Nguyễn Bảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cha mẹ em đều là người gốc Bắc, thế nhưng đã chuyển vào miền Nam sinh sống từ khi em còn chưa ra đời, thế nên em may mắn được sinh ra và lớn lên ở miền đất đầy nắng và gió Tây Nguyên. Mảnh đất này đã gắn bó và để lại trong trái tim em nhiều kỷ niệm.

   Cha mẹ em lập nghiệp ở Đắk Nông, vốn là một tỉnh mới tách ra từ Đắk Lắk, nơi đây đặc trưng với những mảnh đất ba-dan màu mỡ, những cơn gió mùa thổi lồng lộng, cùng những cơn mưa tầm tã dầm dề vào những ngày tháng 6, 7. Còn vào mùa nắng thì là cái nắng gay gắt, tuy không quá khắc nghiệt như nắng hè của miền Bắc, nhưng cũng đủ khiến người ta nhớ mãi ánh mặt trời rực rỡ cùng bầu trời xanh cao vời vợi. Nhà em một gia đình thuần nông, chúng em sống trong bạt ngàn những rẫy cà phê xanh ngắt rộng lớn, những vườn điều tỏa tán xum xuê, những rừng cao su rợp bóng, mát rượi và cả những vườn tiêu mà trụ nào nào trụ nấy cũng sai trĩu quả. em thích nhất vẫn là vào mùa hoa cà phê nở, chắc tầm khoảng tháng 1, 2, khắp nơi đều mang một màu trắng xóa, những chùm hoa cà bung nở dày đặc trên từng tán lá, tựa như những chùm bông xinh xắn. Hoa cà phê là thứ hoa bình dị, dân dã, màu trắng mang đến cho nó vẻ thanh khiết, còn hương thơm thoang thoảng lại mang đến vẻ dịu dàng. Mà có đôi lúc em đã nghĩ rằng nếu nói đến vẻ đẹp của người con gái Tây Nguyên thì hình ảnh và hương sắc của hoa cà phê là một ví dụ khá độc đáo và thú vị. 

   Em yêu mảnh đất Tây Nguyên này như chính quê cha đất tổ của mình vậy, thậm chí đó là tình cảm gắn bó tha thiết, sâu nặng không quên trong chính tâm hồn. Mà dẫu có đi xa một ngày em cũng luôn nhớ về cái nắng, cái gió và cả cái hương thơm ngọt dịu của hoa cà phê.

cô bé đã hối hận

Theo em: Từ “chân“ trong trường hợp la nghĩa chuyển

Câu 7:

2 danh từ: xóm làng, đồng ruồng

2 Động từ: gọi, dựng

2 tính từ: nắng chang, bao la

Câu8: bài thơ thể hiện lòng yêu nước của tác giả, tác giả rất tự hào về cảnh đẹp, con người Việt Nam

Câu 9: Em sẽ luôn yêu thương, tự hào về Việt Nam đất nước tươi đẹp của ta


Mỗi người đều có một quê hương để yêu, để nhớ. Với em, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là bức tranh thiên nhiên yên bình, mộc mạc mà chan chứa tình yêu thương. Trong rất nhiều cảnh đẹp nơi em sống, dòng sông quê hiền hòa vào buổi sáng sớm luôn khiến lòng em bồi hồi mỗi khi nhớ đến.

Khi mặt trời còn e ấp sau rặng tre làng, dòng sông quê như đang thiu thiu ngủ dưới làn sương mỏng manh như một chiếc khăn voan mềm mại phủ nhẹ. Gió sớm khe khẽ thổi, mang theo hương thơm ngai ngái của phù sa, xen lẫn mùi hương mát lành của cỏ dại hai bên bờ. Mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời mờ sương cùng bóng những cây bần nghiêng nghiêng soi bóng. Thi thoảng, một vài gợn sóng lăn tăn như những nét vẽ tinh tế trên nền tranh nước.

Mặt trời dần hé lộ, vén màn sương mỏng để ánh sáng đầu tiên chạm vào dòng sông, nhuộm lên mặt nước một màu vàng óng ánh. Những tia nắng nhảy nhót lung linh như những sợi tơ trời trải dài trên sóng. Đàn chim sẻ ríu rít chuyền cành như đánh thức cả một vùng quê thức giấc. Từ xa, vài chiếc thuyền nan lững lờ trôi trên sông, thấp thoáng bóng người quăng chài, thả lưới. Tiếng mái chèo khua nhẹ như lời ru dịu dàng của mẹ thiên nhiên.

Hai bên bờ sông, những thửa ruộng lúa xanh mướt đang thì con gái, rì rào trong gió như trò chuyện với dòng nước. Mấy chị nông dân đội nón lá cười nói râm ran, tiếng nói giòn tan xen vào bản nhạc đồng quê nhẹ nhàng mà sống động. Xa xa, đàn trâu nhẩn nha gặm cỏ bên bãi bồi, đôi cánh cò trắng lướt nhẹ trên mặt nước như cánh bướm bay lượn giữa trời trong.

Cảnh vật quê em mộc mạc, dịu dàng mà thấm đẫm hồn quê. Mỗi buổi sớm mai bên dòng sông, em như được thả mình vào một bản nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng. Chính nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn em lớn lên cùng tình yêu quê hương giản dị mà thiêng liêng.

Em yêu quê hương em – nơi có dòng sông tuổi thơ, có hương đồng gió nội, có thanh âm dịu êm và vẻ đẹp yên bình mà không nơi nào có được.