Lương Đức Duy
Giới thiệu về bản thân
Dù trời mưa rất to nhưng chúng em vẫn đi học đúng giờ
đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật
-Giải thích nghĩa: "Dũng cảm" là phẩm chất can đảm, không run sợ, không ngại khó khăn, hiểm nguy hay thử thách, sẵn sàng hành động để bảo vệ lẽ phải hoặc đạt được mục tiêu.
-Từ đồng nghĩa: gan dạ, anh dũng
Trong suốt những năm tháng đi học, người giáo viên để lại cho em ấn tượng sâu đậm nhất chính là cô Phạm Thị Thúy. Cô không chỉ là giáo viên chủ nhiệm mà còn giống như người mẹ thứ hai của chúng em ở trường. Năm nay cô Thúy khoảng 35 tuổi, độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết với nghề. Cô có dáng người thanh mảnh và phong cách ăn mặc rất giản dị, lịch sự. Mỗi khi cô bước vào lớp với tà áo dài thướt tha, gương mặt hiền
hậu cùng nụ cười tươi tắn luôn khiến chúng em cảm thấy thật gần gũi. Điểm em yêu nhất ở cô chính là đôi mắt sáng, luôn nhìn chúng em với sự bao dung và khích lệ.Trong mỗi tiết học, cô Thúy luôn giảng bài rất tận tâm và dễ hiểu. Giọng nói của cô truyền cảm, lúc trầm lúc bổng như dẫn dắt chúng em vào những chân trời tri thức mới. Ngoài giờ học, cô lại trở thành một người bạn lớn, luôn lắng nghe và quan tâm đến hoàn cảnh, tâm tư của từng học sinh trong lớp. Có những lúc chúng em mắc lỗi, cô không hề cáu gắt mà nhẹ nhàng chỉ bảo để chúng em nhận ra cái sai và sửa đổi.
Em rất yêu quý và biết ơn cô Thúy. Hình ảnh cô trên bục giảng sẽ luôn là kỷ niệm đẹp trong trái tim em. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng mong mỏi và sự dạy dỗ tận tình của cô.
Nối các từ trong một liên danh
a) nhân ái
b) sung sướng
c) kiên nhẫn
a) được nối bằng cách nối trực tiếp
b) được nối bằng kết từ
Tuổi thơ của em gắn liền với những cảnh đẹp của quê hương. Đó là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay hay con đường quen thuộc in dấu chân quen…. nhưng gần gũi và thân thiết nhất vẫn là dòng sông nhỏ đầy ắp tiếng cười của bọn trẻ chúng em mỗi buổi chiều hè.
Con sông là một nhánh của sông Lô. Nó chảy qua bao nhiêu xóm làng, qua những cánh đồng xanh mướt lúa khoai rồi chảy qua làng em. Con sông như lặng đi trước vẻ đẹp của xóm làng. Nó trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đỏ bóng mát rượi xuống đôi bờ.
Buổi sáng dòng sông như một dải lụa đào thướt tha. Trưa về, nắng đổ xuống làm mặt sông lấp loáng một màu nắng chói chang. Trên những cành tre bên bờ, một gã bói cá lông xanh biếc hay một một chú cò lông trắng như vôi đang lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Chiều chiều, bọn trẻ chúng em rủ nhau ra sông tắm. Chúng em đùa nghịch vẫy vùng làm nước bắn tung toé. Phía cuối sông vọng lên tiếng gõ lanh canh của bác thuyền chài đánh cá làm rộn rã cả khúc sông. Buổi tối, ông trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi rặng tre in bóng xuống mặt sông thì dòng sông trở thành một đường trăng lung linh dát vàng. Mỗi khi học bài xong, em và các bạn rủ nhau ra bờ sông hóng mát. Ngồi trên bờ sông ngắm cảnh và hưởng những làn gió mát rượi từ sông đưa lên, lòng em thảnh thơi, sảng khoái đến vô cùng.
Em yêu dòng sông như yêu người mẹ hiền. Sau này dù thời gian có làm phai mờ những hình ảnh thời thơ ấu nhưng hình ảnh dòng sông quê hương mãi mãi in sâu trong tâm trí em.
đánh dấu phần chú thích, giải thích