc và đầy gắn kết.
Khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày là lúc hoàng hôn buông xuống. Mặt trời từ từ lặn phía sau rặng tre, ánh nắng vàng cam rực rỡ và hồng tím dần dần hòa quyện, in bóng lên mặt nước sông, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, lãng mạn vô cùng. Cả không gian chìm trong sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách, tiếng ê a của ếch nhái vọng lên từ đồng ruộng và tiếng chim về tổ líu lo. Khói bếp bay lên lững lờ từ các mái nhà, báo hiệu bữa cơm sum họp đầm ấm.
Quê hương em không có những ánh đèn đô thị rực rỡ, nhưng lại có vẻ đẹp của sự thanh bình, của tình người và thiên nhiên tươi đẹp. Em yêu quê hương em vô cùng, yêu từ cảnh vật đến con người. Dù mai này có đi đâu xa, những hình ảnh về cánh đồng vàng ươm, dòng sông hiền hòa và những gương mặt thân thương vẫn sẽ mãi là nguồn động lực, là nơi chốn yên bình để em tìm về.
câu 7 Từ "chao liệng" trong câu "Kia những chiếc diều dơi, diều sáo,... trông mạnh mẽ chao liệng trên cao." có nghĩa là:
- Chao: Di chuyển nghiêng từ bên này sang bên kia một cách linh hoạt, tạo thành các vòng cung.
- Liệng: Bay lượn vòng tròn trên không, thường là ở một độ cao nhất định.
- Chao liệng: Mô tả hành động bay lượn vòng, nghiêng mình uốn lượn liên tục trên không trung. Nó gợi hình ảnh những cánh diều không chỉ đứng yên mà còn bay một cách mạnh mẽ, uyển chuyển và đầy tự do trên bầu trời rộng lớn.
câu 8 Đại từ được in đậm là "Mình" trong câu: – Mình sẽ không bao giờ làm thế nữa.
- Tác dụng của đại từ "Mình": Dùng để xưng hô (đại từ nhân xưng) và thay thế cho người nói (nhân vật "tôi").
- Nó giúp nhân vật tự đối thoại với bản thân về hành động của mình.
- Việc dùng đại từ "Mình" trong suy nghĩ nội tâm giúp lời tự hứa, sự hối hận của nhân vật được diễn đạt một cách thân mật, chân thành và tự nhiên hơn so với việc dùng "Tôi". Nó thể hiện sự nhận lỗi và quyết tâm sửa chữa một cách sâu sắc.
câu 9
bài làm
Tôi ân hận nghĩ: – Mình sẽ không bao giờ làm thế nữa.
Tôi dừng lại, quay người lại. Cô bạn vẫn đang quỳ xuống, dùng tay áo lau nước mắt cho thằng bé. Tôi hít một hơi sâu, tiến lại gần, cúi đầu lí nhí nói:
– Bạn ơi, mình xin lỗi. Mình đã quá nóng giận.
Cô bạn ngước lên nhìn tôi, ánh mắt không còn lạnh lùng mà ánh lên sự thấu hiểu. Bạn ấy mỉm cười, một nụ cười ấm áp khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
– Không sao đâu. Bạn đã biết nhận ra lỗi của mình là tốt rồi. Thằng bé cũng không sao cả.
Tôi quay sang, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé đang thút thít. – Chị xin lỗi em nhé.
Thằng bé nhìn chiếc diều nguyên vẹn trong tay, gật đầu và nở một nụ cười hồn nhiên. Từ lúc đó, chúng tôi trở thành bạn. Chiều hôm sau, tôi không chỉ ngắm diều nữa, tôi còn cùng cô bạn kia và thằng bé, cùng nhau chạy trên bãi đất dốc, dong cánh diều hình mặt trăng khuyết bay thật cao trên bầu trời. Mùa hè năm ấy, tôi không chỉ có những cánh diều, tôi còn có thêm một bài học lớn về lòng tốt và một người bạn mới.
Nội dung chính là sự khắc họa tinh tế vẻ đẹp và cảm xúc sâu lắng về thiên nhiên, con người và cuộc sống nơi làng quê trong khoảnh khắc giao mùa cuối thu.
em thích hình ảnh"Những cánh đồng lúa xanh mướt, dập dờn trong gió nhẹ, chúng đuổi nhau mãi, đuổi nhau mãi từ ven làng đến tít tắp chân đê."Vì Gợi cảm xúc: Hình ảnh này gợi lên cảm giác tự do, thanh bình và trong trẻo của tuổi thơ và quê hương. Nó là sự kết hợp tuyệt vời giữa màu sắc (xanh mướt) và chuyển động (dập dờn, đuổi nhau).
trong câu trên từ "chân" được dùng với nghĩa chuyển.Nghĩa của từ "chân đê" là phần gốc,phần nền của con đê
6/10,7/10,8/10
4
4
4